“Chẳng trách lại không thèm coi ai ra gì như thế, nếu một chọi một thì chỉ sợ ta cũng không phải là đối thủ của hắn, cũng may mà ngươi nhắc nhở ta chuẩn bị đại na di phù, nếu không thật đúng là có chút phiền phức, sau này còn phải nghĩ cách tìm thêm vài tấm nữa mới được. Chỉ tiếc ta không có được thiên phú thần thông như Mặc Vũ, nếu không đã có thể chạy đến bất cứ nơi nào trên đời này rồi.”

Lý Thanh Sơn có chút tiếc nuối nói với Tiểu An, hắn còn thử học tập hư không độn tàng từ a tu la Ân Tinh, nhưng dù ở trong a tu la đạo thì cũng không có bao nhiêu người biết được chiêu này, nó không chỉ yêu cầu thiên phú khống chế không gian mà còn phải tốn rất nhiều thời gian và sức lực, cũng chỉ có thể bỏ cuộc.

“Hiện tại không có, tương lai nói không chừng sẽ có.”

Tiểu An cười nói, mái tóc dài chấm đất, giống như rong biển nổi lơ lửng trong nước, uốn lượn buông thả ở phía sau lưng.

“Chỉ hi vọng là thế, thôn hỏa nhân tộc đúng là xấu tính giống hệt như trong lời đồn. Lần này nhất định không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn được, không biết tên kia có chạy đến Dã Nhân Sơn không nữa?”

“Dị nhân đều có tính bài ngoại, cực kỳ hận thù con người, ngươi lại là thống lĩnh bạch ưng. Vương triều Đại Hạ từng hạ lệnh lục soát giết thôn hỏa nhân tộc mấy lần, đều là do Ưng Lang Vệ thực hiện, móc tim coi như công huân. Nhưng ta lại khá hi vọng hắn có thể đi đến Dã Nhân Sơn.”

Tiểu An nói.

“Ồ? Tại sao chứ?”

“Chỉ cần hi sinh mười động chủ, như vậy sẽ có người giải quyết phiền phức Hỏa Dung Sơn giúp chúng ta.”

Tiểu An nói.

Vương của dị nhân tấn công động thiên phúc địa, chém giết người tu hành nhân loại ở khắp nơi, hơn nữa còn đều là tu sĩ vượt qua thiên kiếp lần thứ hai, chẳng lẽ là định xây dựng lại Thần quốc, rửa mối hận xưa sao? Sao Vương triều Đại Hạ có thể nhẫn nhịn được.

Lý Thanh Sơn hơi sửng sốt, sau đó cười nói:

“Mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của ngươi hết rồi.”

Không ngờ huyết thệ thư còn có tác dụng như thế:

“Thật ra cũng không cần mười người, chỉ cần cử mấy người như Trừng Hải đi chịu chết là được rồi.”

“Nói cũng đúng, nhưng có lẽ hắn sẽ không đi, hắn ta có thèm để chúng ta vào mắt đâu.”

Tiểu An vừa mới quay đầu lại, Lý Thanh Sơn lập tức nhéo cái mũi cao cao của nàng, cười nói:

“Ngươi đó, ngươi đã đoán được Thôn Hỏa Nhân Vương là loại người như thế từ lâu rồi đúng không! Còn để ta đi nói chuyện với hắn, làm ta đi làm chuyện nhàm chán này, còn lãng phí một tấm linh phù.”

“Không có chuyện gì là tuyệt đối cả, nói không chừng hắn ta sẽ đưa ra điều kiện mà chúng ta có thể tiếp thu được chứ không phải là đầu của giao nhân vương. Hơn nữa dù sao cũng phải đợi ngươi tận mắt xác nhận cái gốc cây thần mộc ngô đồng kia rồi mới có thể quyết định được xem có đáng để lãng phí sức lực hay không!”

Tiểu An méo miệng, giọng điệu hơi thay đổi nói.

“Đáng, cực kỳ xứng đáng, nhất định phải có được nó. Nói nhanh nào, ngươi còn có kế gì hay không!”

Lý Thanh Sơn xoa đầu nàng.

“Không phải ngươi cũng đã nghĩ đến rồi sao?”

Tiểu An nói.

“Không sai, kẻ địch của kẻ địch chính là bạn, muốn phá Hỏa Dung Sơn thì cần mượn sức của giao nhân ở Nam Hải, cái đầu bé tí của ngươi nghĩ được nhiều chuyện thật đấy.”

Lý Thanh Sơn gật đầu, nếu họ đều vượt qua ba lần thiên kiếp, vậy thì hợp tác với nhau san bằng Hỏa Dung Sơn cũng không phải việc gì khó, nhưng hiện tại vẫn chưa có được thực lực này, cho nên cần phải đi dựa hơi.

Nếu như không có huyết thệ thư mà chạy đến Nam Hải nói với giao nhân vương là họ sẵn lòng giúp đỡ hắn tiêu diệt Hỏa Dung Sơn, chỉ sợ lại là một chuyến đi uổng công không có ý nghĩa gì. Nhưng hai người họ cộng thêm mười động chủ đã hạ huyết thề, mười hai tu sĩ vượt qua thiên kiếp lần thứ hai đã đủ để trở thành quả cân quan trọng ảnh hưởng đến sự cân bằng của hai tộc, nói không chừng có có thể kéo Kiếm Các Nam Hải xuống luôn.

Nhưng dù đã chuẩn bị rất nhiều thứ nhưng mượn lực này như thế nào thì vẫn là một vấn đề, đối phương chắc chắn sẽ đề phòng hắn, nếu như không cẩn thận rất có khả năng sẽ trở thành vật hi sinh.

“Quan trọng nhất là phải làm như thế nào để thuyết phục được Giao Nhân Vương, tuy rằng tính tình của giao nhân không xấu đến mức đó, nhưng nếu bàn về tính bài ngoại thì vẫn giống hệt nhau. Giao Nhân ẩn thân ở Nam Hải, trong Ưng Lang Vệ, tư liệu của họ ít hơn thôn hỏa nhân tộc rất nhiều, thật sự rất khó phán đoán. Hừ, nếu như cái tên thạch đầu nhân ngư kia vẫn không chịu giúp đỡ, ta sẽ ăn nàng luôn.”

Tiểu An nói.

“Thạch đầu nhân ngư?”

Lý Thanh Sơn sửng sốt một chút, cười nói:

“Ngươi nói Như Tâm sao! Yên tâm, nàng nhất định sẽ giúp ta!”

Đúng lúc này, Lý Thanh Sơn giật mình, quay sang nhìn về phía Tiểu An.

“Có người tấn công Dã Nhân Sơn!”

---

Bên trên bầu trời xanh thẳm, ở giữa những đóa mây trắng kia.

Vạn Độc Lão Tổ ngồi ngay ngắn trên thanh ngọc bảo tọa, nhẹ nhàng vuốt ve bộ râu dài, đôi mắt xanh nhìn chăm chú vào Dã Nhân Sơn ở bên dưới.

Xung quanh toàn là cờ bay phấp phới, đệ tử vây ở xung quanh, nam nữ già trẻ đều có, ăn mặc quần áo giống hệt nhau, đều là trường bào hoặc váy dài màu xanh lục, tu vi thấp nhất cũng đều là một lần thiên kiếp trở lên, có chừng trăm người, phô bày ra nội tình của một đại tông môn.