“Đưa quân ngàn dặm, cuối cùng cũng phải từ biệt, mời Vu động chủ quay về đi thôi, sau này ta chắc chắn sẽ lại đến thỉnh giáo!”

Thiên Lương Mộc chắp tay nói, hắn tự nhân xuất thân từ vương tộc, sẽ không thô tục như đám mọi rợ đến từ Nam Cương này, dù bất cứ lúc nào cũng sẽ bày ra phong thái vương tử.

Vu Vô Phong im lặng không nói, lần này chỉ có mười đại động chủ cùng nhau xuất hiện mới có thể chiến một trận, đang định lui ra sau, bên tai đột nhiên vang lên tiếng động kỳ dị.

Tiếng động kia giống như rồng ngâm, nhiếp quỷ kinh thần, vang vọng khắp tầng mây, lại giống như tiếng thiền xướng, quang minh chính đại, phổ độ chúng sinh.

Nghe vào trong tai, đến cả thần hồn cũng bị lay động, Vu Vô Phong lập tức phong bế thính giác, nhưng lại không có chút tác dụng gì, âm thanh kia càng lúc càng vang, cuồn cuộn vô biên, có mặt ở khắp nơi.

“Từ khi nào mà Nam Cương có thần thông này vậy!”

Vu Vô Phong dõi mắt nhìn về nơi xa, ở hướng tây rặng mây đỏ như bị cháy, âm thanh kia được vang vọng từ tầng tầng lớp lớp tầng mây ráng màu kia, một chút ánh sáng vàng thoáng hiện, giống như một ngôi sao sáng phá không từ từ dâng lên trong bầu trời đêm, nó càng ngày càng sáng, càng lúc càng gần.

“Là nàng!”

“Là ai?”

“Nhện nữ” thất thanh nói.

Nếu nói thứ Vu Vô Phong cảm nhận được chỉ là chấn động, vậy thì thứ mà các giáo chúng Vạn Độc Giáo cảm nhận được đó chính là áp bách thực chết, đám mây xanh đang được khống chế bị kích thích gợn sóng liên miên, dần dần có vẻ như sắp bị phá thành mảnh nhỏ, làm gì còn có vẻ nhẹ nhàng thảnh thơi như lúc cắn nuốt kiếm quang bạch hồng kiếm của Vu Vô Phong chứ.

Tiểu An khoác vạn trượng ráng màu, lại vẫn không thể che giấu được ánh sáng vàng rực chói mắt trên người nàng, tăng bào màu nguyệt quang kích động, bay nhanh về phía đám mây xanh kia. Nàng khẽ hé miệng, thi triển ra bí thuật của Thiên Long Thiền Viện, đây chính là chiêu mà đến cả Linh Vương Kim Thiền cũng muốn học lén – Thiên Long Thiền Xướng!

Đôi mắt âm u không có chút rung động nào, thấm nhuần tướng sắc không, lĩnh hội được áo nghĩa của Phật pháp, phát huy bí thuật Phật môn lên đến cực hạn, nhưng công pháp nàng vận chuyển lại là Chu Nhan Bạch Cốt Đạo diệt Phật hủy Phật.

“Là nàng!”

Thiên Lương Mộc nhìn thấy gương mặt mà hắn không thể nào quên được ở nơi xa, không thể nào tưởng tượng được âm thanh to lớn vang vọng khắp nơi kia lại xuất phát từ miệng của một nữ tử nhỏ nhắn như thế.

Hắn đã từng nghe nói nàng chính là đệ tử ưu tú nhất của Thiên Long Thiền Viện trong nghìn năm qua, lại còn bất chấp mọi thứ cùng Lý Thanh Sơn đến vùng Nam Cương này mạo hiểm. Mà trong lúc danh tiếng của Dã Nhân Vương nổi tiếng gần xa, nàng vẫn cứ luôn bình thường im lặng, cam tâm làm nền, không khỏi làm cho người khác khinh thường, thậm chí là bỏ qua nàng. Dù sao nàng cũng chỉ mới vừa vượt qua thiên kiếp lần thứ hai không lâu, dù có là thiên tài thì thực lực vẫn còn khá hữu hạn.

Mãi đến giờ phút này, hắn mới giật mình phát hiện được, thì ra nàng lại có thực lực mạnh đến thế. Hiện tại nàng làm gì còn có vẻ ngoan ngoãn đáng yêu như trước, khí thế toát ra từ trên người nàng còn hơn xa mấy người họ.

“Nàng ta chính là Tiểu An ở bên cạnh Lý Thanh Sơn đúng không! Đến đúng lúc lắm, bắt lấy nàng ta, chờ sư tôn khen ngợi!”

Rết nam mím môi lộ ra vẻ hưng phấn, hắn chưa bao giờ nhìn thấy ai đẹp như thế này, nói không chừng còn có thể âu yếm thử một lần nữa!

“Giết chết con tiện nhân này!”

Nhện nữ kêu lên, gương mặt đầy vẻ ghen tị.

“Ngu xuẩn!”

Đến lúc này thì Thiên Lương Mộc cũng mặc kệ phong thái vương tử gì đó nữa, chửi ầm lên, trên mặt lộ ra vẻ hoảng sợ.

Nếu nàng đã đến, vậy Lý Thanh Sơn còn sẽ ở xa sao?

---

Trái tim Thiên Lương Mộc chợt nhói lên, người chưa từng gặp qua Lý Thanh Sơn thì tuyệt đối không thể nào tưởng tượng được uy thế của nam nhân này.

Nếu chỉ bàn về cảnh giới tu hành, mỗi một vị trưởng lão, mỗi một hộ pháp ở đây đều cao hơn hắn, cho nên tuy là hắn có chiến tích kinh người, nhưng chỉ dựa vào nghe thấy thì rất khó chú ý quá tới ba chữ “Dã Nhân vương” này.

Giống như Vạn Độc lão tổ sẽ không để ý một tiếng “đạo hữu” của Đại Dung Thụ Vương, người tu hành đạt tới cảnh giới như họ, ai mà không phải là kỳ tài thiên phú dị bẩm chứ, ai mà không phải trải qua nhiều năm gian khổ tu hành, ai lại không có tự tin về thực lực của mình.

Nhưng nói thế nào, Lý Thanh Sơn mới hơn ba mươi tuổi cũng thật sự còn quá trẻ tuổi, đừng nhìn bề ngoài của Thiên Lương Mộc là bộ dáng công tử trẻ tuổi, nếu dựa theo bối phận của người phàm mà tính toán thì thừa sức làm gia gia của Lý Thanh Sơn.

Đường đường là đệ nhất tông môn Nam Cương, một đường tinh anh hội tụ, cho dù Vạn Độc lão tổ không còn nữa, sao có thể sợ chỉ là một Lý Thanh Sơn tập kích bất ngờ. Họ nghĩ như vậy, Vạn Độc lão tổ cũng nghĩ như vậy, cho nên nói đi là đi, không chút lo lắng đến an nguy của họ.

Nhưng mà Thiên Lương Mộc từng tận mắt thấy Lý Thanh Sơn, từng cảm nhận được sự chênh lệch này, hiểu được rồi cho nên cũng sợ hãi. Nếu Lý Thanh Sơn dám dẫn Vạn Độc lão tổ ra, lại đặc biệt ở đây chặn giết họ, tất nhiên là có chắc chắn.