Vạn Độc Lão Tổ tấn công Dã Nhân Sơn rất lâu vẫn không thành công, trong lòng có chút nôn nóng, cũng cảm thấy có chút kỳ quái. Dựa vào tâm tính tu vi của hắn, cho dù không có tấn công được Dã Nhân Sơn thì cũng không nên có biểu hiện như thế, không lẽ hắn đã bỏ sót chuyện gì không tính đến rồi sao.
Còn nữa, đã lâu như vậy rồi mà tại sao Lý Thanh Sơn vẫn còn chưa chạy trở về nữa.
Hắn tin chắc, chỉ cần Lý Thanh Sơn vừa xuất hiện thì chắc chắn sẽ không trốn được cảm giác của hắn, vậy là có thể bắt giặc bắt vua trước, không tấn công được Dã Nhân Sơn thì cũng không sao cả.
Đang suy nghĩ, đột nhiên giật nảy mình:
“Không xong!”
Từ khi các đệ tử của Vạn Độc Giáo nhận được thân phận đệ tử nội môn thì đều sẽ bị gieo độc tâm cổ, có thể tăng nhanh tốc độ tu hành, thuận tiện cho việc ngự sử cổ trùng, đồng thời cũng là một loại thủ đoạn khống chế, làm người đó không dám phản giáo, hơn nữa một khi bị giết thì cũng sẽ bị cảm nhận được.
Mà trong khoảnh khắc lúc nãy, Vạn Độc Lão Tổ rõ ràng cảm nhận được Khang hộ pháp đã bị giết, hơn nữa còn chết bên trong Vạn Độc Giáo!
“Sư tôn, làm sao vây?”
Thiên Lương Mộc đang tiếp tục thi triển pháp thuật, trợ trận cho Vạn Độc Lão Tổ, lại chợt thấy sắc mặt Vạn Độc Lão Tổ thay đổi kịch liệt không khỏi hỏi.
“Quay về Vạn Độc Giáo!”
Vạn Độc Lão Tổ không tiện giải thích quá nhiều, biến thành một vệt sáng xanh, bay nhanh về phía Vạn Độc Giáo. Những đệ tử và trưởng lão khác hoàn toàn không biết có chuyện gì, nhưng cũng đều nhanh chóng bay theo Vạn Độc Lão Tổ.
Xung quanh Dã Nhân Sơn bên dưới đã bị mây độc ăn mòn, pháp thuật nổ tung thành một đống hoang tàn, nhưng Dã Nhân Sơn ở giữa nơi này lại không hề bị gì, mây mù cuồn cuộn không tiêu tan.
Thấy các giáo chúng Vạn Độc Giáo đột nhiên lui lại, các dạ du nhân và mười đại động chủ đều không biết có chuyện gì xảy ra, vô cùng kinh ngạc.
Dạ Lưu Tô lại hỏi Đại Dung Thụ Vương:
“Tiền bối, Vạn Độc Giáo đột nhiên rút lui, không lẽ là có âm mưu gì sao?”
Đại Dung Thụ Vương lại hiểu rõ, cười nói:
“Chắc là đại vương của các ngươi đã nghĩ ra cách gì đó, dẫn dụ họ đi rồi.”
Dạ Lưu Tô yên tâm, nghĩ dù Vạn Độc Giáo có âm mưu gì thì cũng không có cách nào che giấu được trước mặt Đại Dung Thụ Vương thông thái này, Lý Thanh Sơn kéo lão đến nơi này trấn thủ Dã Nhân Sơn, thật sự là cực kỳ an toàn.
Vạn Độc Lão Tổ đang chạy như bay trở về, trong lòng lại đột nhiên giật mình, lại có thêm hai đệ tử nội môn bỏ mạng, hơn nữa cũng là chết ở trong Vạn Độc Giáo, sắc mặt không khỏi thay đổi kịch liệt, tốc độ bay đi lại nhanh thêm ba phần.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, pháp trận vẫn chưa bị chạm vào, không lẽ trong giáo đã xảy ra nội chiến sao?”
