Sau một lúc lâu, chỉ có một mình Vu Vô Phong đứng lên, cầm bạch hồng kiếm trong tay, tập trung tinh thần nhìn về hướng mà các giáo chúng trong Vạn Độc Giáo rút lui, giống như suy nghĩ gì đó.
“Có lẽ là ngô vương đã dẫn dụ Vạn Độc Lão Tổ rời đi, các đệ tử bình thường đều bay không nhanh, đương nhiên sẽ bị rớt lại ở phía sau, hơn nữa không có địa lợi, chỉ dựa vào đan dược và sức mạnh vừa mới khôi phục được bao nhiêu, sao Vu sư huynh không đuổi theo chạy xem thử?”
Thiên Phì Lang Quân cười nói, cơ thể toàn thịt mỡ của hắn đã gầy đi rất nhiều, biến thành một tên mập nặng năm trăm cân.
“Mập mạp ngươi tính kế hay thật, muốn ta đi chịu chết sao?”
Vu Vô Phong lạnh lùng nói, dù không có Vạn Độc Lão Tổ thì chỉ dựa vào một mình hắn, sao có thể chống lại được đám Thiên Lương Mộc được, một khi bị quấn lấy, chờ Vạn Độc Lão Tổ chạy trở về, vậy cũng không biết sẽ chết như thế nào.
“Không phải như thế, ta không biết thuật ngự kiếm, đi tới đi lui cũng không dễ dàng. Nếu ngươi có thể giết được vài người của Vạn Độc Giáo, sẽ lập được công lớn cho Dã Nhân Sơn, dựa vào tính cách ân oán rõ ràng của ngô vương, nói không chừng sẽ trả lại tự do cho ngươi thì sao?”
Thiên Phì Lang Quân cười ha ha nói, trong lòng lại thầm ước gì Vu Vô Phong gặp được Vạn Độc Lão Tổ, chết ở bên ngoài. Như vậy thì hắn chính là đại động chủ đường đường chính chính của Dã Nhân Sơn, Lý Thanh Sơn là Dã Nhân Vương, hắn chính là thái tử chờ kế nhiệm.
Nhưng mà những lời hắn nói cũng không phải là nói dối, nếu không Vu Vô Phong cũng không phải đồ ngốc, sao có thể mắc mưu được.
Quả nhiên, Vu Vô Phong nhìn chằm chằm vào Thiên Phì Lang Quân, có chút động lòng, dựa vào thực lực của hắn, chỉ cần không gặp mặt Vạn Độc Lão Tổ thì cũng không quá nguy hiểm.
“Chúng ta cùng nhau đi!”
Một bóng đen hiện ra, Quỷ Ảnh Tử khá tự tin với thuật tiềm hành của bản thân, tin tưởng chỉ cần không đánh nhau với Vạn Độc Lão Tổ thì có thể an toàn tự bảo vệ mình, hắn cũng bị mấy lời nói của Thiên Phì Lang Quân dụ dỗ, muốn xem thử xem bản thân có thể kiếm được công lao gì hay không.
“Được!”
Vu Vô Phong hạ quyết tâm, vỗ nhẹ vào bạch hồng kiếm, trường kiếm dựng lên, người kiếm hợp nhất, biến thành một vệt sáng trắng bay ra ngoài.
“Chúng ta cũng đi!”
Dạ Lưu Tô nói, cùng Dạ Lưu Tinh và Dạ Lưu Ba hòa vào bóng đêm, cũng đuổi theo ở phía sau.
Các giáo chúng của Vạn Độc Giáo tập hợp lại cùng nhau ngồi trên một đám mây màu xanh lục cực lớn bay về phía Vạn Độc Giáo, đằng sau còn có một vệt sáng trắng đuổi theo, đôi bên đã cách nhau hơn mười dặm, ánh mắt Vu Vô Phong trở nên nghiêm túc, biến chỉ thành kiếm, nhẹ nhàng phất qua bạch hồng kiếm, tóc bạc bay phấp phới, đột nhiên đâm ra một kiếm.
