Thấy không phải là Bắc Việt Vương đích thân ra tay, hắn vẫn thở phào nhẹ nhõm. Có Đại Dung Thụ Vương chủ trì đại trận thủ sơn, vậy thì Vạn Độc Lão Tổ không thể nào đánh thắng được.

“Làm sao bây giờ?”

Tiểu An hỏi.

“Chúng ta cùng nhau ra tay đương nhiên sẽ không thua, muốn giết đám đệ tử kia cũng không thành vấn đề, nhưng rất khó có thể giết được Vạn Độc Lão Tổ, hiện tại không nên đánh nhau trực diện với họ, nhưng mà có đi mà không có lại thì rất không lễ phép, đi thôi, chúng ta đi đến tổng đàn của Vạn Độc Giáo!”

Lý Thanh Sơn và Tiểu An cũng nhau xoay người bay đi.

Trong lòng Vạn Độc Lão Tổ đột nhiên cảm thấy bất an, quay đầu nhìn về phía chân trời, lại chỉ nhìn thấy mây trắng trôi bồng bềnh. Hắn nghĩ tới nghĩ lui, cũng đều không cảm thấy sẽ có thứ gì có thể uy hiếp đến hắn, lập tức ổn định tinh thần, tiếp tục dồn dập tấn công vào Dã Nhân Sơn.

...

“Ân Tinh. Đi ra đi!”

Ân Tinh đang tĩnh tu bên trong tu la tràng, bên tai đột nhiên vang lên giọng nói của Lý Thanh Sơn, sau đó đã bị dịch chuyển ra bên ngoài tu la tràng.

“Có một nhiệm vụ muốn giao cho ngươi, không biết thuật hư không độn tàng của ngươi có thể xuyên qua đại trận bên dưới không.”

Ân Tinh nhìn về hướng mà ngón tay Lý Thanh Sơn đang chỉ, chỉ thấy bốn dưới có một bồn địa cực lớn, chướng khí màu xanh lập tràn ngập, ở bên trong có một đống kiến trúc hùng vĩ liên miên phập phồng, tất cả đều bị nhuộm thành màu xanh biếc, lộ ra vẻ âm trầm.

“Được.”

Ân Tinh quan sát một lúc, gật đầu đáp.

Ân Tinh là a tu la đến từ a tu la đạo, nàng còn nắm giữa được thuật hư không độn tàng mà không phải a tu la nào cũng có thể nắm giữa, tuy rằng pháp trận của Vạn Độc Giáo rất mạnh, nhưng vẫn không thể ngăn cản nàng lẻn đi vào.

“Vậy có thể phá hư pháp trận từ bên trong không?”

Lý Thanh Sơn lại càng hỏi kỹ càng hơn.

“Không được.”

Ân Tinh nói.

Tiểu An nói:

“Các pháp trận bình thường đều sẽ dễ phá hư từ bên trong, nhưng pháp trận của Vạn Độc Giáo là kiêm cả trong ngoài, nếu như dùng bạo lực phá trận thì chắc chắn sẽ bị phản phệ chết.”

“Vậy cũng không sao, có thể đi vào là được!”

Lý Thanh Sơn nói.

“Mục tiêu của ta là ai?”

Ân Tinh nói.

“Mọi người!”

Lý Thanh Sơn nói, lại đính chính lại:

“Không chỉ riêng người, còn có cả vật, tóm lại phải cố gắng phá hoại hết sức có thể, tất cả chiến lợi phẩm đều thuộc về ngươi.”

“Được!”

Ân Tinh nhận lệnh, bước ra một bước lập tức biến mất tăm, xuất hiện ở hơn ngoài mười dặm, chỉ thoáng hiện vài lần đã đi đến góc tây bắc của Vạn Độc Giáo, sau đó lại sử dụng thuật hư không động tàng, yên lặng lẻn vào bên trong.

Tiểu An nói:

“Làm như thế thì chúng ta và Vạn Độc Giáo sẽ không chết không thôi.”

Lý Thanh Sơn nói:

“Hắn không phá được lá chắn của ta, ta lại có thể xuyên thủng đầu mâu của hắn, đương nhiên là phải lợi dụng việc này rồi.”

Tiểu An gật đầu:

“Nếu bàn về thuật ám sát, Ân Tinh còn mạnh hơn các dạ du nhân, ngoại trừ Vạn Độc Lão Tổ ra, trong Vạn Độc Giáo không có được bao nhiêu người có thể né tránh được đòn ám sát của nàng.”

“Dù sao tu la đạo cũng ở một thế giới càng cao cấp hơn, là một trong lục đạo luân hồi, nếu bàn về kinh nghiệm chinh chiến chém giết thì đến cả ta cũng thua xa nàng, nếu lại có thêm vài tên tu la soái làm thuộc hạ, nhất định sẽ mạnh hơn đống động chủ kia rất nhiều, không biết một ngày nào đó trong tương lai, ta có thể dùng tu la tràng triệu hồi vài tên tu la vương đến hay không!”

Lý Thanh Sơn nhìn tu la tràng trong tay, lại đưa mắt nhìn về phía Vạn Độc Giáo ở bên dưới:

“Tiếp theo đây phải xem biểu hiện của họ.”

Vạn Độc Lão Tổ suất lĩnh toàn bộ trưởng lão đệ tử trong giáo, nhưng mà trong giáo vẫn rất nhộn nhịp, đa phần đều là các đệ tử ngoại môn chưa vượt qua thiên kiếp lần thứ nhất, hơn nữa còn cái vìa tên hộ pháp ở lại trong giáo bảo vệ, Khang Minh là một trong số đó, hôm nay đến lượt hắn dạy dỗ đạo tu hành cho các đệ tử ngoại môn.

Hắn khoanh chân ngồi ở dưới mái hiên, đối diện là quảng trường đá xanh, mấy trăm đệ tử nghiêm túc đứng yên, tập trung lắng nghe.

Gió nhẹ thổi qua, chuông đồng trên mái giác rung lên phát ra tiếng leng keng. Ánh mắt trời chiếu nghiêng, thạch thú trên mái cong hắt ra một tầng vòng sáng.

Hắn cực kỳ chán ghét công việc này, không muốn lãng phí thời gian quý giá của bản thân lên trên người đám vô dụng này, lại chờ thêm ba năm, sẽ chỉ còn không đến một phần ba số lượng người có thể đứng ở nơi này, mà trải qua những đợt tuyển chọn nghiêm khắc, có lẽ còn không có được một người có thể với đến vị trí tương tự như hắn.

Nhưng mà hắn lại không thể không tuân thủ theo quy tắc trong giáo, cố kiên nhẫn nói, đảo mắt nhìn quanh trong đống đệ tử. Trong thế hệ này, có mấy đệ tử có vẻ ngoài không tệ, rảnh rỗi có thể chơi đùa một chút.

Gió ấm phất qua người, ánh nắng tươi sáng, lại đang ở bên trong tông môn tuyệt đối an toàn, hắn có vẻ cực kỳ thả lòng, lộ ra chút say sưa, chờ đến khi cơn lạnh lẽo chợt ập vào trong lòng, hắn hơi sửng sốt, cúi đầu đã nhìn thấy một cái hoàn nhận tròng lên cổ hắn, lấp lánh sáng lên dưới ánh nắng.

Sát!

...