Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1605. Gặp Kẻ Thù Đỏ Mắt

Dựa vào thân thể bất tử của a tu la, cho dù là Lý Thanh Sơn cũng không dám chắc có thể đấm một phát giết chết nàng.

Trong lòng Vạn Độc Lão Tổ cảm giác có gì đó không ổn lắm.

Cùng lúc đó, trên Dã Nhân Sơn, Lý Thanh Sơn cầm nhựa cây lấy được từ Đại Dung Thụ Vương ra uống ừng ực cạn sạch, đồng thời dựa vào kính hoa thủy nguyệt, điều động linh lực của Thủy Thần Ấn trong Vân Mộng Đại Trạch, từ từ khôi phục lại yêu khí, máu thịt bắt đầu mọc trở lại.

Tiểu An ở bên cạnh phất huyết hải cờ, một con huyết long bay ra quay xung quanh rửa sạch bộ xương trắng, pha loãng độc tố, lại dùng tam muội bạch cốt hỏa rửa sạch.

Các tu sĩ bình thường trúng phải độc của Vạn Độc Lão Tổ thì sẽ là một chuyện cực kỳ phiền phức. Nếu không tìm được thuốc giải thì nói không chừng cả đời này đều phải chiến đấu với kịch độc, chỉ sợ đến cuối cùng cũng khó thoát được cái chết. Cho nên cho dù là các đại tu sĩ có tu vi không thua gì hắn thì trong lúc đánh nhau với hắn cũng đều vô cùng vô cùng cẩn thận, không đến nước bất đắc dĩ thì cũng không muốn làm kẻ địch với hắn, đây cũng là nguyên nhân làm cho Vạn Độc Lão Tổ độc bá ở Nam Cương.

Nhưng Lý Thanh Sơn và Tiểu An lại đang tu hành thần thông diệu pháp hơn xa thế giới này, luyện ra được một cơ thể cực kỳ mạnh mẽ lại còn không sợ độc, nhưng mà những độc tố này cũng cực kỳ cứng đầu mãnh liệt, tạm thời chỉ có thể áp chế, còn cần một đoạn thời gian dài mới có thể xóa bỏ hoàn toàn được.

Lý Thanh Sơn không đợi vết thương khôi phục hoàn toàn, hắn vừa mới khôi phục được một chút sức lực, có rất nhiều vị trí trên cơ thể đều còn ghồ ghề lồi lõm đã giang rộng đôi cánh phượng hoàng, lại giơ tay ôm lấy Tiểu An, gió mạnh thổi bừng lên lửa lớn, liên tục tích tụ lực lượng.

Đợi đến khi sắp xuất phát, hắn lại đột nhiên nghe thấy được một giọng nói quen thuộc, quay đầu lại nhìn chỉ thấy Như Tâm đang đứng trên đỉnh núi phất tay với hắn:

“Thuận buồm xuôi gió, nhớ viết thư về nha!”

“Ngươi biến đi chỗ khác đi!”

Lý Thanh Sơn cười mắng, đột nhiên thả ra sức mạnh, sau lưng hắn đột nhiên kéo ra hai vệt sáng cực dài, cơ thể đã gào thét phá không, đuổi giết về hướng mà Vạn Độc Lão Tổ vừa mới rời đi.

“Tiện nhân, ngươi là a tu la? Tại sao lại nghe lệnh Lý Thanh Sơn, có phải ngươi chính là người đã lẻn vào trong Vạn Độc Giáo giết người hay không?”

Vạn Độc Lão Tổ quát hỏi, hắn đánh nhau với Ân Tinh vài lần, cũng không khỏi kinh ngạc trước sự tinh diệu của thuật thuấn di mà nàng sử dụng, điều này cũng làm hắn nhớ đến một chuyện, rốt cuộc cũng biết được ai là người đã tàn sát Vạn Độc Giáo lần trước.

Ngay từ đầu hắn còn tưởng là Quỷ Ảnh Tử, nhưng mà không bàn đến chuyện rốt cuộc hắn có được năng lực xuyên qua pháp trận hay không, cho dù là có thì nhiều nhất cũng chỉ có thể giết được mấy tên đệ tử bình thường, các trưởng lão hộ pháp chắc chắn không thể bị giết một cách dễ dàng như thế được, vấn đề khiến hắn suy nghĩ mãi vẫn không ra bây giờ lại đột nhiên tìm được câu trả lời: “Nữ nhân này, cái tên a tu la này có đủ thực lực để làm loại chuyện này!”

“Ngươi có thích khung cảnh kinh dị trên quảng trường ngày đó không? Còn có mấy chữ trên bức tường xanh kia nữa, cũng đẹp đúng không! Ta viết nắn nót lắm đấy, dù sao cũng lâu lắm rồi không viết chữ.”

Ân Tinh cười nói, thân hình lúc ẩn lúc hiện, tuy rằng vẫn luôn cố tránh không đánh nhau trực diện với Vạn Độc Lão Tổ, nhưng mà tình hình của nàng cũng không lạc quan gì mấy, cánh tay phải đã bị ăn mòn hơn phân nữa, hơn nữa còn bị độc tố ảnh hưởng, mãi mà vẫn không thể khôi phục lại, vết thương ở những nơi khác lại càng nhiều đến đếm không xuể, nàng đã phải trả cái giá khá đắt mới có thể cầm chân Vạn Độc Lão Tổ lại được.

Nhưng mà cho dù là thế thì khí thế sắt bén trên người nàng lại không hề yếu đi, đây là chiến tâm của a tu la mà nàng đã tôi luyện rất lâu.

“Quả nhiên là ngươi!”

Vạn Độc Lão Tổ giận tím mặt bởi vì trong giáo xảy ra chuyện, hắn bị dụ phải quay về trong Vạn Độc Giáo cho nên giáo chúng của Vạn Độc Giáo mới bị Lý Thanh Sơn giết sạch sẽ như thế, bây giờ thấy đầu sỏ gây tội, sao lại có thể không căm hận được. Hắn lại một lần nữa cảm thấy hối hận khi dám xem thường Lý Thanh Sơn, chỉ coi hắn là một tiểu tử nhỏ bé, làm sao ngờ được hắn lại có thực lực như thế, thậm chí còn có thể tùy ý sai khiến một tên a tu la soái.

“Là ta thì ngươi định làm gì?”

Ân Tinh không hề để ý, cơ thể lại bay ra xa trăm trượng, kéo ra chút khoảng cách với Vạn Độc Lão Tổ, nghĩ thầm:

“Ai mà biết lão già này còn sát chiêu nào chưa xài đến hay không, mình phải cẩn thận một chút, không thể để hắn bắt được cơ hội, nếu không thật sự sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”

Vạn Độc Lão Tổ âm trầm nói:

“Ngươi muốn giữ chân ta để đợi Lý Thanh Sơn chạy đến, nhưng ngươi lại không biết hắn đã trúng độc của ta, hiện tại đến thân mình còn lo chưa xong, làm gì còn rảnh mà đi quan tâm đến ngươi, hôm nay ta nhất định phải giết chết ngươi!”

Nói xong câu này, hắn đột nhiên giơ cao tay lên:

“Vạn độc hợp táng!”