Cũng không thể trách hắn nghĩ như thế, dưới tình huống đại trận không bị công phá thì đến cả Bắc Việt Vương và Đại Dung Thụ Vương cũng không có cách nào giết chết đệ tử trong giáo, nếu tính kỹ càng thì có lẽ cũng chỉ có ảnh hậu của dạ du nhân mới được năng lực kỳ dị như thế này.
Nhưng phạm vi thế lực của Ảnh Cung cũng không lan đến Nam Cương, ngoại trừ một tên quỷ ảnh tử này ra, chưa từng có dạ du nhân nào khác hoạt động. Ảnh hậu lại sẽ càng không dễ dàng ra tay, càng miễn bàn đến việc trở thành kẻ địch của một đại tông môn như Vạn Độc Giáo.
Vạn Độc Lão Tổ vội vàng chạy về bồn địa, xuyên qua chướng khí màu xanh lục, rơi xuống trong Vạn Độc Giáo, chỉ trong chốc lát, mùi máu tanh nồng đã xộc thẳng vào mũi.
Xác chết nằm khắp nơi, máu tươi giàn giụa, nhuộm quảng trường đá xanh thành màu đỏ như máu.
Thi thể đều không có đầu, mà ở giữa quảng trường có một tòa kim tử tháp được xây dựng lên, nó được xây bằng mấy trăm cái đầu người, đều là đệ tử của Vạn Độc Giáo, cái đầu trên cùng đúng là của hộ pháp Ngụy Minh, ánh nắng đỏ rực của hoàng hôn chiếu rọi chiếu, chết không nhắm mắt, dữ tợn lại thê lương.
Phía sau kim tử tháp đầu người kia, trên bức tường xanh kia, có năm chữ to được viết bằng máu tươi:
“Dã Nhân Vương kính tặng!”
Chữ viết bằng máu đầm đìa chưa khô, chảy dọc xuống bên dưới.
Sắc mặt Vạn Độc Lão Tổ đỏ lên, lại từ đỏ biến thành xanh, xanh rờn thê thảm, trong mắt lóe lên vẻ ác độc, nghiến răng nghiến lợi phun ra ba chữ:
“Lý Thanh Sơn!”
Đột nhiên vỗ một chưởng, kim tử tháp đầu người và bức tường xanh kia đều biến thành bột mịn. Ngực hắn phập phồng, vẫn chưa bình tĩnh lại, đột nhiên nói:
“Không xong!”
...
Ba tên đệ tử thân truyền là Thiên Lương Mộc và hai sư huynh sư muội cùng với năm trưởng lão, ba hộ pháp, dẫn theo mười mấy tên đệ tử nội môn của Vạn Độc Giáo nhanh chóng chạy về Vạn Độc Giáo, tốc độ của họ đương nhiên chậm hơn Vạn Độc Lão Tổ rất nhiều.
Lúc Vạn Độc Lão Tổ chạy về đến Vạn Độc Giáo thì họ còn chưa đi được một phần mười lộ trình, trong lòng mấy người Thiên Lương Mộc đều nôn nóng, không biết trong giáo đã xảy ra chuyện gì, lại cũng không dám bỏ mấy đệ tử bình thường này lại, nếu như bị mười đại động chủ của Dã Nhân Sơn đuổi giết, chẳng phải là căn cơ trong môn phái đều bị đoạn tuyệt sao.
Đương nhiên, đây đều là do họ lo xa, chỉ dựa vào tên tuổi của “Vạn Độc Lão Tổ” thì sẽ không có tên động chủ nào dám mạo hiểm như thế. Trải qua trận chiến tranh này, tuy không gặp được nguy hiểm thực chất gì, nhưng cũng đều đã kiệt sức, mỗi người đều đả tọa điều tức.