Bay vọt qua ngàn vạn núi sông, rừng cây mênh mông, khi ánh trăng dần lặn về phía tây thì tới bên ngoài Dã Nhân sơn, vờn quanh lơ lửng một vòng rồi khen ngợi trong lòng:
“Chẳng trách lão quái Vạn Độc cũng không đánh vào được, mấy trận pháp này cũng không quá hiếm lạ, nhưng mà lại được vận hành tuyệt diệu, có thể xứng với tám chữ “kỹ thuật thành thục đạt tới đỉnh cao”. Nếu muốn lẻn vào một cách âm thầm thì đúng là hơi phiền phức.”
Nhưng cũng chỉ là phiền phức mà thôi.
Chẳng mấy chốc, Ảnh Hậu đã xuyên qua sương mù dày đặc, đi vào bên trong thung lũng. Trong thung lũng có một cây đại thụ che trời, cực kỳ bắt mắt. Nàng ngẩn ra:
“Sao cây này lại quen mắt như vậy? Hơn nữa còn đảm nhiệm vị trí nòng cốt của trận pháp thủ sơn! Không thể nào, từ khi nào mà lão Thụ Vương lại làm loại chuyện giữ nhà hộ viện giúp người ta thế này, lẽ nào chỉ là một gốc đại dung thụ trông tương tự mà thôi?”
Ảnh Hậu mang theo sự kinh ngạc mà đến gần Đại Dung Thụ Vương để tra xét cẩn thận hơn, nhưng mà cảnh tượng bên dưới lại khiến nàng càng kinh ngạc sâu sắc.
Lúc này đang giữa đêm khuya, chính là lúc đám Dạ Du Nhân hoạt động. Dạ Du Nhân lui tới qua lại trên đường phố thành trấn dần được hình thành, có đủ cả nam nữ già trẻ, người lớn tuổi còn tuân thủ theo tác phong làm việc tĩnh mịch, đi lại mà không có một tiếng động nào.
Mấy người trẻ tuổi và đám hài tử thì náo nhiệt hơn nhiều, họ nô đùa đuổi bắt trên đường xá, mở tiệc uống rượu chia vui bên dưới ánh trăng. Nếu không có làn da màu xanh đậm và đôi tai nhòn nhọn, nếu không phải lúc đám tiểu hài tử chơi đùa mà thân thể nhanh nhẹn nhạy bén tựa như báo đen thì gần như không khác gì nhân loại, tựa như một chốn bồng lai tiên cảnh độc lập, yên bình không chiến tranh.
Bước chân của Ảnh Hậu chậm lại, sải bước trên đường cái mà lòng thấy kỳ quái cùng cực:
“Nơi này thật sự là Dã Nhân sơn sao? Tại sao có thể có nhiều tộc nhân ở đây như vậy!”
Mấy hài tử vui cười xuyên qua thân thể nàng rồi biến mất nơi góc đường, vậy mà tiếng cười vẫn còn quanh quẩn đâu đây. Nàng lắc đầu nhè nhẹ, tin chắc mình không hề rơi vào một ảo cảnh nào đó, e rằng chỉ có lão yêu quái Nam Hải mới có thể tạo ra ảo ảnh rõ ràng như này và lừa gạt được cảm nhận của nàng, nhưng trước nay lão yêu quái này đều không rời khỏi hải cương, lại càng không thể xuất hiện ở nơi đây.
Ảnh Hậu càng đến gần nơi sâu trong thành trấn thì sự kinh ngạc trong lòng càng sâu sắc hơn, không chỉ đơn giản là số lượng Dạ Du Nhân ở nơi đây, mà tu vi của họ cũng cao đến mức nằm ngoài dự đoán của nàng. Căn cứ theo cảm nhận của nàng thì ở trong thung lũng này có bốn Dạ Du Nhân đã vượt qua thiên kiếp thứ hai, còn số lượng người tiếp cận cảnh giới này thì càng nhiều hơn, chỉ là bị vây ở bình cảnh. Nếu cho họ đầy đủ tài nguyên, chỉ dẫn đúng đắn thì đủ để trở thành một nguồn lực lượng trung kiên của Ảnh Cung.
“Lần này thực sự đến đúng lúc rồi. Đây mới là thứ quý giá nhất, hơn bất kỳ món pháp bảo nào!”
Ảnh Hậu cũng hơi kích động, phải biết rằng hạn chế lớn nhất đối với dị nhân là dân số. Theo quy luật tự nhiên thì dòng máu càng mạnh lại càng khó sinh sôi đời sau, vì thế mỗi một tộc nhân đều vô cùng quan trọng, dù cho người đó không mạnh thì cũng có thể tăng thêm một phần sức mạnh để mở rộng bộ tộc.
Nàng đến gần Đại Dung Thụ Vương, bỗng nhiên ánh mắt đông cứng lại:
“Quả nhiên là tiểu tử này!”
Tam động chủ Quỷ Ảnh Tử của Dã Nhân sơn với tác phong bí ẩn trầm mặc đang đứng trên một thạch đài tàn tạ bên dưới tán cây, lớn tiếng giảng giải về cái gì đó, vây quanh một vòng bốn phía là đám nam Dạ Du Nhân đang tập trung lắng nghe.
Giọng nói của Quỷ Ảnh Tử theo gió bay tới:
“Tuy chúng ta là nam nhân, tuy thiên phú của chúng ta không được tốt như nữ nhân nhưng cũng không có nghĩa là chúng ta kém người khác một bậc! Không có sự nỗ lực của chúng ta thì Dạ Du Nhân tộc đã bị diệt sạch từ lâu, nếu không gieo rắc hạt giống thì lẽ nào đất tự mình mọc rễ nảy mầm hay sao?”
Bên dưới đài lập tức bùng lên một loạt tiếng khen hay!
“Đặc biệt với tư cách là tu hành giả thì chúng ta càng bình đẳng với giới nữ, hơn nữa thực tế là thiên phú của chúng ta cũng giỏi hơn phần lớn nhân loại và yêu quái. Không thể tự sa ngã, phải nỗ lực tu hành, thay đổi địa vị của chính mình. Hiện tại, Dã Nhân Vương thống trị chúng ta chẳng phải là nam hay sao? Mọi người cùng nhau nói nào: phải trở nên mạnh hơn!”
“Phải trở nên mạnh hơn!”
Chúng Dạ Du Nhân nam vung tay hô to.
“Tất cả nam nhân cùng đoàn kết, chúng ta không phải công cụ sản sinh nòi giống!”
“Tất cả nam nhân cùng đoàn kết, chúng ta không phải công cụ sản sinh nòi giống!”
Có thanh niên còn kích động đến mức rơi lệ, nhìn Quỷ Ảnh Tử với ánh mắt cực kỳ sùng bái.
Tuy rằng có rất nhiều nữ Dạ Du Nhân ở xung quanh liếc mắt nhìn nhau nhưng cũng không một ai đi ra ngăn cản. Dù sao thực lực của Quỷ Ảnh Tử vẫn còn bày ở đó, hơn nữa hắn còn truyền thụ phương pháp tu hành giúp mọi người đều đạt được lợi ích không nhỏ, cho nên hắn muốn gì thì kệ cho hắn nói vậy.