“Tiểu tử này lặn lộn ở Nam Cương mấy năm mà sọ não hỏng luôn rồi hả? Chẳng lẽ còn muốn học nam tôn nữ ti gì của nhân loại hay sao? Để ta đi lên nhìn xem hắn đang nghĩ gì!”
Ảnh Hậu tiến lên phía trước rồi nhìn chăm chú vào hai mắt Quỷ Ảnh Tử, nàng thông thạo Đọc Tâm thuật mà đặc biệt hiệu quả với người cùng tộc lại rất tốt.
Vì tiện cho diễn thuyết nên Quỷ Ảnh Tử đã tháo mặt nạ mà mình đeo quanh năm suốt tháng, lộ ra một khuôn mặt Dạ Du Nhân tộc vô cùng tuấn mỹ, vẻ mặt vô cùng đắc ý, thậm chí còn vui sướng hơn khi ám sát cường địch.
Tuy hắn đã trốn ra khỏi Ảnh Cung, nhưng thân là một dị nhân lớn lên trong bộ tộc thì hắn vẫn khá để ý đến tộc nhân, nhân loại không thể nào hiểu được cảm giác tương liên cùng một dòng máu như này. Ở trước mặt tu sĩ nhân loại thì hắn khá là thích khách lạnh lùng nhưng lại khát vọng được tộc nhân thừa nhận.
Trong khoảng thời gian này, hắn dùng thân phận đạo sư để truyền thụ tri thức cho đám Dạ Du Nhân nên nhận được sự tôn trọng rất lớn, tâm hồn từng bị tổn thương đã được thỏa mãn sâu sắc, mà hắn cũng quyết tâm thay đổi địa vị của nam Dạ Du Nhân.
Đây không chỉ là vì lý tưởng, mà là bước thứ nhất nhúng tay vào bộ tộc, trong lòng nghĩ:
“Thực lực của ta còn mạnh hơn Dạ Lưu Tô, nếu có một ngày ta vượt qua thiên kiếp thứ ba thì cũng không cần làm Dã Nhân Vương làm gì, làm Vương của đám Dạ Du Nhân này là được rồi, rồi gọi là Ảnh Vương, để lão bà Ảnh Hậu kia biết sự lợi hại của ta!”
Nghĩ tới đây, Quỷ Ảnh Tử bỗng cảm thấy toàn thân lạnh run, dường như gió đêm hơi lạnh, nhìn xung quanh một hồi mà bỗng dưng có loại cảm giác việc lớn không ổn.
“Hừ, lão bà ư! Ngươi chuẩn bị chết già ở trên giường cho ta!”
Ảnh Hậu hung hăng nói, rồi ngửa đầu lên nhìn:
“Chỉ là càng nhìn càng thấy cây này giống thật!”
“Vị Ương, là ngươi sao?”
Giọng nói thương hải già nua bỗng vang lên trong đầu nàng, làm Dạ Vị Ương thở dài:
“Ngài Thụ Vương, đúng là ngài sao!”
Nếu là người khác thì chắc chắn không thể phát hiện sự tồn tại của nàng.
“Ha ha, cũng chỉ có ngươi mới có thể âm thầm đi vào trong thung lũng này thôi. Sao lại không buông bỏ việc ám sát rồi ngồi xuống nói chuyện với hắn!”
Đại Dung Thụ Vương nói, còn Lý Thanh Sơn thì đang bay vọt xuống từ ngọn núi chính.
“Đến cùng Lý Thanh Sơn cho ngài lợi ích gì mà khiến ngài bất công như vậy, không chỉ chủ trì pháp trận giúp hắn, mà còn tiết lộ hành tung của ta!”
Dạ Vị Ương hơi bất mãn, nếu Đại Dung Thụ Vương không báo cho nàng biết nơi này có nhiều Dạ Du Nhân như vậy thì nàng vẫn hiểu được vì đó là tuân theo nguyên tắc, nhưng làm như này thì hơi quá đáng rồi, còn vi phạm nguyên tắc công việc cơ bản xưa nay của hắn.