Một đạo kiếm quang màu trắng cực kỳ lộng lẫy nhanh chóng bắn về phía đám mây xanh kia, chỉ cần giữ chân đám giáo chúng Vạn Độc Giáo lại trong chốc lát, làm cho Quỷ Ảnh Tử có cơ hội ra tay, nếu có thể giết chết mấy tên đệ tử Vạn Độc Giáo thì đương nhiên lại càng tốt hơn.
Kiếm quang bắn vào trong đám mây xanh, đám mây xanh trông có vẻ vô cùng mềm mại kia đột nhiên quay cuồng, không ngờ lại dễ dàng cắn nuốt triệt tiêu hoàn toàn kiếm quang màu trắng hồng kia.
Vu Vô Phong dừng lại, nhíu mày, Vạn Độc Giáo đúng là có chút thủ đoạn, cũng không phải chỉ là tập hợp bừa lại một chỗ, mà họ đã dung hợp sức mạnh lẫn nhau, loáng thoáng tạo thành trận thế nào đó, dù là Quỷ Ảnh Tử, chỉ sợ cũng không dám lẻn vào bên trong để tiến hành ám sát.
Thiên Lương Mộc bay ra khỏi đám mây xanh kia, cười nói:
“Vu động chủ đến tiễn chúng ta sao?”
“Không sai, đã nghe danh của Độc công tử từ lâu, cũng tự xưng là anh kiệt giống sư đệ Bành Kinh Nghê của ta. Hôm nay có dám đánh với ta một trận hay không?”
Vu Vô Phong cầm trường kiếm đứng đó, hắn đã thấy Vạn Độc Lão Tổ không có mặt ở đây từ lâu rồi, cho nên cũng thong dong nói, nhưng trong lòng cũng đã tính sẵn đường lui. Chỉ sợ lần này hắn cũng không kiếm chác được thứ gì, nhưng mà nếu hắn muốn đi thì có thể đi được ngay, tốc độ ngự kiếm của bạch hồng kiếm cực kỳ nhanh, những người này chắc chắn không thể đuổi theo kịp.
Thiên Lương Mộc cười nói:
“Lòng can đảm của Vu động chủ thật sự làm người ta bội phục, ngươi càng thích hợp làm các chủ đời tiếp theo của Nam Hải Kiếm Các hơn sư đệ ngươi, chỉ tiếc là bị huyết thệ làm khó, thật là đáng tiếc mà!”
“Sư đệ muốn thông đồng với kẻ địch ngay trước mặt nhiều đệ tử như thế này sao? Đừng nói nhảm với hắn, mau đi giết chết tên tiểu cầu của Nam Hải Kiếm Các này đi!”
Tên “rết nam” không kiên nhẫn nói.
Thiên Lương Mộc đang định châm chọc Vu Vô Phong vài câu, tốt nhất là dụ hắn xống đến nơi này, không ngờ lại bị đồng môn sư huynh nhiễu loạn trước, trong lòng vô cùng tức giận:
“Sư huynh muốn ta đi liều chết với người khác thì ta lại càng không làm đó. Vu Vô Phong là đại sư huynh của Nam hải Kiếm Các, mà sư huynh lại là đại sư huynh của Vạn Độc Giáo chúng ta, hôm nay các ngươi cũng nên đi phân chia cao thấp đi.”
“Hai vị sư huynh đừng cãi nhau để người ngoài chê cười, chúng ta đừng để ý đến tên tiểu tử này, mau mau chạy về Vạn Độc Giáo đi thôi, sau này sẽ có lúc đi lấy mạng hắn.”
“Nhện nữ” thúc giục, các trưởng lão hộ pháp cũng rất tán thành, họ nhìn thấy Vạn Độc Lão Tổ đột nhiên rời đi, đều cảm thấy có chút sầu lo.