“Không lẽ ngươi không muốn quay về tộc đàn sao? Ta mới là tộc nhân của ngươi, trưởng bối của ngươi!”
Dạ Vị Ương đè chặt vai Dạ Lưu Tô, nhưng mà cho dù là chiều cao hay là vẻ bề ngoài thì trông nàng mới là người trẻ tuổi hơn một chút.
“Có một câu nói “thà làm đầu gà, không làm đuôi phượng”. Ta biết dạ du nhân nên hợp nhất không nên phân li, cho nên ta đồng ý quay trở về ảnh cung, tiếp nhận ảnh hậu đại nhân lãnh đạo. Nhưng mà ảnh cung cũng không hề hòa hợp êm ấm, ta đã trải qua rất nhiều chuyện, sao lại có thể không hiểu rõ được chứ, phải dùng thực lực mới có thể tranh được địa vị.”
Dạ Lưu Tô khom người nói.
Dạ Vị Ương nhìn Dạ Lưu Tô kiên quyết, không thể nào dùng lời nói dao động, mà Dạ Lưu Tinh cũng kiên định đứng bên cạnh Dạ Lưu Tô, dứt khoát bỏ qua các nàng, đi đến dưới gốc đại dung thụ, lớn tiếng nói:
“Ta là chủ nhân ảnh cung, vương của dạ du nhân, ai muốn cùng ta quay trở về ảnh cung?”
Các dạ du nhân tụ tập dưới gốc cây, nghe được lời này lập tức quay mặt qua nhìn nhau, nhưng lại không có một ai đứng ra. Các dạ du nhân bình thường đều cực kỳ sùng kính Dạ Lưu Tô, hơn nữa cũng không muốn vứt bỏ cuộc sống an nhàn của hiện tại. Mà các dạ du nhân có tu vi cao hơn thì tất cả đều đã trải qua thời đại tự giết hại lẫn nhau ở Chu Võng Thành, trong lòng đều có nghi ngờ.
Cuối cùng Dạ Vị Ương cũng đã ý thức được, nhưng dạ du nhân này khác với những dạ du nhân mà nàng đã từng cưu mang, cho nên cũng không sốt ruột quay trở về tộc đàn, ngoái đầu nhìn về phía Lý Thanh Sơn nói: “Xem ra ngươi đối xử với các nàng rất tốt.”
“Ngươi cũng đã thấy rồi.”
Lý Thanh Sơn mỉm cười nếm trà.
Dạ Vị Ương có chút bực bội quay trở về chỗ ngồi, nói với Dạ Lưu Tô: “Tiểu gia hỏa, xem ra ngươi đã quyết tâm muốn ở lại chỗ này. Ta biết tên tiện nhân kia chắc chắn đã truyền thụ cho các ngươi không ít thứ ở ảnh cung, nhưng mà ngươi có biết không, một tên nam nhân như hắn không có tư cách tiếp xúc đến bí thuật hạch tâm chân chính.”
Quỷ Ảnh Tử luôn nín thở giả chết run lên. Ảnh hậu thậm chí còn không muốn nhắc đến tên của hắn, rõ ràng là rất oán trách hắn, nếu hắn quay về ảnh cung thì tuyệt đối sẽ không có chuyện tốt lành gì.
“Thỉnh sư phụ chỉ dạy!”
Dạ Lưu Tô quỳ gối trước mặt Dạ Vị Ương.
Dạ Vị Ương cũng giận quá hóa cười, chỉ vào nàng nói: “Ngươi tính toán giỏi thật đấy, không nghe lời ta, rồi lại muốn bái ta làm thầy!”
Dạ Lưu Tô nói:
“Ta tin chắc ngài cũng có suy nghĩ giống ta.”
“Ta suy nghĩ cái gì chứ?”
“Hi vọng dạ du nhân có thể phát triển lớn mạnh, tự do nhìn ngắm sao trời, không bao giờ bị người khác ép buộc!”
Dạ Lưu Tô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hai mắt của Dạ Vị Ương, bởi vì đây là những lời xuất phát từ tận trong đáy lòng của nàng cho nên có vẻ vô cùng chân thành. Đây là lý tưởng kiên cường bất khuất của nàng, cho dù có trải qua vô số trắc trở thì vẫn giữ nguyên. So với những vinh nhục được mất của cá nhân thì nàng càng coi trọng toàn bộ tộc đàn, cho dù có rất nhiều tộc nhân đều muốn giết chết nàng, cũng không thể làm nàng thay đổi ý tưởng.
Dạ Vị Ương cũng xúc động trước những lời này, có một số thứ không có cách nào giả tạo được, càng không thể lừa gạt được hai mắt của nàng.
Lý Thanh Sơn nói:
“Ảnh hậu đạo hữu, đến cùng thì các nàng vẫn thuộc về dạ du nhân tộc.”
“Dạ du nhân chúng ta nói chuyện, người ngoài như ngươi đừng có xen lời vào!”
Dạ Vị Ương quát, nàng vẫn còn chưa phát hiện ra nàng đã thân thiết với Lý Thanh Sơn hơn rất nhiều, lúc nãy nàng tràn đầy sát ý với Lý Thanh Sơn, cho dù Đại Dung Thụ Vương đứng ra giải thích cũng không chịu chấp nhận, nguyên nhân quan trọng nhất chính là bởi vì hắn đã nô dịch tộc nhân của nàng, hiện tại đã hóa giải hhiểu lầm, biết rõ mọi chuyện không giống như những gì nàng tưởng tượng, hắn không chỉ không phải là người bốc lột, mà ở một mức độ nào đó, thậm chí còn là người giải cứu và bảo vệ.
“Ta là người ngoài, vậy xin phép rút lui trước vậy! Lưu Ba, ngươi ở lại đây nói chuyện với vị tiền bối này đi.”
Lý Thanh Sơn cười nhún vai, đứng dậy, kéo Dạ Lưu Tô đi đến vị trí của hắn ngồi xuống.
Lần này có thể hòa giải thành công cũng nhờ vào tài ăn nói điệu nghệ của nàng, dựa vào mức độ quan tâm tộc nhân của ảnh hậu, chắc chắn không đạt được mục đích sẽ không bỏ qua, nhưng nếu cứ quy phục ảnh cung một cách đơn giản như thế, chẳng những làm cho hắn không còn mặt mũi nào, mà còn liên quan đến rất nhiều bí mật của hắn, nếu có thể nói chuyện được thì sẽ là kết quả tốt nhất.
“Được, Thanh sơn.”
Dạ Lưu Tô nói.
Lý Thanh Sơn ngẩn ra, sờ mặt nàng, cười nói:
“Quả nhiên có người chống lưng là gan lớn lên ngay, lúc này ta định cho ngươi đi giải sầu, thật ra ta cũng không nỡ để ngươi rời đi.”
Hắn vốn không quá để ý đến chuyện xưng hô, từ trình độ nào đó mà nói, thật ra hắn là một người rất thích bình đẳng. Lúc còn ở Thanh Hà Phủ, cho dù tu vi của hắn cao hơn đám Hoa Thừa Tán rất nhiều nhưng hắn cũng không có suy nghĩ cho rằng bản thân cao hơn người khác, vẫn ở chung giống như bình thường.
Nhưng mà trên đời này không phải ai cũng đều hòa thuận dễ ở chung, luôn có tiện nhân tự cảm thấy bản thân cao quý hơn người khác, luôn có kẻ địch cần dùng nắm đấm để nói chuyện, không dẫm lên đầu của hắn thì hắn sẽ không biết được ngươi họ gì.