Nhưng mà cú va chạm trong tưởng tượng vẫn chưa xảy ra, luân đao lóe lên rồi xuyên qua Linh Quy Huyền Giáp, lao thẳng vào mặt hắn.

Ánh mắt Lý Thanh Sơn nhìn chăm chú, Linh Quy Huyền Giáp hoàn hảo không chút tổn hại, luân đao lại trực tiếp xuyên qua hư không, không chỉ khiến lớp phòng ngự mạnh nhất của hắn mất tác dụng mà còn biến đổi cực kỳ đột ngột, khiến người ta không ứng phó kịp. Đòn chính diện này còn hung ác hơn cả đòn đánh lén không một tiếng động lúc nãy.

Mắt thấy sắp một chiêu đắc thế thì luân đao lại bỗng rơi xuống phía dưới, chậm dần.

“Đại địa trọng lực!”

Cao thủ đấu nhau chỉ trong giây lát, nhanh cũng là một giây mà chậm cũng là một giây, chính là sinh tử tồn vong.

Lý Thanh Sơn vươn tay chộp một cái, sóng địa chấn màu đen đi tới đâu là hào quang đỏ ngầu nát tan, rồi hắn trực tiếp bắt lấy luân đao đang cấp tốc xoay tròn, khiến nó lập tức dừng lại. Lòng bàn tay Lý Thanh Sơn cũng bị cắt ra một vết máu đỏ sẫm nhưng thoáng cái đã khôi phục như lúc ban đầu.

“Khách quý đi đường xa mà đến, sao chưa ra chào hỏi chủ nhà.”

“Ngươi chính là chủ nhân của Tu La trận này?”

Một bóng người bỗng hiện ra ở cách đó mười bước, mà trước đó ngay cả Lý Thanh Sơn cũng không phát hiện bất kỳ khí tức gì. Trên mặt nàng có đeo một chiếc mặt nạ dữ tợn, đôi tròng mắt đỏ tươi nhìn chăm chú Lý Thanh Sơn thật sâu.

“Nữ A Tu La!”

Lý Thanh Sơn bỗng thấy hứng thú, cũng không phải hắn hưng phấn vì nhìn thấy nữ nhân, mà vì cho tới nay, tất cả A Tu La từ Tu La đạo tới Tu La trận đều là nam. Có vẻ như là vì tỉ lệ nam nữ trong Tu La đạo không cân bằng, nghĩ thì cũng đúng, chuyện khát máu hiếu chiến đa số vẫn là bản năng của giới nam.

Truyền thuyết có nói rằng, Nam A Tu La vô cùng xấu mà nữ thì đẹp vô cùng. Nhưng không biết dung nhan sau tấm mặt nạ kia là gì, thế là hắn cười nói:

“Không sai, thấy ngươi cũng có chút thực lực, không bằng chúng ta thương lượng, ngươi phục tùng ta đi!”

“Không bằng chúng ta thương lượng, ngươi giao mảnh Tu La trận này cho ta, ta tha cho ngươi một mạng!”

Nữ Tu La kia cười khẩy nói.

“Ồ, tha cho ta một mạng ư, vũ khí mất rồi thì ngươi còn có thể làm được gì?”

Lý Thanh Sơn vung vẩy luân đao trong tay, không biết luân đao này được luyện chế từ vật liệu gì, bị hắn niết một cái mà vẫn không biến dạng.

“Ngươi làm gì được ta?”

Nữ Tu La vung tay lên, luân đao lập tức trở lại trong tay nàng, sau đó biến mất cùng nàng ở trong hư không. Thân hình của nàng thỉnh thoảng lóe lên, tìm kiếm thời cơ chiến đấu.

Dựa vào hai lần giao đấu lúc nãy thì nàng biết sức mạnh của đối thủ nằm ngoài dự liệu của nàng, chẳng qua nàng cũng không sợ hãi, nàng biết Hư Không Độn Tàng thuật, có thể đi lại ẩn náu ở trong hư không.

Thủ đoạn này vượt xa Dạ Du thuật của Dạ Du Nhân, nếu so sánh không gian như một tờ giấy thì tất cả thế giới này đều là tranh trên giấy, khả năng của nàng chính là có thể lẻn vào tầng sâu hơn trong giấy. Mặc cho linh cảm của đối thủ có nhạy bén thế nào đi nữa thì cũng khó phát hiện được, dù cho không thắng được thì cũng không thể thua.

Loại tài nghệ này cần sự khống chế tinh diệu nhất đối với quy luật không gian, tuy thế giới này không phải “tiểu thế giới” nhưng cũng không được tính là “đại thế giới” một phương, mà chỉ là một “trung thế giới”, thiên kiếp lần thứ ba hoặc thứ tư đã là giới hạn, cao hơn nữa thì phải phá giới phi thăng.

Phóng tầm mắt khắp thế giới này, chỉ sợ không có mấy người có thể khắc chế Hư Không Độn Tàng thuật của nàng. Mà tu vi của nam nhân đối diện chẳng qua cũng chỉ là thiên kiếp thứ hai mà thôi, lại càng không có khả năng kia.

Chỉ là trong lòng nàng hơi bất an, quyền thứ nhất vào lúc nãy của hắn cứ khiến nàng cảm thấy hư không lay động, nhưng nàng tin đây chỉ là ảo giác.

“Quả nhiên nữ nhân đều thích nam nhân ngang ngược một chút sao?”

Lý Thanh Sơn sờ cằm cười đắc ý, yêu khí toàn thân xông thẳng lên trời, thân hình bỗng biến lớn.

Một trượng, năm trượng, mười trượng, ba mươi trượng, năm mươi trượng…

Sừng trâu móng trâu, vuốt hổ đuôi hổ, lưng rộng như mai rùa, hai cánh tung ra như phượng hoàng.

“Yêu ma!”

Nữ Tu La rùng mình, không ngờ trông đối phương như là nhân loại mà thực tế lại là yêu ma, nhưng lại có cảm giác không giống bình thường, khiến nàng bất chợt nhớ tới những người trong thiên đạo kia.

Đây là lần đầu tiên Lý Thanh Sơn biến hóa thân yêu ma sau khi tu thành Phượng Hoàng Niết Bàn. Hắn cũng không vội đối phó với nữ Tu La kia mà trái lại triệu ra Linh Quy Huyền Giáp, kết thành một tấm gương to lớn rồi tự mình nhìn kỹ một phen.

Hắn cũng cảm thấy bản thân biến hóa, lúc trước hắn tu Ngưu Ma Biến, Hổ Ma Biến thì từ đầu đến đuôi hoàn toàn đều là yêu ma, toàn thân đều tản ra khí tức thô bạo.

Mà vào giờ phút này, con ngươi tĩnh lặng và tấm lưng rộng lớn lại lộ ra vẻ trầm ổn, đôi cánh Phượng Hoàng to lớn không khác nào đám mây che trời rủ xuống ở phía sau, những mảnh lông chim tựa như được ngưng tụ từ hỏa diễm mà thành.

Theo lý thuyết, cánh chim xinh đẹp như vậy xuất hiện trên thân thể yêu ma ngăm đen dữ tợn của hắn sẽ khiến người ta cảm thấy rất không phù hợp, nhưng thực tế lại ngược lại, không chỉ không hề có cảm giác khó chịu mà trái lại như từ khi sinh ra đã là dáng dấp này, nên trưởng thành vẫn như này.