Lý Thanh Sơn chỉ thấy nàng như nhớ ra điều gì đó, trên mặt một mảng âm trầm, thế là hắn suy nghĩ rồi nói:
“Có lẽ chinh chiến vô tận không phải cuộc sống vui sướng gì, đặc biệt đối với một nữ nhân.”
“Được, vậy ngươi cùng ta đi ra ngoài ngắm nhìn một chút!”
Vào giây phút khi Ân Tinh đi ra khỏi Tu La trận, trái tim nàng gần như ngừng đập. Sương mù bồng bềnh cùng với mưa rả rích rơi trong thung lũng, mấy con chim truy đuổi nhau bay về phía bầu trời mù mịt, tất cả đều có vẻ yên bình như vậy. Nàng hít một hơi thật sâu, trên mặt tràn đầy vẻ tươi cười.
Sau đó nàng nhìn thấy Tiểu An ở bên cạnh thì khe một tiếng trong lòng:
“Nữ tử này đẹp quá!”
Tuy rằng nữ A Tu La nổi tiếng có khuôn mặt đẹp, mà nàng còn là người xuất sắc trong số đó, nhưng trong Tu La đạo thì vẻ đẹp duy nhất là vẻ đẹp giết chóc, chiến đấu sát phạt vượt trên tất cả. Khi một nam A Tu la nhìn thấy nàng thì chắc chắn suy nghĩ đầu tiên là muốn giết nàng. Hơn nữa, vì mỗi một nữ A Tu La đều rất đẹp nên khái niệm về đẹp cũng ngày càng mơ hồ không rõ.
Nhưng khi nàng nhìn thấy Tiểu An thì khái niệm này bỗng chuyển từ mơ hồ trở nên rõ ràng, đồng thời nàng cũng so sánh một hồi, cảm thấy tuy mình hơi kém hơn nhưng cũng không tồi nên mới yên tâm, loại suy nghĩ lâu không xuất hiện này khiến tâm tình nàng lại bị khuấy động một hồi.
Rất lâu sau đó Lý Thanh Sơn mới biết vì sao nam A Tu La xấu xí mà nữ A Tu La đều xinh đẹp. Mỗi một lần sống lại thì thân thể ngày xưa sẽ trở về Tu La đạo, thân thể đi ra từ trong biển máu lần nữa thì hình thể sẽ có thay đổi, bắt nguồn rất lớn từ trong suy nghĩ.
Nam thì phải biến đổi trở nên càng hung ác hơn để uy hiếp đối thủ, mà nữ dù có chết vô số lần thì cũng không thể nào từ bỏ lòng yêu thích cái đẹp.
Lý Thanh Sơn giới thiệu:
“Đây là Ân Tinh mới từ Tu La đạo đến, biết ẩn độn trong hư không, thực lực vô cùng tốt, là thích khách mạnh mẽ. Ta chuẩn bị tìm hiểu đôi chút về Tu La đạo từ nàng. Đây là Tiểu An, về sau trừ ta ra thì ngươi chỉ cần nghe mệnh lệnh của nàng là được. Yên tâm, chắc chắn thực lực của nàng mạnh hơn ngươi.”
“Có cơ hội phải so một lần mới biết.”
Ân Tinh nói một câu rồi bay vọt xuống khỏi cây, làm gì còn tâm tư nghe Lý Thanh Sơn dông dài, dạo chơi thỏa thích trong rừng núi, hít thở không khí ẩm ướt mà không có mùi tanh, trên mặt tràn trề nụ cười cảm động.
Mỗi một chiếc lá, mỗi một con côn trùng đều mới lạ như thế, khiến nàng nhớ tới những kí ức mờ nhạt từ cực lâu trước đây.
Lý Thanh Sơn và Tiểu An nhìn nhau, xòe tay nói:
“Hài tử ở nông thôn chưa từng thấy việc đời!”
Tiểu An nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn:
“Nhiều nữ nhân quá, quá nhiều.”
