“Có lẽ nàng đã đến rồi!”
Lý Thanh Sơn tung người bay xuống, cái trán sáng ngời bỗng hóa thành một con mắt như thạch anh, nó bắn ra tia sáng màu đỏ liếc nhìn bên trong thung lũng, đồng thời còn tản thần niệm ra để tìm tòi, nhưng tất nhiên là không thu hoạch được gì.
Nếu có thể phát hiện sự tồn tại của nàng một cách đơn giản như vậy thì đã không phải là Ảnh Hậu rồi.
Lý Thanh Sơn lại bay đến giữa bầu trời, con ngươi hắn bỗng trở nên yên tĩnh không một gợn sóng, xanh thẳm như biển, để cho linh quy tiến hành bói toán. Cảm giác nguy hiểm kia càng ngày càng rõ ràng nhưng vẫn như bị che ở phía sau tấm màn vải màu đen, không thể nào tìm ra khởi nguồn của cảm giác nguy hiểm.
Thế là hắn không còn nghi ngờ gì về việc Ảnh Hậu tới rồi, nhưng đến cùng là ở nơi nào?
Bỗng nhiên hắn nảy ra một ý, vì có một nguồn sức mạnh đang nhìn trộm tâm thần hắn nên hắn dựa theo nhân quả ràng buộc của nó mà lập tức bói ra kết quả:
“Nàng ngay ở...trước mặt!”
Vẻ mặt Lý Thanh Sơn hơi nghiêm nghị, không nói hai lời đã đánh một quyền về phía trước.
Dạ Vị Ương đi tới trước mặt Lý Thanh Sơn, vuốt cằm nhìn kỹ nam nhân được xưng là “Dã Nhân Vương này”, cũng không vội ra tay.
“Ừm, quả nhiên có khí phách siêu phàm. Mà sự mạnh mẽ của thể phách cũng hơn xa người bình thường, có thể sánh với yêu soái hoặc thậm chí là mạnh hơn. Đúng là không có mấy người trong cảnh giới thiên kiếp thứ hai có thể ngăn chặn hắn. Có thể nói đây là kỳ tài thiên bẩm, chẳng trách lại làm cho Thụ Vương đối xử khác biệt. Chẳng qua nếu chỉ đến thế mà thôi thì tối nay chính là giờ chết của ngươi, để ta tới đọc xem ngươi đang nghĩ gì?”
Dạ Vị Ương vừa sử dụng Đọc Tâm thuật thì Lý Thanh Sơn mở bừng mắt ra, khí thế trên người như sóng lớn biển gầm, phá tan bóng đêm vô biên, nắm đấm thép tụ lại trên tay phải phá không mà tới.
“Ồ?”
Cuối cùng Dạ Vị Ương cũng thay đổi sắc mặt, không chỉ kinh ngạc vì hắn có thể phát hiện ra mình mà còn kinh ngạc vì sự mãnh liệt của một quyền này.
Vốn trạng thái hiện tại của nàng đủ để chịu phần lớn công kích mà vẫn không sao, nhưng cú đấm này lại khiến nàng cảm nhận được cảm giác ngột ngạt mà rất lâu rồi chưa từng xuất hiện!
Nhưng nàng không phải loại trình độ của Quỷ Ảnh Tử, thân hình nàng vặn vẹo tựa như một cái bóng.
Ầm!
Một quyền của Lý Thanh Sơn nổ ầm trong hư không.
Trong phút chốc, Dạ Vị Ương cảm nhận được sự chấn động tựa như bị điện giật.
Lực chấn động tản ra tựa như gợn sóng, không gian cũng dập dờn theo, sau đó một u ảnh chở hiện ra trong hư không!
Trong nháy mắt, một thanh Bạch Cốt kiếm óng ánh chợt lao đến u ảnh. Tiểu An ra tay rồi!
Bên dưới ánh trăng, chiêu kiếm một đi không trở lại, tóc dài bồng bềnh tựa như tiên nữ trên trời cao.
Cốt kiếm cũng không có uy thế đặc biệt kinh người gì tựa như nàng vậy, không lộ ra chút khí tức nào, ngay cả ánh trăng cũng không thể nhiễm vào, một chiêu kiếm không có gì lạ cứ thế đâm đến, đây là Thí Phật kiếm.
“Ta mà lại bị ngươi ám sát ư?!”
Dạ Vị Ương cảm thấy vô cùng hoang mang, không phải nàng bất cẩn mà là không ngờ có người có thể ẩn giấu khí tức đến mức này, ngay cả nàng cũng không thể phát hiện ra, nhưng chỉ một giây sau thì nàng đã nhận ra mình vẫn khinh thường chiêu kiếm này rồi.
Chỉ thấy Thí Phật kiếm xuyên qua u tối, u ảnh vỡ tan phân tán ra bốn phía không khác nào vải vụn.
Ánh trăng sáng trong, trời cao bao la vô ngần.
Lý Thanh Sơn và Tiểu An dựa lưng vào nhau, giao lưu bằng thần niệm:
“Quả nhiên không hổ là Ảnh Hậu, cú đấm kia của ta chỉ có thể ép thân hình nàng hiện ra, chỉ sợ không thể tạo nên thương tổn gì!”
Tiểu An tiếp lời:
“Chắc chắn chiêu kiếm của ta làm nàng bị thương rồi, chỉ là không biết hiệu quả ra làm sao thôi.”
“Hừ, nhưng phải để nàng biết Dã Nhân sơn của ta cũng không phải muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.”
“Hiện tại mà nói thì đúng là muốn tới thì tới, muốn đi thì đi.”
Tiểu An nói, phóng tầm mắt khắp thiên hạ, chỉ sợ cũng chẳng có mấy người có thể giết được nàng.”
“Nha đầu nhà ngươi không được học thói xấu của Như Tâm, nếu võ không được thì chuyển sang văn đi!”
Màn đêm yên tĩnh, giọng nói của Lý Thanh Sơn chợt phá vỡ sự im ắng này, chỉ thấy hắn chắp tay và nói:
“Không biết Ảnh Hậu đại giá tới chơi nên Lý Thanh Sơn không tiếp đón từ xa, sao lại không hiện thân ra, mọi người cùng uống một chén!”
Bên dưới đại dung thụ khổng lồ, đám Dạ Du Nhân bị kinh động rồi dồn dập ngửa đầu nhìn xung quanh. Quỷ Ảnh Tử nghe thấy hai chữ “Ảnh Hậu” thì hoàn toàn thay đổi sắc mặt, tuy rằng biết rõ vô dụng nhưng vẫn nhìn xung quanh:
“Ảnh Hậu, nàng đến rồi à! Đến để dẫn ta đi sao? Nếu nàng biết được dự định của ta thì chẳng phải là…”
Nghĩ tới đây thì hắn không dám nghĩ tiếp nữa, vội vàng tập trung tinh thần, không dám suy nghĩ lung tung.
“Chỉ với cú đấm này mà ngươi đòi xứng với cái tên “Dã Nhân Vương” sao. Còn chiêu kiếm này nữa, chẳng trách có thể càn quét Nam Cương, ngay cả Bắc Việt vương cũng coi thường các ngươi!”
Giọng nói Dạ Vị Ương truyền đến từ xa xôi, lửng lơ không cố định.