Không bao lâu sau, trận chiến này cũng sẽ nhanh chóng được truyền đi khắp Nam Cương, thậm chí toàn bộ Vụ Châu.

Ở Vụ Châu, Vạn Độc Giáo cũng là đại tông môn rất nổi tiếng, không ngờ lại bị Dã Nhân Sơn Lý Thanh Sơn đánh một trận tiêu diệt hoàn toàn, Vạn Độc Lão Tổ không làm được gì, tất cả mọi người đều cảm thấy không thể nào tưởng tượng được.

Bắc Việt Vương nghe Thiên Lương Mộc bẩm báo xong cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, quân cờ cầm trong tay cũng bị quên mất rơi xuống, nói với Đại Dung Thụ Vương ở bàn cờ đối diện nói: “Đạo hữu đánh giá cao người này như vậy quả thật không phải là không có lý do, nhưng ngược lại nó lại làm cho sát ý trong lòng ta càng thêm dày đặc.”

“Dĩ hòa di quý thì hơn!”

Đại Dung Thụ Vương cười nói.

Bắc Việt Vương nhướng đôi mày kiếm, trong mắt càng lộ ra vẻ kinh dị, thái độ của Đại Dung Thụ Vương lại càng rõ ràng hơn lần trước, lần trước lão còn nói là “kết một lần thiện duyên, không đến mức bảo vệ”, vậy mà hiện tại đã lộ rõ ý muốn che chở, thật sự rất đáng để cân nhắc suy ngẫm.

Không thể không nói, khi Đại Dung Thụ Vương đồng ý chủ trì trận pháp của Dã Nhân Sơn, cùng với lo lắng giải hòa giữa Lý Thanh Sơn và ảnh hậu, cũng đã không còn là người đứng ở vị trí trung lập nữa, lão là một người vô cùng thông minh, không thể nào có chuyện không phân biệt được yêu ghét lạ quen. Người khác nhìn Lý Thanh Sơn, chỉ coi hắn như là đệ tử thiên tài của Thiên Long Thiền Viện, nhưng mà ở trong mắt lão, hắn lại là một kỳ tài tuyệt thế ngàn năm, thậm chí là vạn năm khó gặp của yêu tộc, hơn nữa còn có chút cơ duyên với lão.

Bắc Việt Vương suy ngẫm nói:

“Chẳng trách Lý Thanh Sơn dám đến Nam Cương làm thống lĩnh trong một nhiệm kỳ, đạo hữu chỉ cần ra lệnh, còn ai dám làm đụng đến một cọng lông của hắn nữa chứ.”

“Sinh tử tại mệnh, phú quý nhờ trời.”

Đại Dung Thụ Vương biểu lộ rõ thái độ của lão, nếu Bắc Việt Vương thật sự hạ quyết tâm muốn giết chết Lý Thanh Sơn, lão cũng sẽ không miễn cưỡng cản trở, đây là những thứ mà lão phải gánh vác khi nói ra tiếng “đạo hữu” kia.

“Chẳng phải những người như chúng ta là phải nghịch thiên sửa mệnh hay sao?”

Bắc Việt Vương nói.

Đại Dung Thụ Vương chỉ cười mà không đáp.

...

“Lý Thanh Sơn, ngươi có dám ra đây đánh với ta một trận hay không!”

Trên bầu trời Dã Nhân Sơn, Vạn Độc Lão Tổ điều khiển mây độc, giọng nói như sấm, không hề giấu diếm vẻ kích động và phẫn nộ trong lòng nữa.

“Vạn Độc lão nhân, ngươi còn dám đến Dã Nhân Sơn làm càn, không sợ ta giết chết hết toàn bộ giáo chúng Vạn Độc Giáo của ngươi sao?”

Lý Thanh Sơn đứng sừng sững trên đỉnh núi, cười dài nói.

“Dám hay không chỉ cần nói một câu thôi!”

Vạn Độc Lão Tổ nói.

“Nếu như ta nói không dám thì sao?”

Lý Thanh Sơn thản nhiên nói.

“Vậy ngươi xóa bỏ danh hào Dã Nhân Vương, bởi vì ngươi không xứng!”

Vạn Độc Lão Tổ nói.

“Hình như cũng từng có ngươi nói với ta những lời này, ha hả, ta có xứng hay không thì cũng không đến lượt tên thất phu như ngươi quyết định, ngươi muốn ta đi ra thì ta lại càng không ra.”

Lý Thanh Sơn nói.

“Được được được lắm, có giỏi thì cả đời này cũng đừng đi ra, ta xem ngươi có thể trốn được bao lâu!”

Vạn Độc Lão Tổ kích động chỉ vào Dã Nhân Sơn, tức muốn hộc máu nói. Lần này hắn thật sự bị chọc tức, mặc kệ tất cả dùng ra cách ngu xuẩn nhất này, nhất quyết phải dạy cho Lý Thanh Sơn một bài học.

“Ngươi muốn canh ở đó bao lâu thì cứ việc canh đi, ta ở trong động phủ tu hành, vô cùng sung sướng thoải mái!”

Lý Thanh Sơn nói.

Vạn Độc Lão Tổ hừ lạnh, ngồi ngay ngắn trên bầu trời, quyết tâm muốn chơi với Lý Thanh Sơn đến cùng.

“Nếu như hắn vẫn luôn canh gác ở bên ngoài Dã Nhân Sơn thì các động chủ được thả ra ngoài sẽ không thể quay về báo cáo công việc được.”Tiểu An nói.

“Ngươi cứ để họ ở bên ngoài thêm một lúc nữa đi. Ta chọc giận lão thất phu này trước, đương nhiên sẽ không đi đo độ kiên nhẫn với hắn, trốn hắn mãi, ta cũng đang định luyện tập với hắn.”

Lý Thanh Sơn xoa tay hầm hè, kích động nói.

Tuy rằng tuổi thọ của người tu hành dài hơn người phàm rất nhiều, nhưng mà họ lại không có khái niệm về thời gian rõ ràng giống như người phàm, người có tu vi càng cao thì lại càng như thế, chỉ mới nháy mắt đã là một tháng trôi qua.

Vạn Độc Lão Tổ không hề có ý định rời đi, giống như đã đắm chìm vào trong tu hành, nhưng từ đầu đến cuối vẫn chừa một phần tâm niệm để chú ý đến Dã Nhân Sơn ở bên dưới, Lý Thanh Sơn vừa rời khỏi pháp trận thì nhất định không thể tránh được cảm giác của hắn.

Đừng nói là một tháng, cho dù một năm, thậm chí là mười năm thì hắn vẫn có thể chờ được, dù sao cũng chỉ ảnh hưởng một ít đến việc tu hành, nhưng đợi đến khi lên đến cảnh giới như hắn, việc đề cao tu vi cực kỳ khó khăn, hơn nữa trong lòng còn mang theo oán giận, cho dù ở trong Vạn Độc Giáo thì cũng không thể tu hành nhanh hơn được bao nhiêu, ngược lại ở trên không trung vùng Dã Nhân Sơn còn có thể làm cho tâm trạng càng thêm vui sướng, tính tới tính lui thì cũng không coi như là tổn thất.