Dạ Vị Ương nghe Đại Dung Thụ Vương nói trịnh trọng như vậy thì không khỏi nhìn kỹ Lý Thanh Sơn ở trước mặt lần nữa:
“Hiện nay hắn mới hơn ba mươi tuổi mà đã có thực lực như thế, hơn nữa có vẻ vẫn chưa dốc hết toàn lực, quả nhiên là khủng bố. Nếu lại cho hắn thêm ba mươi năm nữa thì e rằng thật sự sẽ trở thành nhân vật danh chấn thiên hạ. Thiên tư của nữ tử Tiểu An ở cạnh hắn cũng không hề kém hắn, tai họa tương lai mà ngài Thụ Vương nói cũng không phải là nói suông.”
“Nếu hai vị không có ý kiến khác thì mời đối diện nhau bằng gương mặt thật, coi đó là thành ý.”
Đại Dung Thụ Vương nói tiếp.
Lý Thanh Sơn vươn tay nâng bình trà lên, rót cho mình một chén trà, giáp trụ dữ tợn trên tay hóa thành cát bụi, ma giáp biến mất từng chút một. Sau đó hắn nhấp một ngụm nước trà rồi nhìn chăm chú khuôn mặt mình hiện ra trên mặt nước, dùng ma hóa để ẩn giấu thân phận Bắc Nguyệt này cũng không tệ.
Tiểu An ở bên cạnh nhận lấy ấm trà, rót cho Ảnh Hậu một chén rồi làm động tác tay “xin mời”, trong vẻ thong dong lộ ra sự linh hoạt. Lý Thanh Sơn muốn tư thái cương quyết, không thể yếu khí thế thì nàng giúp hắn bày tỏ thành ý, thúc đẩy lần hòa giải này.
Dù cho đôi bên là địch nhưng Dạ Vị Ương cũng không khỏi than thở vì phong thái đó, nhưng càng ngày càng không nhìn thấu quan hệ giữa hai người họ. Huynh muội? Tình nhân? Rồi lại cũng không quá giống.
Nàng nhận lấy chén trà, gật nhẹ đậu với Tiểu An rồi nâng chén, cẩn thận nhấp một ngụm. Điệu bộ kia cực kỳ tao nhã, hoàn toàn khác với vẻ tàn nhẫn lúc ám sát. So với vương hầu nhân loại thì Dạ Du Nhân được coi như là quý tộc cổ xưa hơn, đứng hàng thất đại thần quốc.
Đôi mắt to màu xanh lam đậm hiện rõ từ trong bóng đen mờ ảo, tựa như xua tan sương mù dày đặc, để lộ thân thể chân thật.
Khóe mặt Lý Thanh Sơn giật giật, có hơi bất ngờ. Vì thích khách đệ nhất Vụ Châu lại có một khuôn mặt con nít hiền lành, hơn nữa thần hình nhỏ nhắn xinh xắn trông tựa như thiếu nữ, dáng dấp có sự khác biệt không nhỏ so với tưởng tượng.
Đương nhiên tuổi thực tế của nàng chắc chắn lớn hơn nhiều so với bề ngoài.
“Nhìn cái gì vậy?”
Dạ Vị Ương ngồi xếp bằng, cánh tay phải chống lên mặt bàn đỡ má, tay trái cầm một chén trà, uống một hơi cạn sạch rồi lạnh lùng nói. Chẳng qua giọng nói cũng không còn âm u như có như không giống lúc nãy, mà trở nên hơi ngọt ngào mềm mại, cũng chẳng thể hiện được bao nhiêu uy nghiêm.
Mặc dù trở thành muội muội đáng yêu trong giây lát, nhưng Lý Thanh Sơn cũng không hề thả lỏng tí nào, Ảnh Hậu vẫn là Ảnh Hậu như cũ. Đồng thời hắn còn nhìn chòng chọc vào nàng, khiến Dạ Vị Ương rất khó chịu.
Đại Dung Thụ Vương thở dài trong lòng, đều nói lúc người ta đang tức giận thì chỉ số thông minh chỉ như hài tử, hắn thì lại không có nghiệp vụ dỗ hài tử.
“Ta đã nói rõ lợi và hại, được và mất. Các ngươi nói chuyện đi!”
“Nếu ngươi rời đi luôn thì ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
Lý Thanh Sơn rủ mắt, từ tốn nói.
“Nể mặt ngài Thụ Vương, ta có thể tha cho ngươi một con đường sống, nhưng ta muốn dẫn tất cả Dạ Du Nhân ở đây đi.”
Dạ Vị Ương để chén trà xuống, quả quyết nói.
“Đừng hòng.”
Giọng điệu Lý Thanh Sơn vẫn thờ ơ nhưng cũng lộ rõ vẻ kiên định không gì sánh kịp.
“Vậy thì không cần nói chuyện, các nàng là tộc nhân của ta, chắc chắn ta sẽ không để các nàng lưu lạc ở bên ngoài làm nô bộc cho người khác. Dù cho phải dùng hết sức mạnh của Ảnh Cung thì ta cũng phải đưa các nàng về, bất kể có mối họa gì thì Ảnh Cung ta cũng chịu được.”
Thân thể Dạ Vị Ương nghiêng về phía trước, đôi mắt to màu xanh lam đậm nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn, sát khí tràn ngập, không chỗ nào không lọt.
“Các nàng đi theo ta nhiều năm, ta cũng sẽ không vì sự yên bình nhất thời mà bán các nàng đi!”
Bàn tay lớn của Lý Thanh Sơn vỗ bàn một cái, không yếu thể so với đối diện chút nào, không chịu thua kém.
Thẳng thắn mà nói, sức mạnh hắn càng tăng lên thì nhánh Dạ Du Nhân này càng không có bao nhiêu giá trị thực tế đối với hắn, nhưng chỉ bằng tình cảm với Dạ Lưu Tô và Dạ Lưu Ba thì hắn cũng không thể tùy tiện giao các nàng ra.
Câu trả lời này khiến Dạ Vị Ương hơi bất ngờ, thế là nàng cười khẩy, nói:
“Ta vốn thấy ngươi có chút khí phách, không dối trá giống nhân loại tầm thường, không ngờ lại nói ra loại lời vô liêm sỉ như vậy được!”
Lúc trước nàng cũng từng cứu không ít tộc nhân, hoàn toàn tưởng tượng được rằng, Dạ Du Nhân sẽ phải chịu áp chế thế nào dưới sự thống trị của dị tộc, ngoài mặt thì ôn hòa thoải mái nhưng không thể thay đổi sự thật bị coi như nô bậc mà tùy ý điều động đùa bỡn.
“Vô liêm sỉ với không vô liêm sỉ không phải do ngươi phán xét. Các nàng ở đây an cư lạc nghiệp, tự tại vô cùng, ngươi chỉ nói một câu mà đã muốn mang các nàng đi thì cũng phải hỏi các nàng có bằng lòng hay không!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Được, vậy ta không phí lời nữa, chúng ta đánh cược xem. Nếu các nàng chịu rời đi theo ta thì ngươi không được ngăn cản!”
Khóe môi Dạ Vị Ương hơi cong lên, đang chờ câu nói kia của hắn!