Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1596. Thụ Vương Nghiêm Túc

Tâm tình Dạ Vị Ương cũng không ung dung như lúc mới đến nữa, bắt đầu chăm chú suy tư.

“Nếu muốn giết hắn thì phải mạo hiểm cận chiến!”

Con ngươi Dạ Vị Ương tỏa ra tia sáng lạnh lẽo, lặng yên lấy một thanh chủy thủ ra. Chủy thủ dài khoảng một thước, toàn thân đen thui trong suốt tựa như một cái bóng nửa trong suốt, nơi chuôi kiếm có một con rắn đen quay quanh.

Sát cơ bỗng trở nên sắc bén, Linh Quy phát ra tiếng báo động thê lương. Lý Thanh Sơn nhướng mày:

“Ảnh Hậu, ngươi lại ra tay thì ta sẽ chạy trốn!”

“Trốn?”

Dạ Vị Ương thấy hơi buồn cười, nói ra thì cũng thôi mà còn dùng giọng điệu uy hiếp.

“Ngươi có thể thử giết ta, nếu không kiểu gì cũng có một ngày ta san bằng Ảnh Cung!”

Lý Thanh Sơn kiên quyết nói, Phượng Hoàng cánh được giang rộng hết cỡ, cuồng phong bắt đầu gào thét, chỉ đợi đập cánh bay đi. Hắn không đối phó được Ảnh Hậu, lẽ nào Ảnh Hậu còn giết hắn dễ dàng được sao? Nếu ngày hôm nay ngươi không sống mái với ta thì chớ tránh tương lai ta báo đáp gấp mười lần.

“Được, vậy ta thử xem!”

Dạ Vị Ương há lại là kiểu người sẽ bị uy hiếp, lạnh lùng cười một tiếng rồi vung chủy thủ, muốn ra tay.

“Các ngươi đều tới đây cho ta!”

Giọng nói tang thương của Đại Dung Thụ Vương bỗng vang lên, vang vọng khắp quần sơn, thể hiện uy nghiêm lớn lao.

Dạ Vị Ương và Lý Thanh Sơn đều sững sờ, tính tình Đại Dung Thụ Vương luôn ôn hòa, chú ý đến việc thuận theo tự nhiên, rất hiếm khi hạ lệnh nghiêm nghị như vậy.

Tuy rằng trước giờ hắn luôn ôn hòa hiền lành như một lão tổ phụ, nhưng một khi nghiêm túc thì Ảnh Hậu cũng không dám trái lời. Nàng lập tức hiện hình rồi đi tới trước đại dung thụ. Đây không phải vì hoảng sợ, mà là kính trọng. Bất kể là Dạ Du Nhân tộc hay là bản thân Ảnh Hậu thì cũng đều đạt được quá nhiều lợi ích từ chỗ hắn.

Có thể nói, nếu không có sự giúp đỡ của hắn thì ngày hôm nay nàng không ngồi được vị trí Ảnh Hậu này. Mà người có đại đức như thế thì lại chưa bao giờ đòi báo đáp ân tình, tự biểu dương mình. Đương nhiên lời người đó nói ra lúc mấu chốt là lời nói đáng giá ngàn vàng rồi.

Vầng trăng khuyết lại trầm xuống một chút, cuộc chiến giữa đôi bên chỉ mới diễn ra trong chốc lát, nguy hiểm trong đó vượt trên cả mọi cuộc chiến đấu trong đời Lý Thanh Sơn, tuy hắn vẫn chưa dốc hết toàn lực nhưng hiển nhiên Ảnh Hậu cũng có dè chừng.

Nếu đánh tiếp thì Lý Thanh Sơn tự nhận không làm gì được nàng, vẫn luôn bị động chịu đòn cũng không phải tính cách của hắn, đành tạm thời tránh mũi nhọn. Nhưng lời nói kia sẽ khiến một loạt kế hoạch ở Nam Cương chịu ảnh hướng lớn.

