Tuy rằng trông bề ngoài khác hẳn với nhân loại nhưng trong ma tính lại có thêm một vệt thần tính kỳ diệu. Cho dù là một phàm nhân ở đây thì có lẽ cũng sẽ cảm thấy hoảng sợ, nhưng cũng rất khó liên tưởng hắn với hai từ “quái vật”, đó là thân thể thần ma vượt ra khỏi vẻ đẹp thẩm mĩ của nhân loại.

“Nếu ngươi còn không đầu hàng thì ta phải ra tay, chỉ sợ không cẩn thận sẽ đánh chết ngươi mất.”

Giọng nói tựa kim loại của Lý Thanh Sơn như là sấm rền trong tầng mây, vang vọng khắp toàn bộ Tu La trận.

Nữ Tu La ẩn trong hư không, đây là một thế giới hoàn toàn yên tĩnh, màu trắng vô biên vô hạn lan tràn, làm cho ngươi ta cảm thấy mênh mang vô hạn, không cẩn thận sẽ vĩnh viễn lạc lối trong đó. Mà trông phía thế giới này thì như là trống rỗng nhưng mỗi khi tiến lên một bước đều tiêu tốn tâm tư sức lực lớn lao.

Nàng để thần niệm vào trong Tu La trận không chỉ là vì yên lặng tìm kiếm cơ hội chiến đấu mà càng là vì sợ mất đi phương hướng, cảnh tượng nhìn thấy ở thế giới hiện thức hoàn toàn khác, màu sắc rực rỡ không thể dùng lời hình dung bằng lời đang dâng trào ở trước mắt, như gần trong gang tấc mà như cách xa tận chân trời.

Tựa như màu của bức tranh thẩm thấu vào bên trong, nhìn từ bên ngoài thì thấy vẫn là hình ảnh bình thường, nhưng nhìn từ bên trong thì lại là khối màu sắc thoáng giao hòa vào nhau, đòi hỏi không chỉ nhận biết bằng lý trí mà còn cần trực giác nhạy bén, sau đó lập tức đưa ra phán đoán.

Dù như thế mà vẫn cảm nhận được áp lực khổng lồ không thể diễn đạt bằng lời, đó là sắc thái thuộc về hắn, rõ ràng đến mức nàng không thể lơ là, chẳng qua nàng vẫn đáp trả lời uy hiếp của hắn bằng thái độ khinh bỉ.

“Ta cứ trốn ở đây không ra, xem ngươi bắt ta kiểu gì?”

Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ như là đáp lại suy nghĩ của nàng, sau đó hắn đấm một quyền về phía phương hướng của nàng trong hư không.

Ầm!

Tiếng nổ vang rền bỗng phá vỡ không gian yên tĩnh, mảnh thế giới màu trắng này đang rung chuyển, nàng còn chưa khôi phục tinh thần lại thì đã bị lực chấn động nuốt chửng.

Cú đấm này của Lý Thanh Sơn tựa như một nét bút đậm mực thấm qua mặt sau tờ giấy!

“Sao hắn biết ta ở trong vùng hư không này? Sao hắn có thể công kích ta được!”

Nữ Tu La hoảng hốt, cảm thấy mỗi một cái xương khắp người đều đang rung chuyển, sau đó vỡ vụn, huyết nhục thì càng khỏi phải nói, bị chà đạp hung ác tựa như một miếng vải rách.

Ầm một tiếng, nàng rơi ra khỏi hư không với trạng thái máu thịt be bét, không thành hình người.

Lý Thanh Sơn cúi người xuống, xách nàng dậy tựa như nắm một con sâu nhỏ, dùng đầu ngón tay đụng một cái.

“Đừng giả vờ chết.”

Tuy rằng xét từ tài nghệ chiến đấu thì nữ Tu La này không hề kém Lý Thanh Sơn, phóng tầm mắt khắp toàn bộ Cửu Châu thì có thể nói là đứng đầu trong cảnh giới thiên kiếp thứ hai.

Nhưng thực lực của Lý Thanh Sơn đã vượt qua thiên kiếp thứ hai từ lâu, bất kể khắp mọi mặt đều không có sơ hở thì hắn cũng có thể khóa chặt vị trí ẩn náu trong hư không của nữ tử này nhờ vào linh cảm của Linh Quy, sau đó Ngưu Ma đánh một quyền tới là được.

Nói thì đơn giản, nhưng dù là yêu vương hay các tu sĩ thiên kiếp thứ ba cũng chưa chắc vẹn toàn cả năng lực bói toán tiên đoán và sức mạnh lay động hư không như này.

Kết quả là chỉ cần ba chiêu.

Chiêu thứ nhất để biết sự tồn tại của kẻ địch, chiêu thứ hai để hiểu rõ thủ đoạn của kẻ địch và chiêu thứ ba đánh bại kẻ địch.

Cũng may thực sự sức sống của A Tu La không giống người thường, đống máu thịt mơ hồ kia hơi ngọ nguậy, chưa kịp khôi phục hoàn toàn thì bỗng lóe lên, thi triển Độn Tàng Hư Không thuật lần nữa.

Lý Thanh Sơn cười đắc ý, lòng bàn tay thả ra sóng chấn động hỗn loạn, nàng phun ra một ngụm máu tươi rồi chán nản nằm trong lòng bàn tay của hắn.

Tuy hắn không hiểu quy luật không gian là gì nhưng lúc nàng triệu hồi luân đao lúc nãy thì cũng đã có cảm ứng, sao có thể để nàng chạy trốn nữa. Hắn không Độn Tàng Hư Không được nhưng nếu không để nàng làm được thì cũng đơn giản.

Nữ Tu La kia vẫn không cam lòng, thử lần thứ hai nhưng trái lại khiến thương thế càng nghiêm trọng hơn, cuối cùng thì cũng từ bỏ.

“Truyền thuyết quả là không giả, nữ A Tu La đều là mỹ nhân!”

Lý Thanh Sơn nói, sóng chấn động tấn công loạn xạ, khiến nữ tử này không chỉ mất giáp mặt mà còn lộ ra khuôn mặt kiều diễm, ngay cả y phục trên người nàng cũng nát tan, thân thể linh lung hấp dẫn, có thể nói là tuyệt sắc.

Chẳng qua ngay cả Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy bất ngờ vì hắn không có bao nhiêu dục vọng, không chỉ vì vóc người chênh lệch quá lớn mà khi hóa thân trạng thái yêu ma thì hắn cảm thấy lòng dạ mình trở nên bao la, ý niệm không đủ đọng lại trong lòng, ngược lại tham vọng tung hoành thiên hạ lại cháy hừng hực.

Chỉ nguyện hái trắng bắt sao, dời núi lấp biển, há gì chí đại trượng phu lại ở trên giường, ngay cả Tu La trận mấy trăm dặm cũng đều trở nên nhỏ hẹp gò bó, không thể tùy ý rong ruổi.

Công pháp tên là Thần Ma Cửu Biến, theo tu vi tăng cao thì cảnh giới cũng không giống, tư duy và ánh mắt của hắn cũng vô tình nảy sinh biến hóa.