Lúc này, Thiên Phì Lang Quân cũng đã hành động, hắn hít thở sâu, cuồng phong tràn vào cơ thể, thân hình giống như một núi thịt của hắn lại càng phồng to hơn, giống như một cái bong bóng hình heo, đã căng tròn đến tối đa, đột nhiên hắn mở to miệng ra, phun ra một vệt huyết quang đặc sền nóng cháy, phóng lên cao, không ngờ còn xỏ xuyên là tầng mây độc kia, làm thủng một lỗ lớn, cơ thể như núi thịt kia cũng nhỏ đi, thở hổn hển.
Vu Vô Phong ngạc nhiên nhìn hắn, không ngờ hắn lại thật sự dùng sức mạnh lớn nhất, Thiên Phì Lang Quân cười nói:
“Nếu nhất định phải làm chó thì cũng phải tìm cho bản thân một chủ nhân tốt!”
Tuy rằng Lý Thanh Sơn và Tiểu An nắm giữ huyết thệ thư, nhưng lại không quá ép buộc họ, cho dù hai người chiến tranh khắp nơi trong Nam Cương nhưng mà vẫn luôn chiếm ưu thế tuyệt đối, không những không có bất cứ nguy hiểm nào, ngược lại còn lời được rất nhiều thứ tốt.
Lý Thanh Sơn không có ý định khai tông lập phái, thành lập thế lực gì đó ở Nam Cương, Thiên Phì Lang Quân lại có ý tưởng này, vừa tích cực khuyên nhủ Lý Thanh Sơn, lại vừa chủ động liên kết các vị động chủ lại, muốn xây dựng Dã Nhân Sơn thành một tông môn chân chính.
Trong mười vị động chủ, hắn đứng hàng thứ hai, mà Vu Vô Phong lại kiêu ngạo không hợp với tập thể, luôn muốn quay về Nam Hải Kiếm Các. Tuy rằng những dạ du nhân kia cực kỳ yêu thích và trung thành với Lý Thanh Sơn, nhưng lại có ngăn cách với các động chủ khác, trên cơ bản là không hề xía vào chuyện của nhau.
Tính tới tính lui, hắn có chút giống như “đại quản gia”, nếu thật sự có thể gây dựng Dã Nhân Sơn thành thế lực lớn của một vùng, vậy thì hắn chính là người có thực quyền, là người giúp Dã Nhân Vương thống trị Dã Nhân Sơn.
Sau khi trải qua một đoạn thời gian tiếp xúc, hắn phát hiện Lý Thanh Sơn cũng không phải loại tu sĩ ma đạo không có chút tín nghĩa nào, nếu nói có cơ hội giải trừ huyết thệ thì chắc chắn không phải chỉ thuận miệng nói chơi. Đến lúc đó chẳng những có thể lấy lại được tự do, mà vị đại quản gia là hắn thậm chí còn có khả năng trở thành Dã Nhân Vương đời thứ hai.
Hơn nữa:
“Ngô vương sắp quay về, các vị đạo hữu còn không ra tay, không lẽ còn phải đợi ngô vương đích thân hạ lệnh sao?”
Ngay lập tức lại có ba vị động chủ khá thân thiết với hắn ra tay, những người còn lại làm sao dám không nghe theo, cho dù là tình nguyện hay không thì cũng chỉ có thể ra tay.
Tập hợp sức lực của mười đại động chủ, hơn nữa cộng thêm ba tỷ muội Dạ Lưu Tô, mây độc lập tức tán đi rất nhiều, sắc mặt của Vạn Độc Lão Tổ càng thêm khó coi, Dã Nhân Sơn này đúng là một cục xương cứng!
Thiên Lương Mộc không nói hai lời lập tức tiến lên trợ trận, vung tay phát ra một viên vạn độc lôi châu, va chạm với một đạo kiếm quang màu trắng hồng, đôi bên triệt tiêu lẫn nhau.
“Không phải ta đã nói các ngươi đứng nhìn sao!”
Vạn Độc Lão Tổ dời đôi mắt xanh sang nhìn hắn, không vui nói.
“Đệ tử thấy sư tôn bày ra tuyệt kỹ trong giáo, thật sự là quá ngứa tay, muốn bêu xấu một chút, xin sư tôn chỉ giáo, chờ quay trở về trong giáo, đệ tử đồng ý tiếp nhận trách phạt!”
Thiên Lương Mộc cung kính nói.
Trong mắt Vạn Độc giáo lộ ra vẻ khen ngợi, vung tay áo lên nói:
“Thôi, lần này cho phép ngươi làm bậy vậy!”
Còn chưa nói hết lời, các giáo chúng của Vạn Độc giáo đã lớn tiếng kêu:
“Xin sư tôn chỉ giáo!”
“Đồng ý chịu phạt!”
Họ cùng nhau tiến lên, có người thúc giục pháp khí, có người vận chuyển pháp thuật, rối rít tấn công lên trên Dã Nhân Sơn, trong lúc nhất thời ánh sáng bắn ra tứ phía, đòn tấn công tập hợp sức lực của cả một tông môn, đại trận thủ sơn lập tức phải chịu áp lực lớn hơn rất nhiều.
“Thụ Vương tiền bối, không biết còn có thể cản được bao lâu?”
Dạ Lưu Tô sầu lo, hỏi Đại Dung Thụ Vương.
“Cũng không lâu lắm, nếu như không có gì bất ngờ xảy ra thì... chịu một hai năm cũng không thành vấn đề.”
Đại Dung Thụ Vương lắc lư nhánh cây, phát ra giọng nói già nua tang thương:
“Nhưng hiện tại đã có người ra tay, lại có thể chịu đựng lâu thêm một chút.”
“Hả?!”
Dạ Lưu Tô sửng sốt, không ngờ được cái “không lâu lắm” mà Đại Dung Thụ Vương nói lại lâu đến mức độ này.
Vạn Độc Giáo sao có thể lãng phí thời gian một hai năm ở trên Dã Nhân Sơn được, có thể kiên trì tấn công ba năm ngày cũng đã rất ghê gớm rồi. Hơn nữa Đại Dung Thụ Vương hiển nhiên cũng chỉ mới đưa ra phán đoán một cách bảo thủ mà thôi.
Nói cách khác, Dã Nhân Sơn không thể nào bị Vạn Độc Giáo tấn công được.
Các động chủ khác nghe xong không khỏi càng thêm cố gắng hơn nữa, còn may mắn vì lúc nãy bản thân đã không từ chối ra tay giúp đỡ, nếu không chờ Lý Thanh Sơn quay về, chắc chắn sẽ bị trách phạt.
Trong lòng lại kinh ngạc cảm thán:
“Đại Dung Thụ Vương đúng là danh bất hư truyền, có hắn chủ trì đại trận thủ sơn này, chỉ sợ chỉ có Bắc Việt Vương dẫn theo mọi người đến tấn công mới có thể phá được!”
“Ngươi đoán không sai, quả nhiên là Vạn Độc Giáo. Lão độc vật này vẫn không muốn cho ta sống sót!”
Lý Thanh Sơn đứng ở trên tầng mây, nhìn về phía đường chân trời nơi xa, Dã Nhân Sơn đã bị khói độc bao phủ.