Hiện có Đại Dung Thụ Vương đứng ra hòa giải thì không thể tốt hơn, thế là hắn đi tới trước đại dung thụ, vẫn duy trì một khoảng cách với Ảnh Hậu, thấy tuy rằng nàng đã hiện thân hình nhưng vẫn mờ mờ ảo ảo, dường như lúc nào cũng có thể hòa vào trong bóng tối, càng không thể thấy rõ dung nhan.

Lý Thanh Sơn cũng không tản ma giáp đi, Phượng Hoàng cánh thì bị thu lại tạm thời, rũ xuống ở phía sau như hai luồng lửa. Hắn không bao giờ đặt hết hi vọng lên người khác, luôn phải làm chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

“Xin hãy để ta hòa giải cho hai vị!”

Mặc dù Đại Dung Thụ Vương nói “xin”, nhưng giọng điệu lại là không được phép xía vào, như mấy tán cây phát ra tiếng sột soạt trong gió đêm chập chờn, làm người ta cảm nhận chân thật rằng vị Yêu Vương Vụ Châu này nắm giữ được sự uy nghiêm đó.

“Mời ngài nói!”

Dạ Vị Ương ngắm nghía chủy thủ u ảnh trong tay, rồi liếc xéo Lý Thanh Sơn.

“Vị Ương, ngươi nói muốn thử tư cách của hắn nên ta để ngươi thử, hiện tại ngươi cảm thấy thế nào?”

Đại Dung Thụ Vương nói.

“Đủ tư cách.”

Dạ Vị Ương không thừa nhận điểm này cũng không được, có thể nói thực lực hắn mạnh vượt qua dự đoán của nàng.

“Vậy thì ngồi xuống nói chuyện đi!”

Đại Dung Thụ Vương nói, hai chiếc rễ rủ xuống, bện thành hai chỗ ngồi, giữa hai chỗ ngồi thì có một cọc gỗ nâng lên cùng với một chiếc ấm trà gỗ cổ kính và mấy chén trà.

“Nói chuyện thì không cần, hắn dám mang Ảnh Cung ra uy hiếp ta thì tối nay không thể không chết.”

Dạ Vị Ương cũng không ngồi xuống, tuy rằng tốn kính Đại Dung Thụ Vương nhưng nàng cũng có sự kiêu ngạo của Ảnh Hậu.

“Vậy thì thử xem!”

Lý Thanh Sơn cười nói, để lộ ra răng nanh, hắn chưa bao giờ là hạng người lương thiện.

“Nếu các ngươi thật sự có thể phân rõ sinh tử thì sao ta lại phí công làm người tốt. Nếu các ngươi tin ta thì hãy ngồi xuống đi!”

Đại Dung Thụ Vương nói, hắn không phải loại người cái gì cũng hòa giải, chuyện gì cũng thò một chân vào, hắn chỉ hòa giải để giữ gìn lợi ích song phương mà thôi.

Lời đã đến mức này thì Dạ Vị Ương không thể nói gì nữa, đành ngồi vào chỗ. Lý Thanh Sơn cũng ngồi vào đối diện, đôi bên nhìn kỹ đề phòng lần nhau.

“Thanh Sơn, lần hòa giải này liên quan đến sự thành bại mọi việc của ngươi ở Nam Cương, không thể toan tính đánh nhau vì thể diện, ta nguyện hóa giải kiếp nạn hôm nay cho ngươi. Vị Ương, ta và ngươi quen biết đã lâu, nên ta hiểu rõ thực lực của ngươi, lần hòa giải này liên đến tương lai của ngươi và Ảnh Cung, không thể ấp ủ tư tưởng ngạo mạn, ta đang tìm cách giúp ngươi tránh xa tai họa.”

Giọng nói Đại Dung Thụ Vương ôn hòa mà mạnh mẽ, cũng đều suy nghĩ vì họ, khiến họ không thể không nghe theo.