Mặt Dạ Lưu Tô đỏ bừng, nàng chỉ là muốn chứng minh cho ảnh hậu biết mối quan hệ giữa họ không chỉ đơn giản là chủ nô, hi vọng ảnh hậu có thể yên tâm truyền thụ bí pháp cho họ.

Lý Thanh Sơn cảm giác cánh tay bị xiết chặt, Tiểu An đang ấn chặt năm ngón tay xinh đẹp của nàng vào trong da thịt hắn, lập tức cười ha ha xoay người rời đi.

Quỷ Ảnh Tử giống như một cái bóng, thoảng qua đi theo bên cạnh Lý Thanh Sơn, trong lòng yên lặng cầu nguyện cho ảnh hậu dồn hết lực chút ý lên đám người Dạ Lưu Tô, đừng chú ý đến hành động của hắn.

“Tiện nhân, đứng lại đó cho ta!”

Dạ Vị Ương nhìn thoáng qua, quát khẽ.

Cơ thể Quỷ Ảnh Tử cứng đờ, im phăng phắt, xoay người quỳ xuống.

“Lý Thanh Sơn, tiện nhân này là người trong ảnh cung của ta, mấy năm này vẫn luôn làm xằng làm bậy ở Nam Cương, không ngờ còn được xưng là thích khách đệ nhất Nam Cương, cũng không tự biết đái một vũng ra tự soi gương, đúng là mất mặt! Làm phiền ngươi giải trừ huyết thệ, để hắn cùng ta quay về ảnh cung tiếp tục làm chuyện mà hắn nên làm.”

Tuy rằng Dạ Vị Ương đang nói chuyện với Lý Thanh Sơn, nhưng ánh mắt lại đang khóa chặt vào Quỷ Ảnh Tử, giống như một con báo đen đang nhìn chăm chú vào con mồi, nữ nhân thù rất dai!

“Ngô vương cứu ta!”

“Dù sao hắn cũng là tam động chủ của ta, ta đã đồng ý đưa cho ngươi rất nhiều dạ du nhân rồi, ngươi để hắn ở lại đây tiếp tục làm việc cho ta đi, rồi sẽ có một ngày ta giải trừ huyết thệ, trả tự do lại cho hắn.”

Hóa giải xung đột chính, thái độ của Lý Thanh Sơn cũng dịu trở lại, cười nói.

“Hôm nay chuyện gì cũng có thể bàn, nhưng mà ta nhất định phải dẫn tên tiện nhân này đi!”

Dạ Vị Ương nói.

Lý Thanh Sơn tò mò liếc nhìn Quỷ Ảnh Tử, không biết tại sao hắn lại đắc tội với ảnh hậu đến mức này:

“Chuyện này xin thứ lỗi ta không thể đồng ý được, nếu đến cả một tên thuộc hạ mà ta cũng không bảo vệ được thì ta làm Dã Nhân Vương làm gì nữa.”

Quỷ Ảnh Tử vô cùng biết ơn nhìn về phía Lý Thanh Sơn, từ mức độ nào đó mà nói, mực tiêu của hắn cũng giống như Dạ Lưu Tô, đều là muốn vượt qua thiên kiếp lần thứ ba, sau đó quay trở về ảnh cung.

Dạ Vị Ương dần nhướng mày, bắt đầu tỏa ra sát khí dày đặc, Lý Thanh Sơn nghiêng người nhìn nàng, vẫn cứ cười tủm tỉm, lại không có chút ý định muốn chịu thua nào. Bầu không khí vừa mới dịu lại, chỉ trong thoáng chốc đã trở nên căng thẳng lại.

Đại Dung Thụ Vương thầm thở dài, đối với họ mà nói, sự tồn tại của Quỷ Ảnh Tử không hề quan trọng, nhưng lại vì mặt mũi mà rơi vào giằng co thế này.

“Ảnh hậu đại nhân, về việc này, có thể nghe ta nói vài lời không?”

Dạ Lưu Tô ngắt lời, lại nháy mắt ra hiệu với Lý Thanh Sơn, nếu lại để hai người họ ở chung một chỗ, kiểu gì cũng sẽ lại cãi nhau.

“Được, vậy ta nghe xem ngươi sẽ nói cái gì trước, sau đó lại dẫn tên tiện nhân này đi.”

Dạ Vị Ương nói.

Một vầng trăng tròn yên lặng rơi xuống phái tây, tia nắng ban mai từ phương đông xuất hiện.

Quỷ Ảnh Tử mang theo tâm trạng căng thẳng, đi sát theo bên cạnh Lý Thanh Sơn, nhưng mà đến cuối cùng thì ảnh hậu cũng không xuất hiện nữa, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, yên tâm lại.

Dạ Lưu Tô khoanh chân ngồi dưới gốc đại dung thụ, vị trí đối diện đã trống không, Dạ Vị Ương đã yên lặng rời khỏi Dã Nhân Sơn, nàng vẫn còn đang trầm ngâm suy nghĩ, một lúc lâu vẫn chưa nói lời nào, trước mặt đột nhiên thoáng hiện một bóng người, Lý Thanh Sơn ngồi xuống trước mặt nàng cười nói:

“Thế nào, nói chuyện vui không?”

Dạ Lưu Tô nhẹ nhàng gật đầu, đột nhiên lộ ra một nụ cười cực kỳ động lòng người.

“Cảm ơn!”

Lý Thanh Sơn đứng lên nhìn về phía phương đông xa xăm:

“Con đường tương lai còn rất dài!”

Trong Vạn Độc Giáo, bên trong mấy trăm cái chậu than cao thấp đan xen đều đang bốc cháy lên ngọn lửa xanh yếu ớt, chiếu rọi cung điện thành một vùng màu xanh lục. Vạn Độc Lão Tổ đang ngồi ngay ngắn trên bảo tọa, cảm giác đầu óc có chút không tập trung lắm, cho nên đứng dậy đi tới đi lui trong điện, nói thầm: “Không lẽ ta còn tính sót chuyện gì sao? Ảnh hậu đã ra tay, cho dù là ta thì cũng không dám chậm trễ, huống chi là một tên tiểu tử chỉ mới vượt qua thiên kiếp lần thứ hai nhỏ nhoi, chắc chắn chỉ có một con đường chết!”

Đúng lúc này, ngọn lửa không có gió nhưng vẫn bốc lên cao, chập chờn liên tục. Trong lòng Vạn Độc Lão Tổ hơi giật mình, đột nhiên quay đầu, chỉ thấy trên bảo tọa đã có thêm một thứ, chính là bảo vật trấn giáo của Vạn Độc Giáo mà hắn đã cầm đi làm vật báo đáp.

Hắn lập tức thay đổi sắc mặt, ảnh hậu vậy mà lại từ bỏ không ám sát!

“Vì sao? Vì sao!”

Hắn quơ quào hai tay, la to, tay áo rộng bay phần phật, lửa xanh yết ớt bừng cháy.

Nhưng mà không có ai trả lời, chỉ có tiếng nói của hắn liên tục quanh quẩn bên trong điện.

Hắn có nghĩ như thế nào cũng không ngờ được Đại Dung Thụ Vương sẽ không ràng buộc đi giúp đỡ một tên “nhân loại”, vừa chủ trì pháp trận giúp hắn, lại còn điều giải tranh chấp. Mà Lý Thanh Sơn được Đại Dung Thụ Vương giúp đỡ, ngược lại ở Vụ Châu còn tự do tự tại hơn lúc còn ở Thanh Châu.