Nhưng chỉ trong phút chốc, có trăm nghìn ngôi sao sáng lên trong thần hồn của Lý Thanh Sơn, tựa như phải làm thần hồn hắn vỡ tan, ngay cả ý chí cũng bị dao động theo. Hóa ra chiêu này không phải gây tổn thương cho thân thể mà trực tiếp công kích thần hồn.
“Hầy, lại lãng phí một viên Tinh Thần sa! Nếu thân thể cường hãn thì tấn công thức hải thần hồn thôi, đây chính là đạo lý khi ám sát. Lý Thanh Sơn à Lý Thanh Sơn, buộc ta dùng tam tuyệt sát, ngươi chết cũng coi như không uổng đấy!”
Dạ Vị Ương thu hồi Loan Nguyệt cung, nhìn về phía Lý Thanh Sơn thì lại bị thất vọng lần nữa.
“Linh Quy Trấn Hải!”
Lý Thanh Sơn quát nhẹ một tiếng ở trong lòng, chỉ thấy ảo ảnh Linh Quy hiện ra tỏa sáng chói lọi, trấn áp từng ngôi sao xuống. Phượng Hoàng Vũ Không, tự chữa trị thần hồn bị tổn thương. Chốc lát sau, ý niệm của hắn đã khôi phục sự tỉnh tái, ngạo nghễ nói:
“Chỉ đến như thế!”
Dạ Vị Ương “ồ” một tiếng, nàng hiểu rõ nhất uy lực của Loan Nguyệt Xạ Tinh cung này, dù Lý Thanh Sơn không chết thì cũng sẽ ngất đi, bởi vì người có thể phách cường hãn thì thường thiếu hụt sự rèn luyện thần hồn. Nhưng nàng lại không biết Lý Thanh Sơn kiêm tu bốn loại biến hóa Ngưu Hổ Quy Hoàng trong Thần Ma Cửu Biến, thần hồn mạnh đến mức thậm chí còn trên cả thể phách.
Bỗng trong lòng nàng hơi lay động, Thí Phật kiếm chém phù đầu từ phía sau xuống. Hóa ra lúc Lý Thanh Sơn hấp dẫn sự chú ý của Dạ Vị Ương thì Tiểu An đã lặng yên vòng tới chỗ nàng. Đối phó với đối thủ như nàng thì Khô Cốt niệm châu và cờ Huyết Hải không có tác dụng lớn lắm, chỉ có Thí Phật kiếm này là dùng được, nếu nàng bị đánh chịu một chiêu kiếm thì chắc chắn vẫn thoải mái hơn bị trúng một quyền của Lý Thanh Sơn.
“Nha đầu thối tha này, sao không có tí tiếng động nào vậy! Nếu lại bị thương nữa thì tối nay mất hết mặt mũi rồi, lần này phải cho ngươi biết sự lợi hại của ta!”
Thân hình Dạ Vị Ương lóe lên, tránh né chiêu kiếm này, trong lòng thì hơi nổi giận. Đôi mắt màu xanh lam của nàng nhìn chăm chú vào dung nhan tuyệt mỹ tĩnh lặng như nước kia, Loan Nguyệt Xạ Tinh cung trong tay vung lên, dây cung thẳng tắp bỗng bay ra, cắt về phía cổ Tiểu An tựa như lưỡi đao.
Tiểu An ngoảnh mặt làm ngơ, vẫn chém một chiêu kiếm về phía Ảnh Hậu, vẫn là một chiêu kiếm đơn giản bình thường, không có ánh kiếm ác liệt gì, kiếm khí ít ỏi lưa thưa.
“Được!”
Lý Thanh Sơn khen một tiếng, không ngờ trong mấy năm qua ở Thiên Long thiền viện, không chỉ tu vi của nàng tiến triển cực nhanh mà kiếm pháp cũng tinh tiến đến vậy, để Phật pháp thiện lý hòa vào trong kiếm đạo, thoát khỏi kiếm ý của Tam Tuyệt Thư, tự hình thành một phong cách.
