Lý Thanh Sơn lục soát trong nhẫn Tu Di một lần, lấy một bộ y phục ra rồi vứt cho nữ Tu La kia. Nàng cũng là phường lưu manh, nhận lấy y phục không chút khách khí, ngưng thần xoa xoa xem xét một hồi rồi thoải mái mặc lên người.
Đây là một món chiến lợi phẩm mà hắn chiếm được từ Mỹ Tằm Nương, nàng mặc lên người thì lại càng thêm quyến rũ, chẳng qua là khí chất máu tanh lạnh lẽo kia vẫn không thay đổi.
Ầm ầm một tiếng, Lý Thanh Sơn ngồi xuống nhìn nữ Tu La trong lòng bàn tay mà nói:
“Ngươi tên là gì?”
“Ân Tinh.”
“Ngươi không sợ ta giết ngươi?”
Lý Thanh Sơn thấy nàng rơi vào tay địch mà vẫn bình tĩnh không sợ thì không khỏi cảm thấy hơi kỳ quái.
“Dù sao ta cũng không phải bị giết lần đầu, ta sẽ tự sống lại ở trong Tu La đạo.”
Ân Tinh thờ ơ nói. Trên thực tế thì nàng đã chết hơn mười mấy lần, chỉ cần bị nhét vào trong Tu La đạo, trở thành một A Tu La thì cái chết chính là chuyện thường. Mà chỉ cần ý chí chiến đấu không biến mất thì cho dù bị giết cũng sẽ sống lại, được gọi là sinh mệnh A Tu La bất tử.
“Chết trong tay ta chưa chắc đã sống lại được!”
Lý Thanh Sơn nhe răng cười nói, răng nhọn to lớn không khác gì thạch nhũ.
“Vậy thì vừa khéo kết thúc cũng được.”
Ân Tinh nói.
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, nhìn kỹ khuôn mặt của nàng thì tuyệt đối không phải là giả vờ thấy chết không sờn, mà là một loại hờ hững gần như mất hết cảm giác, nếu muốn buộc nàng quy thuận thì chỉ sợ có hơi khó khăn.
Thế là hắn thăm dò thử:
“Làm thuộc hạ của ta đi!”
“Được.”
Ân Tinh nói.
Lý Thanh Sơn hơi sững sờ:
“Ngươi cứ thế đồng ý?”
“Ngươi còn muốn như thế nào nữa?”
“Tốt xấu gì những kẻ cùng tộc với ngươi cũng muốn ta phải phóng thích Bá Vương Khí một hồi thì sau đó mới cúi đầu!”
“Vậy thì ngươi phóng một chút đi!”
Ân Tinh nói dửng dưng như không, nhưng lại cảm thấy hơi kỳ lạ, quả nhiên nơi này không phải Tu La đạo!
“Được!”
Vẻ mặt Lý Thanh Sơn bỗng thay đổi, hai mắt trợn tròn, mũi nhăn lại, hung ác cực kỳ không khác gì mãnh hổ nổi giận, lệ khí toàn thân ngập trời, tóc đỏ như lửa tung bay.
Ân Tinh ngây người, ngửa đầu nhìn hắn mà nói:
“A Tu La vương?”
Gặp phải cường giả ở những thế giới khác thì nàng cũng không thấy kỳ quái, nhưng loại lệ khí này lại khiến nàng cảm thấy như lập tức trở lại chiến trường trong Tu La đạo.
Sau khi Ân Tinh tiến vào Tu La trận thì vòng xoáy màu đỏ ngòm kia đã từ từ ngừng lại, nhưng bị khí tức của Lý Thanh Sơn kích thích mà chuyển động lần nữa.
Lý Thanh Sơn vừa thu hồi lệ khí lại vừa cười nói:
“Thế nào? Đáng tiếc ngươi quá yếu, không kích thích nổi đấu chí của ta, nếu không thì còn có thể uy phong hơn.”
“Ngươi không nên ở nơi này mới phải.”
Ân Tinh nói.
“Há, vậy ta nên ở nơi nào?”
“Nơi đó.”
Ân Tinh chỉ tay lên trên, chỉ về phía nơi sâu trong vòng xoáy màu đỏ ngòm kia.
“Rồi sẽ có một ngày ta tới đó.”
Lý Thanh Sơn liếc mắt một cái rồi lại cúi đầu nói:
“Chẳng qua trước đấy phải tìm hiểu đã, đó là nơi ra sao, ngươi biết không?”
Hắn vẫn thử hiểu rõ dáng vẻ của những thế giới khác, cho dù không thể thấy rõ trên chín tầng trời kia thì ít nhất cũng có thể đến gần một xíu. Đương nhiên khách tới từ Tu La đạo là lựa chọn không tồi, chẳng qua hơi đáng tiếc là những A Tu La và A Tu La tướng bình thường kia cứ chìm đắm trong chinh chiến vô tận do thực lực quá thấp, thế nên không thể đưa đáp án khiến Lý Thanh Sơn hài lòng.
“Có biết một, hai. Chỉ là trước khi nói thì ta có một yêu cầu.”
Vì Lý Thanh Sơn thể hiện khí tức tựa như A Tu La vương nên thái độ Ân Tinh cũng trở nên mềm mỏng dần. Từ một mức độ nào đó mà nói, nàng từng đi theo vài vị A Tu La vương chinh chiến xung quanh, mà lúc bị dẫn vào Tu La trận thì một cuộc chiến vừa mới kết thúc.
Dựa vào năng lực Độn Tàng Hư Không mà nàng sống sót đến cuối cùng, bỗng có một vòng xoáy màu đỏ ngòm xuất hiện trên chiến trường thây chất đầy đồng, huyết nguyệt chiếu rọi kia. Nàng thoát thân được nhưng cũng hơi do dự, cuối cùng mặc cho vòng xoáy đó hút nàng vào trong.
“Nói đi!”
Lý Thanh Sơn đáp.
“Ta muốn nhìn thế giới bên ngoài?”
Yêu cầu này đơn giản bất ngờ, thế là Lý Thanh Sơn nói:
“Không phải là ngươi muốn chạy trốn đấy chứ?”
“Ngươi không biết sao? Một ngày làm Tu La, cả đời làm Tu La, trừ phi nhảy được ra ngoài lục đạo, bằng không thì vĩnh viễn không thể thoát thân, chỉ có thể tạm thời rời đi mà thôi.”
Ân Tinh nói.
Nói cách khác, nàng nhất định phải dựa vào Tu La trận thì mới duy trì sự tồn tại ở thế giới này được. Đương nhiên cũng không phải không có cách khác, đó là không ngừng sát phạt, mà không thể giết kẻ yếu có sự cách biệt to lớn về thực lực, hay nghiền ép con kiến nằm nhoài bên mép tổ, đó không gọi là sát phạt. Đối với nàng mà nói, phàm nhân cũng gần như là con kiến.
Nhưng nếu nhắm vào tu hành giả làm đối tượng chém giết thì chắc chắn là đang khiêu chiến trật tự tu hành đạo, cuối cùng cũng khó thoát kết cục bị cường giả bên thế giới này chém giết. Vì thế, trong lịch sử cũng từng có khá nhiều ví dụ về A Tu La xông vào Cửu Châu đại khai sát giới, nhưng sẽ không kinh khủng như Ngạ Quỷ đạo xâm lấn.