“Sư tôn, hiện tại hai người Lý Thanh Sơn đều không có ở trong Dã Nhân Sơn, không có ai chủ trì đại trận thủ sơn, là thời cơ tấn công lên núi thích hợp nhất, nhưng mà...”
Thiên Lương Mộc cưỡi một đám mây, từ Dã Nhân Sơn bay trở về, cung kính bẩm báo, lại có chút chần chừ.
“Nhưng cái gì?”
Vạn Độc Lão Tổ đang vuốt râu dừng lại.
“Nhưng mà ta thấy Lý Thanh Sơn không có ý định khai tông lập phái ở Nam Cương, sớm muộn gì cũng phải quay về Thanh Châu, cần gì phải nhất quyết tấn công Dã Nhân Sơn chứ?”
Thiên Lương Mộc nói.
“Haha, Độc công tử cũng có lúc thiện lương như thế này sao, nói ra ngoài chắc không có ai trong Nam Cương dám tin quá?”
Một nữ tử xinh đẹp cười nói, trên vai nàng có một con nhện có màu sắc sặc sỡ đang bò, tám con mắt kép nhìn chằm chằm vào Thiên Lương Mộc, lộ ra ánh mắt ác độc cực kỳ nhân tính.
“Không lẽ mới thấy Lý Thanh Sơn một lần mà đã sợ vỡ mật rồi à?”
Một trung niên nam nhân cao gầy như gậy trúc tiếp lời nói, hắn đang đứng trên đầu một con rết độc dài mấy trượng.
Hai người này đứng ở hai bên trái phải thanh ngọc bảo tọa của Vạn Độc giáo chủ, để lộ ra thân phận không giống bình thường, họ chính là sư muội và sư huynh của Thiên Lương Mộc, là người có tư cách tranh đoạt vị trí giáo chủ Vạn Độc Giáo với Thiên Lương Mộc. Bên trong tông môn ma đạo không bàn đến chuyện tình cảm, mối quan hệ cũng giống như nước với lửa, có cơ hội tấn công lẫn nhau thì tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Thiên Lương Mộc cười lạnh, không thèm để ý đến họ, khom người nói:
“Xin sư tôn suy nghĩ lại.”
Thiên Lương Mộc không đồng ý việc tấn công Dã Nhân Sơn, hắn đương nhiên không phải loại người tốt lành gì, có cơ hội giết người cướp của đương nhiên sẽ không bỏ qua. Nhưng tiếng chào “Đạo hữu” của Đại Dung Thụ Vương làm trong lòng hắn có chút lo âu, hơn nữa lần chạm mặt vào mấy ngày trước làm hắn cứ có cảm giác Lý Thanh Sơn không đơn giản như thế.
“Ngươi cảm thấy vi sư không xử lý được hắn sao?”
Vạn Độc Lão Tổ không vui nói.
“Đệ tử không dám!”
Thiên Lương Mộc nói.
“Không thể để người khác xâm chiếm thế lực và lợi ích của chúng ta, nếu hắn đã không chịu hạ mình làm hộ pháp cho Vạn Độc Giáo của chúng ta, ta phải dạy cho hắn biết hắn ta không có chỗ cho hắn sống yên, ngươi lui ra đi!”
Trong mắt Vạn Độc Lão Tổ chợt lóe lên chút ánh sáng xanh, tỏa ra uy thế mạnh mẽ không thể nào chống lại được, các đệ tử đều cúi đầu.
Từ trước đến nay đều nơi này đều là nhà hắn đứng đầu, tuyệt đối không cho phép có thế lực khác phát triển, nếu như một ngày nào đó Lý Thanh Sơn thật sự rời khỏi Thanh Châu, trở thành thượng khanh của Nam Việt Vương Phủ, dựa vào thiên tư của tên đó và nữ tử Tiểu An kia, chắc chắn sẽ trở thành mối họa lớn, lúc đó chẳng phải sẽ làm cho thiên hạ chê cười sao.
Ngoài ra hắn cũng không phải không suy xét đến những băn khoăn của Thiên Lương Mộc, nhưng mà đôi bên chênh lệch cảnh giới quá rõ ràng, không cần thiết phải để ý đến. Bắc Việt Vương không ra tay chẳng qua là vì suy xét đến thế cục của hai châu, cho nên mới chấp nhận lời khuyên của Đại Dung Thụ Vương, không lẽ hắn ta thật sự sợ Lý Thanh Sơn sao.
“Tiểu tử này ngông cuồng vô lễ, dám từ chối ý tốt của Vạn Độc Giáo, đúng là đáng chết. Hơn nữa hắn chỉ mới là một tên vượt qua thiên kiếp lần thứ hai nhỏ nhoi, làm dám tự xưng là “Dã Nhân Vương” gì gì đó, hôm nay sư tôn phải dạy dỗ cái tên vương dỏm hắn, cho hắn biết được hắn và vương thật khác xa nhau như thế nào.”
Nữ tử mang theo con nhện sặc sỡ nói.
“Nếu sư đệ ngươi sợ thì cứ việc quay về Vụ Đô Thành đi. Đệ tử nguyện cống hiến chút sức mọn, giúp đỡ sư phụ tiêu diệt Dã Nhân Sơn, bắt sống Lý Thanh Sơn!”
Người nam nhân đứng trên con rết nói, nháy mắt ra hiệu với xung quanh.
Ngoại trừ những trưởng lão ỷ vào bản thân có thân phận cao ra, các đệ tử bình thường khác đều cũng nhau hô to:
“Tiêu diệt Dã Nhân Sơn, bắt sống Lý Thanh Sơn!”
Trong lúc nhất thời, cờ bay phần phật, tiếng giết rung trời.
Vạn Độc Lão Tổ vỗ vào tay vịn của bảo tọa, đứng lên vung tay phải, âm phong lửa xanh xoay tròn ngưng tụ, tạo thành một hình cầu xanh biếc, sấm sét đan chéo lưu chuyển, ánh sáng hắt lên làm cho gương mặt mọi người đều biến thành màu xanh lục.
Vạn độc lôi châu – đây chính là bí mật bất truyền của Vạn Độc Giáo, có được sự mạnh mẽ của sấm sét và âm nhu của độc, lực phá hoại cực kỳ lớn.
Trong phút chốc, đến cả nắng gắt cũng tối đi, ánh mắt mọi người đều bị vạn độc lôi châu hấp dẫn.
Trong mắt Vạn Độc Lão Tổ lưu chuyển bích quang, đổi một tay thành hai tay, vạn độc lôi châu xoay tròn càng lúc càng lớn, ánh sáng cũng càng ngày càng rực rỡ. Trong nháy mắt nó đã to cỡ chừng một lu nước, hắn đột nhiên đẩy xuống dưới, trong nháy mắt đã đập thẳng lên Dã Nhân Sơn.
Tiếng nổ vang vọng khắp đất trời, đất đai thoáng rung lắc, sấm sét lan tràn, nhuộm đẫm cả không trung thành màu xanh.
Sau đó nó lại biến thành mây độc, bao phủ ra khắp vạn mẫu, trôi nổi khắp trên Dã Nhân Sơn, phát ra tiếng ăn mòn chói tai.