“Ngươi đừng tức giận, cũng không phải ta báo cho hắn biết ngươi đến. Hơn nữa, ta tin việc này có ích đối với cả hai bên.”
…
“Ồ?”
Dạ Vị Ương không kìm lòng được mà nhìn kỹ Lý Thanh Sơn đang chạy như bay đến ở giữa bầu trời Dã Nhân sơn lần nữa, chỉ thấy hắn băn khoăn liếc mắt nhìn chung quanh, hiển nhiên vẫn chưa phát hiện ra vị trí của nàng, chỉ là cảm ứng được điều gì đó. Nhưng nếu chỉ là trực giác chợt nảy sinh thì không khỏi quá nhạy bén, không phù hợp với tu vi của hắn.
Mà Đại Dung Thụ Vương chắc chắn không phải hạng người nói dối, mà nghĩa bóng trong lời nói của ngài là nếu đôi bên giao đấu thì cũng có hại đối với nàng. Điều này khá là khó tin, vì người này mới đạt thiên kiếp thứ hai, dù có thủ đoạn động trời gì thì cùng lắm cũng chỉ đạt tới trình độ thiên kiếp thứ ba, nếu nàng muốn thì vẫn có thể ám sát được.
Vì vậy nàng nói:
“Tuy không phải không tin lão gia ngài nói, nhưng chung quy vẫn nên thử một lần rồi lại nói, muốn ngồi xuống nói chuyện với ta thì còn phải xem hắn có tư cách này hay không!”
Đại Dung Thụ Vương nói:
“Vậy ngươi thử xem đi!”
…
Lý Thanh Sơn đang bí mật tu hành trong lòng núi thì trong lòng bỗng trào dâng cảm giác nguy hiểm, thế là hắn rời khỏi Bát Hoang điện rồi đi tới ngọn núi chính và nhìn xung quanh, chỉ thấy gió đêm thổi đến, ánh trăng sáng ngời, đại dung thụ vẫn âm u tĩnh mịch, không có chút khác thường nào.
“Sao vậy?”
Tiểu An đi tới bên cạnh hắn.
Lý Thanh Sơn nói ra cảm giác của mình, cảm giác nguy hiểm kia mờ ảo như vậy, như có như không:
“Hay là ta lầm rồi nhỉ, theo lý thuyết thì trong Dã Nhân sơn này làm gì có nguy hiểm gì được?”
“Không, còn một khả năng!”
Tiểu An nhẹ nhàng lắc đầu, lấy Vân Cấp Trúc Ngọc Thiêm ra rồi nhắm mắt bói toán.
“Khả năng gì?”
“Ảnh Hậu!”
Tiểu An mở mắt ra, kết quả của quẻ bói là một mảnh hư vô, điều này cũng nằm trong dự liệu của nàng. Chỉ có Ảnh Hậu - thích khách vương ở Vụ Châu mới có thể khiến hắn cảm nhận được uy hiếp, đồng thời lại che giấu lừa gạt trực giác của hắn. Nếu vậy thì muốn giấu diếm được bói toán thuật cũng không phải việc khó.
“Lão quái Vạn Độc không đánh vào được nên mời viện trợ từ bên ngoài đến sao?”
Sau khi bị Tiểu An nói một câu vạch trần thì cảm giác nguy hiểm loáng thoáng kia lập tức rõ ràng hơn. Tuy rằng nó vẫn yếu ớt đến mức khiến người ta lơ là nhưng vẻ mặt đoan chính của Lý Thanh Sơn không dám lộ ra chút bất cẩn nào.
Không có một kẻ nào trong đám Vương - Hậu thiên kiếp thứ ba này tầm thường cả, chớ nói chi là thích khách còn am hiểu lấy yếu thắng mạnh, so sánh với nhau thì e rằng chưa chắc hắn đã là một kẻ mạnh.