Dạ Vị Ương sượt qua người Tiểu An đồng thời né tránh oanh kích của Lý Thanh Sơn, chỉ thấy trên mặt nàng có thêm một vết máu. Tuy nàng đã né tránh Thí Phật kiếm nhưng vẫn bị kiếm khí vô hình vô ảnh gây thương tích, khiến nàng càng ngày càng tức giận. Nhưng so sánh với vết thương mà nàng gây ra thì cái này chỉ coi như là sự hi sinh bé nhỏ đến mức không đáng kể.
Nàng không tiếc mạng như vậy?!
Trên chiếc cổ trắng nõn của Tiểu An xuất hiện một vết máu nho nhỏ vờn quanh một vòng, do bị dây cung cứa đứt, nhưng mà nàng vẫn không để ý chút nào, lại song kiếm hợp bích với Lý Thanh Sơn để đánh về phía Ảnh Hậu!
Thân hình Dạ Vị Ương thoáng hiện lên, lấp lóe dạo chơi giữa mũi kiếm, trong lòng tràn đầy cảm giác khó mà tin nổi:
“Bị chém đứt đầu mà vậy mà hoàn toàn không coi là gì, đây vẫn là người sao?”
Trên cõi đời này, trừ phi là quỷ quái chứ không thì thân thể luôn vô cùng quan trọng, tu vi cao đến đâu cũng không thể tùy ý bị tổn thương được. Nhưng Tiểu An hay thậm chí là Lý Thanh Sơn đều phá vỡ nhận thức chung này.
Mà xét về bản chất thì họ đều không phải người, Tiểu An tu Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, nhục thể chỉ là hư vô, khi dây cung xẹt qua thì chỉ gãy xương cổ sơ sơ. Lý Thanh Sơn thì càng không cần phải nói, trừ phi là Long Vương Mặc Hải có sức mạnh áp chế tuyệt đối thì mới giết được hết.
Hai người hợp lực chống cường địch thật sự vô cùng ăn ý, kiếm khí đan dệt, tầng tầng lớp lớp.
Nhưng mà Dạ Vị Ương qua lại trong ánh kiếm tựa như cá bơi trong sóng to gió lớn ở vùng trung du, không bị một tổn thương nào, cuối cùng vươn mình nhảy một cái là lại hòa mình vào trong màn đêm lần nữa.
“Tạm thời nàng khó mà tạo nên uy hiếp trí mạng cho ta và Tiểu An, nhưng muốn giết nàng thì cũng gần như là chuyện không thể. Nếu nàng cứ luôn né tránh thì chúng ta cũng không làm nàng bị thương được, thực sự đây là người khó đối phó nhất từ khi đến Nam Cương tới nay.”
Lý Thanh Sơn cau mày suy nghĩ, ngược lại Nhân Vương Thôn Hỏa mang đến uy hiếp cho hắn lớn hơn so với Ảnh Hậu. Bởi vì điểm mạnh của thích khách là nhằm vào chỗ yếu, lấy yếu thắng mạnh, nhưng nếu không có điểm yếu thì uy hiếp của thích khách lập tức giảm mạnh. Mà sức mạnh hỏa diễm của Nhân Vương Thôn Hỏa thì lại là nghiền ép chính diện, không cần quan tâm nhược điểm chỗ yếu gì, một khi thực lực không đủ thì sẽ bị đốt thành tro bụi. Nhưng dù sao độ khó khi giết Ảnh Hậu cũng khó khăn hơn nhiều so với giết Nhân Vương Thôn Hỏa.
“Nói hai người này là thiên kiếp thứ hai nhưng thực lực họ thể hiện lại gần như đại tu sĩ thiên kiếp thứ ba. Hơn nữa không biết họ tu hành công pháp gì mà thân thể khác hẳn người thường, xuyên tim chặt đầu cũng không có tác dụng, chẳng trách lão quái Vạn Độc hào phóng như vậy, không ngờ chuyện này khó giải quyết đến thế!”