“Cái này không thể trách ta, là bản thân nàng từ Tu La đạo chạy tới. Hơn nữa, ta không hề hứng thú với nữ nhân toàn thân đầy mùi máu tanh, ngay cả thẹn thùng cũng không biết này.”
Tiểu An hừ một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác, vẻ mặt không tin.
---
Lý Thanh Sơn cười bất lực, sủng nịch ôm nàng, sau đó bay tới đỉnh núi núi, Ân Tinh ở bên cạnh, thấy nàng đang sững sờ nhìn lên trời mây.
Những đám mây màu xám chì đè nặng nề trĩu xuống, rải từng đợt mưa mù. Nàng giang cánh tay của mình ra, mặc cho mưa rơi trên khuôn mặt của mình, cứ thế hạnh phúc như một đứa trẻ.
“Đáng tiếc là trời nhiều mây nên không nhìn thấy mặt trời, nếu trời nắng, phong cảnh sẽ đẹp hơn rồi!”
“Mặt trời!”
Đôi mắt Ân Tinh sáng ngời, lại giống như được gợi ý, tung người nhảy vọt, bước đi trong hư không, phá tan tầng mây.
Ánh mặt trời chói mắt chiếu rọi, biển mây vạn dặm nổi lên, tâm tình của nàng cũng đột nhiên phấn khởi lên, quét sạch mọi u ám trăm năm qua.
Nàng thoả thích ngao du một phen mới trở lại bên cạnh Lý Thanh Sơn, nói:
“Sau này ta sẽ dốc sức vì ngươi, vẫn không biết tục danh của ngươi.”
“Lý Thanh Sơn, bởi vì ngọn núi phía dưới được gọi là Dã Nhân sơn, cho nên được người ta gọi là Dã Nhân vương.”
“Tốt, Dã Nhân vương đại nhân, ngươi muốn ta làm cái gì cho người?”
Ân Tinh chắp tay hành lễ, tự nhiên mang theo một khí chất quân ngũ, tư thế có vẻ oai hùng hiên ngang.
“Ta muốn ngươi nấu cơm cho ta.”
Lý Thanh Sơn nhướng mày nói.
“Hả?”
Ân Tinh kinh ngạc, đừng nói là mấy năm nay ở ở Tu La đạo, cho dù là quá khứ sớm hơn nữa, lúc nàng vẫn chưa phải là A Tu La, cũng chưa bao giờ làm qua công việc này, mà đồ ăn của Tu La đạo lại nổi danh khó ăn, thậm chí có truyền thuyết, Tu La đạo chinh phạt thiên đạo là vì ghen tị thiên đạo có thức ăn ngon để ăn.
Nàng có chút khó xử nói:
“Cái này... Ta có thể thử một lần...”
“Ngoại trừ ám sát ra, ngươi còn có thể làm cái gì nữa?”
Lý Thanh Sơn bất lực lắc đầu, thật sự là một chút khiếu hài hước cũng không có, nhưng hắn đối với thái độ kính cẩn này của nàng ngược lại rất hài lòng.
“A. Nói cũng phải.”
Ân Tinh mới hiểu được hắn đang nói giỡn.
“Qua một thời gian ngắn nữa, đại khái sẽ có nhiệm vụ giao cho ngươi, nhưng nơi này không phải Tu La đạo, chiến đấu không dồn dập như vậy. Hầu hết chiến đấu, ta sẽ tự mình giải quyết, ngươi hoàn toàn có thể xem đây là một lần nghỉ phép, đổi hoàn cảnh nghỉ ngơi đi thôi.”
Lý Thanh Sơn dịu dàng nói. Ở trong rất nhiều thuộc hạ trước mắt của hắn, thực lực của Ân Tinh có thể nói là mạnh nhất, thuật ẩn núp trên không trung gần như khó tìm đối thủ, cho dù là tiếp cận ba lần Thiên Kiếp như Vu Vô Phong không cẩn thận cũng sẽ bị nàng ám sát.