“Nếu các nàng không chịu thì sao?”
Lý Thanh Sơn nói.
“Tất nhiên muốn làm gì cũng được!”
Dạ Vị Ương nói, ai lại đồng ý bị ngoại tộc áp bức, mà không phải ở bên cạnh tộc nhân của mình, bất kể xét về tình cảm hay lợi ích thì cũng đều là chuyện không thể.
“Lưu Tô, Lưu Ba, Lưu Tinh, các ngươi lại đây! Đúng rồi, còn có ngươi, Quỷ lão tam!”
Lý Thanh Sơn nói.
Tỷ muội Dạ Lưu Ba vẫn luôn quan tâm đến tình hình nơi này, nên chớp mắt một cái đã tới gần hành lễ, nói:
“Bái kiến vương thượng và Ảnh Hậu đại nhân.”
Quỷ Ảnh Tử cũng từ từ hiện thân, trực tiếp quỳ một gối xuống, không nói một lời.
Hắn vốn muốn chạy trốn nhưng nghĩ lại thì có chạy thoát được lòng bàn tay của Ảnh Hậu đâu, nên đành cam chịu số phận. Lúc trước hắn thoát khỏi Ảnh Cung được hoàn toàn là vì lòng tư bi của Dạ Vị Ương, chẳng khác gì cho hắn một kỳ nghỉ. Bây giờ nhìn lại, kỳ nghỉ có lâu đến đâu thì cũng có lúc kết thúc, nghĩ đến cuộc sống khi trở lại Ảnh Cung mà hắn không khỏi đau khổ, chẳng nói được câu nào.
Dạ Vị Ương cũng không thèm liếc mắt nhìn Quỷ Ảnh Tử, chỉ đánh giá ba tỷ muội Dạ Lưu Tô. Tuy đều là cùng tộc nhưng đến cùng vẫn là nữ giới đáng tin hơn. Đặc biệt là Dạ Lưu Tô đứng đầu đám người, thái độ nàng bình tĩnh đúng mực, làm cho Dạ Vị Ương rất hài lòng.
Trong Ảnh Cung, có không ít hậu bối có thực lực mạnh hơn nàng, nhưng phong thái như này lại rất hiếm thấy, suy nghĩ thêm đến việc nàng lưu lạc ở bên ngoài, không trải qua sự bồi dưỡng hết lòng nên Dạ Vị Ương lại càng hết sức coi trọng.
“Các ngươi cũng nghe được lời nói vừa rồi chứ, có ý kiến gì thì cứ nói thoải mái, có ta ở đây, không một ai có thể ép các ngươi làm bất cứ chuyện gì.”
Dạ Vị Ương ấm áp nói, tự thể hiện tình mẹ bao la, khiến Lý Thanh Sơn cũng hơi lay động, nói rằng:
“Các ngươi đều đi theo ta nhiều năm, ta tự nhận chưa từng phụ lòng các ngươi, mãi đến tận hiện tại cũng không muốn ép các ngươi làm gì. Chắc hẳn Quỷ lão tam cũng nói rất nhiều về chuyện vị Ảnh Hậu này là người phương nào, Ảnh Cung lại là nơi ra làm sao. Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, nếu các ngươi muốn trở về bộ tộc thì ta sẽ không trách các ngươi.”
Dạ Vị Ương ngạc nhiên liếc mắt nhìn Lý Thanh Sơn, không ngờ hắn không chỉ không cản trở mà trái lại còn tỏ thái độ như vậy, lẽ nào có âm mưu gì?
Lý Thanh Sơn cười đáp lại, trông càng có vẻ rộng rãi hơn.
“Chủ nhân, chắc chắn ta sẽ không rời khỏi ngươi!”
Dạ Lưu Ba lập tức đi tới bên cạnh Lý Thanh Sơn, trong con ngươi tràn đầy sự mến mộ và sùng bái.
