Nghe thấy giọng nói này thì sắc mặt Quỷ Ảnh Tử càng trắng bệch!
Lý Thanh Sơn hơi nhíu mày, cho dù sử dụng sức mạnh Linh Quy thì cũng không thể xác định vị trí của nàng. Đây chính là thích khách lợi hại đệ nhất ở Vụ Châu, quả nhiên danh bất hư truyền.
“Chúng ta xưa không oán nay không thù, trong số thuộc hạ ta còn có Dạ Du Nhân, mọi người cũng được coi là người đồng đạo, chẳng lẽ đạo hữu bị lão quái Vạn Độc xui khiến nên mới đối địch với ta hay sao?”
“Trước khi nói những câu này thì chẳng bằng cố gắng sống sót trước đi, Lý Thanh Sơn!”
Dạ Vị Ương kiên quyết ra tay.
---
Nàng nhẹ nhàng vung tay phải lên, lập tức xé rách ra một vực sâu ở ngay trong ánh trăng mênh mông, lại tựa như chiếc miệng lớn đen kịt đan xen đầy răng chó, ngàn vạn con quạ đen bóng đêm vỗ cánh phành phạch, lao tới che trời rợp đất, nhấn chìm Lý Thanh Sơn và Tiểu An.
“Chủ nhân!”
Dạ Lưu Ba nghe thấy tiếng động thì đi ra khỏi động phủ, khi thấy cảnh tượng này thì kinh sợ kêu lên.
Dạ Vị Ương liếc mắt nhìn nàng một cái mà trong lòng khó chịu:
“Với thực lực này mà muốn nhận người khác làm chủ nhân, thực sự là mất hết mặt mũi Dạ Du Nhân tộc, đợi ta giết họ rồi lại mang ngươi về Ảnh Cung dạy dỗ! Hả? Đó là…”
Sau khi đám quạ đen bay qua thì một hình cầu màu xanh thẳm lơ lửng giữa không trung bao phủ Lý Thanh Sơn và Tiểu An ở bên trong, tuy rằng trên bề mặt đã phủ kín vết rạn nứt nhưng đã ngăn cản tất cả thế tiến công.
Dạ Vị Ương hơi kinh ngạc, không ngờ lại ngăn cản được, lực phòng ngự thật mạnh. Chẳng qua hình như đây không phải pháp thuật, mà là thiên phú thần thông của yêu tộc, xem ra hắn cũng có chút huyết thống yêu tộc. Thế là nàng cũng hơi hiểu rõ vì sao Đại Dung Thụ Vương phải bảo toàn cho hắn.
“Ảnh Hậu, có chiêu gì thì cứ việc tung ra!”
Lý Thanh Sơn nói, ma khí um tùm hóa thành ma giáp toàn thân dữ tợn, Ma Long kiếm lượn vòng mà ra, phá ra từng trận long ngâm, nhắm thẳng vào Ảnh Hậu.
Lúc đám quạ đen vọt tới khi nãy, giọng nói của Đại Dung Thụ Vương chợt vang lên trong đầu hắn:
“Ta muốn hóa giải từ bên trong cho các ngươi, để hai phe yên bình nhưng nàng muốn thấy được thực lực của ngươi thì mới bằng lòng chấp nhận, nên ngươi cố gắng làm đi!”
Lý Thanh Sơn cảm ơn ân huệ của Đại Dung Thụ Vương ở trong lòng, lần này tới Vụ Châu thực sự là nhờ có hắn giúp đỡ từ bên trong. Chỉ là muốn hóa giải kiếp nạn này thì cần phải dựa vào thực lực của bản thân mình thôi.
Lời còn chưa dứt thì bên tai đã truyền đến tiếng hô khe khẽ:
“Được!”
Ánh trăng chiếu xuống cái bóng thật dài bên dưới chân Lý Thanh Sơn, bỗng nhiên nó trở nên sống động rồi hóa thành một hình người mờ ảo, một tay ôm lấy cổ Lý Thanh Sơn từ phía sau, một tay hóa thành lưỡi đao xuyên thẳng qua lưng hắn.
Máu tươi trào dâng rồi hóa thành ngọn lửa, bất kể là ma giáp hay Linh Quy Huyền Giáp thì cũng không có chút tác dụng nào!
Con ngươi Lý Thanh Sơn đột nhiên co rút lại, chắp tay sau lưng rồi vồ một cái.
Trấn Ma tháp chợt xuất hiện, ngưng tụ trên đỉnh đầu hắn, chuẩn bị sẵn sàng áp xuống. Chỉ cần kéo nàng lại cận chiến, dù có là thích khách mạnh nhất thì cũng phải nuốt hận với cái này.
Tiểu An cũng cùng ra tay, Thí Phật kiếm im hơi lặng tiếng xuyên qua cái bóng, Lý Thanh Sơn cũng bắt hụt.
Cái bóng kia vặn vẹo rồi lui ra, sau đó lại trở về dưới chân Lý Thanh Sơn, biến thành một cái bóng bình thường.
Hóa ra đó không phải là bản thể Dạ Vị Ương mà chỉ là pháp thuật nàng thi triển, vậy mà lại tàn nhẫn thâm độc đến vậy, khiến người ta khó lòng phòng bị.
Tất cả chỉ diễn ra trong nháy mắt, ngọn lửa được hình thành từ máu tươi lúc nãy vừa mới bung ra một đóa hoa lửa rồi lại trở về trong cơ thể Lý Thanh Sơn, vết thương khép lại chỉ trong giây lát.
Không chờ Lý Thanh Sơn thả lỏng tâm thần thì một làn sóng chưa yên mà một làn sóng khác lại tới, ngàn vạn cái bóng thực vật sinh sôi trong hư không, trải dài đến mức cuốn quanh Linh Quy Huyền Giáp sít sao. Tiếng răng răng từ Linh Quy Huyền Giáp vang vọng, các vết nứt ngày càng dày đặc, sắp vỡ vụn rồi.
“Chẳng phải trái tim là nhược điểm hay sao? Vậy thì thử lại ở đây!”
Thân hình Dạ Vị Ương bỗng hiện ra, trong tay cầm một chiếc cung nhỏ tựa như vầng trăng khuyết, tay phải thì lại vê một hạt cát mịn lóe ánh bạc.
Chiếc cung kia tên là Loan Nguyệt cung, đều là chí bảo được truyền thừa từ Dạ Thần quốc thượng cổ, do Ảnh Hậu các đời trong Ảnh Cung nắm giữ. Hạt cát kia là Tinh Thần sa, được luyện thành nhờ gom góp tinh thạch.
Nàng kéo dây cung tựa như sợi chỉ bạc kia, cát mịn lóng lánh như sao nhắm thẳng vào mi tâm Lý Thanh Sơn, sau đó nàng thả lỏng tay, chiêu này gọi là Loan Nguyệt Xạ Tinh thức.
Một ánh sao xuyên qua không trung mà đến, Linh Quy Huyền Giáp ầm ầm nát tan, mảnh vỡ bay ra, tia chớp óng ánh.
Lý Thanh Sơn phất Ma Long kiếm lên, mũi kiếm rung rung rồi chặn lại viên Tinh Thần sa kia nhưng lại không cảm nhận được bao nhiêu lực, thế là hắn thầm nói:
“Không ổn rồi!”
Chỉ thấy ánh sao đột nhiên bay ra rồi hóa thành trăm ngàn chỉ bạc, chúng rơi lên trên người Lý Thanh Sơn khiến hắn cảm thấy thân thể bị đâm nhói nhẹ nhàng, tựa như bị sâu đốt.