Đầu tiên hắn ta phun ra một ngụm máu đào, chiêu này là bí kỹ của Vạn Độc Giáo, cho dù là trong tình hình thân thể khỏe mạnh thì cũng phải chịu một ít áp lực, càng miễn bàn đến việc hiện tại hắn đang bị thương nặng, phải tự thương thân trước mới có thể đả thương kẻ địch, nhưng mà hắn vì muốn báo thù rửa hận, đã không thể để ý đến quá nhiều thứ.
Mà điều càng quan trọng chính là hắn không muốn trong lúc hắn ở Vạn Độc Giáo dưỡng thương sẽ có một tên thích khách tự do ra vào, có thể uy hiếp đến sinh mạng của hắn bất cứ lúc nào.
Những độc tố dính trên người Ân Tinh bùng nổ với khí thế mãnh liệt hơn gấp mười, gấp trăm lần, hai mắt phủ đầy tơ máu màu xanh nhạt, chỉ trong nháy mắt đã trở nên khô khốc, tai mắt miệng mũi vẫn luôn được bảo vệ cẩn thận lập tức bị mất đi tác dụng, không thấy, không nghe được, không ngửi được...Trong lòng nàng có chút giật mình nhưng lại không hoảng loạn, lập tức thi triển hư không độn tàng, trốn vào trong hư không.
Nhưng mà độc tố vẫn đang điên cuồng lan rộng, nếu như cứ tiếp tục như thế mãi thì chắc chắn sẽ không chịu được quá lâu.
Vạn Độc Lão Tổ vẫn đứng yên không nhúc nhích, giữ nguyên tư thế giơ hai tay lên cao, toàn lực vận chuyển pháp lực, trong miệng liên tục trào ra máu đào, khóe môi lại cong lên lộ ra ý cười tàn khốc vì đã báo được thù, không cần lâu nữa, chỉ cần chịu đựng thêm một lát là nàng sẽ chết vì độc tính phát tác, sau đó hắn lại thong dong quay về Vạn Độc Giáo dưỡng thương, sau đó lại đi tìm Lý Thanh Sơn báo thù. Lần này cho dù là hắn không cần mặt mũi, đi cầu xin mấy tên “thượng khanh” có quen biết với hắn thì hắn cũng nhất định phải giết chết Lý Thanh Sơn.
Mà trên thực tế, có một suy nghĩ mà đến cả chính hắn cũng đều không muốn thừa nhận, cái này thay vì nói là báo thù, còn không bằng nói là tự bảo vệ bản thân. Trận chiến này làm cho hắn bắt đầu sợ hãi, nếu cứ để mặc cho Lý Thanh Sơn và Tiểu An tiếp tục tu hành, cho dù là ai trong hai người kia vươt qua lần thiên kiếp thứ ba thì đó cũng đều sẽ là ngày chết của hắn.
Vạn Độc Lão Tổ đột nhiên phun máu tươi, chợt ngoái đầu nhìn về phía đường chân trời, nơi đó có ánh lửa chạy như bay đến.
Lý Thanh Sơn thấy Vạn Độc Lão Tổ ở đằng xa, còn chưa kịp vui mừng đã lập tức cảm nhận được độc tố mà hắn khó khăn lắm mới áp chế được lại đột nhiên bùng nổ, đang điên cuồng ăn mòn thân thể, thậm chí là thần hồn của hắn, không khỏi kinh ngạc:
“Lão già này còn có chiêu này nữa hả? Nhưng mà hình như lúc sử dụng chiêu thức này thì không thể nhúc nhích được, nếu như để hắn ta ngồi xuống thanh ngọc bảo tọa thong dong sử dụng chiêu này thì đúng là một phiền phức cực lớn.”
Lý Thanh Sơn không biết, Vạn Độc Lão Tổ cũng từng tính làm như thế, nhưng mà tiếc là hắn không có cơ hội để xài chiêu này thì đã bị phá lớp phòng ngự, đẩy đến bước đường cùng. Sau khi bị thương nặng thì lại càng không dám sử dụng bậy bạ, dựa vào thủ đoạn của Lý Thanh Sơn thì còn chưa kịp bị độc phát tác giết chết đã có thể đã có thể đấm một phát giết chết Vạn Độc Lão Tổ đang đứng yên làm bia ngắm rồi.
Lúc này, Lý Thanh Sơn và Tiểu An coi như là vô tội nằm yên cũng trúng đạn, nhưng mà trong vô hình cũng đã chia sẻ rất nhiều áp lực giúp Ân Tinh, mà Vạn Độc Lão Tổ lại cảm thấy áp lực tăng lên gấp đôi, làm càng nhiều độc tố bùng nổ thì hắn cũng phải chịu càng nhiều áp lực, vết thương lại càng nặng hơn.
Tuy rằng hắn muốn liều mạng với Lý Thanh Sơn, hoặc là tập trung tinh thần dùng độc giết trước tên a tu la kia lại nói, nhưng lại thấy cơ thể của Lý Thanh Sơn chỉ hơi khựng lại một chút sau đó lại xông lên lần nữa, tuy rằng tốc độ đã chậm hơn rất nhiều, nhưng mà cũng không kéo dài được bao lâu, lập tức hoảng sợ thay đổi sắc mặt, làm gì còn dám tiếp tục kiên trì nữa, vội vàng thu pháp thuật lại, phi độn bỏ đi.
Ân Tinh dựa vào chút sức lực cuối cùng nhảy ra khỏi hư không, cuối cùng không chịu đựng được nữa, rơi xuống dưới.
Lý Thanh Sơn duỗi tay đỡ được nàng, nói:
“Làm phiền!”
Lập tức đưa nàng vào trong tu la tràng, lại giao tu la tràng cho Tiểu An, dặn dò:
“Ngươi mang nàng quay về Dã Nhân Sơn giải độc đi!”
Tiểu An chần chừ một chút lập tức khẽ gật đầu, nàng cũng bị vạn độc hợp táng của Vạn Độc Lão Tổ ảnh hưởng, độc tố lại phát lần nữa , không có được lực khôi phục mạnh bằng Lý Thanh Sơn, nếu như lại tiếp tục đuổi theo, chỉ sợ sẽ làm cho bộ xương khô mà nàng vất vả luyện chế ra được bị tổn thương nặng hơn.
Lý Thanh Sơn chạy đi như bay, đôi mắt đỏ nhìn chằm chằm vào vệt sáng xanh ở đằng xa, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất, nhất định không thể để Vạn Độc Lão Tổ bình yên quay trở về Vạn Độc Giáo!
Trên bầu trời, một vệt sáng xanh ở phía trước, phía sau có một vệt sáng đỏ đuổi theo, theo sát phía sau không bỏ, nhanh như tia chớp, chỉ trong chốc lát đã bay đi ngàn dặm.
Hai người đều đang liều mạng, Vạn Độc Lão Tổ thương càng thêm thương, tốc độ thua xa lúc đang toàn thịnh, tuy rằng Lý Thanh Sơn cũng bị thương không nhẹ, hơn nữa còn đang trúng kịch độc, nhưng lại có được ý chí chiến đấu càng đánh càng hăng, hắn vận chuyển yêu đan, vỗ cánh chim, liên tục kéo gần khoảng cách.