Dạ Vị Ương hơi nhướng mày, quả nhiên có lừa gạt, không ngờ tiểu tử đê tiện này lại dùng tình ái để mê hoặc người, chẳng qua Dạ Du Nhân bị tình ái mê hoặc thì cũng không đáng để ý. Nàng đã nhìn ra thiên tư Dạ Lưu Ba không được tính là tốt lắm, tu hành đến bước này đã xem như là đỉnh điểm, muốn nâng cao một bước thì gần như là không thể, mà người quyết định hướng đi của nhánh Dạ Du Nhân này vẫn là Dạ Lưu Tô.
Vẻ mặt Dạ Lưu Tô trầm tư, còn Dạ Lưu Tinh thì yên lặng nhìn nàng, chờ nàng ra quyết định.
Hồi lâu sau, Dạ Lưu Tô mới nói:
“Ảnh Hậu đại nhân, ta đồng ý quay về Ảnh Cung, chịu sự chỉ huy của ngài!”
“Được!”
Dạ Vị Ương mừng rỡ, nhìn về phía Lý Thanh Sơn nói:
“Ngươi còn lời gì để nói?”
Lý Thanh Sơn biết rõ Dạ Lưu Tô đều lấy bộ tộc làm trọng, quyết định như này cũng không có gì kỳ quái, nhưng trong lòng hắn vẫn hơi mất mát:
“Đã như vậy…”
Bỗng nhiên Dạ Lưu Tô mỉm cười khẽ với hắn, gấp gáp nói:
“Chẳng qua không phải hiện tại!”
---
“Ồ, lúc nào thế?”
Dạ Vị Ương nói.
“Chờ đến khi ta vượt qua lần thiên kiếp thứ ba, có tư cách thừa kế vị trí ảnh hậu đi!”
Dạ Lưu Tô thong dong nói.
Lý Thanh Sơn không kềm được bật cười ha ha, không hổ là nữ nhân đi theo hắn thời gian quá lâu, cũng rất có chí lớn đấy chứ!
Dạ Vị Ương nói:
“Ăn nói ngông cuồng thật, ngươi có biết muốn đạt đến mức độ này sẽ khó khăn như thế nào không? Nếu như có ta giúp đỡ thì còn có thêm một vài phần cơ hội, hay là ngươi cũng bị tiểu tư này mê hoặc sao?”
“Ảnh hậu đại nhân có biết chúng ta bước từng bước một đi đến ngày hôm nay đã phải trải qua bao nhiêu vất vả không? Nếu như nói là bị mê hoặc thì cũng không sai, nhưng mà nói chính xác hơn thì là tri ân báo đáp. Hơn mười năm trước, chúng ta chỉ có thể trốn dưới lòng đất sóng tạm, bị chia tách thành sáu thị tộc giết hại lẫn nhau, bị coi như nô lệ đồ chơi, trong khoảng thời gian dài đằng đẵng kia thậm chí còn không có ai có thể vượt qua lần thiên kiếp thứ hai, mà hôm nay lại có thể bình yên tự do sinh sống dưới đại dung thụ, ở bên trong động thiên phúc địa này, tất cả đều là do hắn ban tặng.”
Dạ Lưu Tô nhìn Đại Dung Thụ Vương, lại dời mắt đi nhìn Lý Thanh Sơn, ánh mắt chân thành.
Dạ Vị Ương nhíu mày nói:
“Hắn chỉ muốn lợi dụng các ngươi mà thôi.”
“Ta cũng hi vọng là thế, nhưng mà có một chuyện rất đáng tiếc là chúng ta có giá trị lợi dụng rất có hạn, hắn lại cũng rất bận, không có thời gian để ý quá nhiều đến chúng ta, cho nên phần lớn thời gian chúng ta cũng chỉ yên lặng tĩnh dưỡng sinh sôi bên trong hoàn cảnh mà hắn cung cấp mà thôi, đến tận bây giờ cũng không có giúp được hắn quá nhiều việc.”
Dạ Lưu Tô yếu ớt thở dài.