Chỉ trong khoảnh khắc, nửa phần trước của vệt đỏ gần như đã chạm đến phần đuôi của ánh sáng xanh, đôi bên chỉ cách nhau khoảng chừng mười dặm.

Lúc này Vạn Độc Giáo cũng đã xuất hiện ở cuối đường chân trời.

Trong lòng Vạn Độc Lão Tổ mừng như điên, ngoái đầu nhìn về phía sau, người đuổi giết hắn phía sau đã không phải là Lý Thanh Sơn, mà rõ ràng là một yêu ma mắt đỏ tóc đỏ sừng trâu đuôi cọp, sát khí lệ khí hòa trộn thành một cổ yêu khí tận trời, vô cùng khí thế xông đến.

Đã không còn ma khải che giấu, mọi thứ đều vô cùng rõ ràng, Vạn Độc Lão Tổ khó hiểu nói:

“Thiên Long Thiền Viện là Phật môn chính tông, sao lại thu nhận một tên yêu ma làm đệ tử, còn có tên Tiểu An kia nữa, nàng ta chắc chắn cũng không phải là nhân loại, cho nên mới có thể chống cự lại được kịch độc của ta.”

Loáng thoáng có thể thấy được trên sừng trâu có khắc hai chữ “Bắc Nguyệt”, hắn đột nhiên nhớ đến một câu chuyện cũ mấy năm trước, lúc đó trong giới tu hành cao cấp ở Vụ Châu từng lan truyền rộng rãi một chuyện, Long Vương Mặc Hải của Thanh Châu đột nhiên đến Vụ Châu, ngay từ đầu mọi người còn tưởng rằng lão ta có tranh chấp gì đó với Đại Dung Thụ Vương, sau này mới biết được là vì muốn đuổi giết một tên yêu ma, hình như tên yêu kia có tên là – Bắc Nguyệt!

Theo hắn nhanh chóng đến gần, Vạn Độc Giáo càng lớn hơn, chỉ cần vài giây nữa là có thể đến, Vạn Độc Lão Tổ không còn sợ hãi gì nữa, vung hai tay áo ra phía sau, một tiếng nổ đùng cực lớn vang lên, một vòng bích quang chợt nổ tung.

Đồng tử Lý Thanh Sơn co rụt lại, ánh thành một mảnh xanh lục, dưới khoảng cách và tốc độ như thế, hắn không thể nào né tránh được, chỉ có thể hét to, đấm một đấm vào ánh sáng xanh kia, thân hình cũng vì thế mà chậm lại.

Vạn Độc Lão Tổ lại nương theo lực phản chấn này, tốc độ nhanh hơn ba phần, lập tức kéo dãn khoảng cách với Lý Thanh Sơn, còn không quên để lại một câu tràn ngập oán độc:

“Lý Thanh Sơn, mối thù ngày hôm nay, suốt đời này lão phu sẽ không quên được, sau này nhất định sẽ hậu báo!”

“Ngươi sống qua được ngày hôm nay trước rồi lại tính!”

Lý Thanh Sơn duỗi tay vồ về phía Vạn Độc Lão Tổ, đè mạnh xuống, ngưu ma trọng lực!

Vạn Độc Lão Tổ cảm giác cơ thể lập tức nặng hơn gấp trăm lần, đột nhiên rơi mạnh xuống đất, nghiêng đầu đập vào một đỉnh núi dưới đất, hắn vội vàng điều chỉnh thân hình, xẹt qua đỉnh núi kia, phá tan tạo thành một khe rãnh.

“Đây là thủ đoạn gì?!”

Lý Thanh Sơn lật tay nhấc lên, Vạn Độc Lão Tổ lập tức nhẹ như lông vũ, trọng lực không chỉ biến mất hoàn toàn mà còn giống như có một lực đẩy phát sinh, hắn đột nhiên bay về phía trước, lao về đường chân trời.

Muốn khống chế cơ thể trong khi bay với tốc độ cao như thế này là một việc cực kỳ khó khăn, hơn nữa hắn còn đang bị thương nặng, lúc này trọng lực lại khi nặng khi nhẹ, thân hình lúc lên lúc xuống, tốc độ chậm đi rất nhiều.

Tuy rằng hắn trông rất chật vật nhưng cuối cùng thì vẫn cứ bay về phía Vạn Độc Giáo, trọng lực đại địa không thể nào tạo ra thương tổn thực chất gì với hắn, mà Lý Thanh Sơn lại phải phân tâm thi triển thiên phú thần thông, tốc độ cũng bị ảnh hưởng, nếu cứ tiếp tục như thế thì sẽ làm cho Vạn Độc Lão Tổ chạy trốn mất, cũng nhíu mày lại:

“Chẳng lẽ phải để hắn ta tránh thoát khỏi kiếp nạn này sao, phải làm như thế nào đây? Đáng tiếc đại địa trọng lực này, không đến mức không có tác dụng, nhưng tính tới tính lui thì cũng chỉ có tác dụng phá rối kẻ địch, nếu như có thể kéo hắn về phía mình thì tốt rồi, khoan đã...”

Lý Thanh Sơn đột nhiên bừng tỉnh, hiểu ra điều gì đó.

Lúc trước hắn cũng từng oán giận ngưu ma giẫm đạp rất khó dùng không có tác dụng gì, mà hiện tại, nó lại là thiên phú thần thông có uy lực mạnh nhất hiện tại của hắn. Cho dù có kẻ địch gì, chỉ cần đấm ra một quyền là được. Không lẽ thần thông thứ ba của ngưu ma thật sự chỉ có thể dùng để hỗ trợ, nhiễu loạn kẻ địch thôi sao?

Cơ thể Lý Thanh Sơn hơi khựng lại, ngừng vỗ cánh phượng hoàng.

Vạn Độc Lão Tổ thấy tình cảnh này, trong lòng vô cùng tiếc nuối:

“Tính cách của người này quyết đoán thật, cầm được thì buông được, nếu như lại dám đuổi theo đến khu vực xung quanh Vạn Độc Giáo, ta có thể lập tức thôi động pháp trận, đánh hắn bị thương nặng, không ngờ hắn lại bỏ cuộc.”

Cơ thể Lý Thanh Sơn căng thẳng, trong phút chốc trở nên hùng hồn như núi cao, trầm ổn như đại địa, nhưng mà hắn bỏ cuộc không đuổi theo nữa, hắn toàn lực thi triển ra một thiên phú thần thông không có bất cứ lực công kích nào – đại địa thần lực!

Thần thông thứ hai của ngưu ma, chỉ cần hắn đứng ở bên trên đại địa là có thể cung cấp cho hắn sức mạnh cuồn cuộn không ngừng, hơn nữa còn làm cho sức mạnh của hắn trở nên càng mạnh, ngưu ma có sức mạnh cực kỳ to lớn, phần lớn đều dựa vào thần thông này. Nhưng mà bởi vì thần thông này cũng không biểu lộ ra ngoài, thường cho người ta có cảm giác cực kỳ vô dụng, nhưng cũng đúng với phong cách làm việc kín đáo của tộc ngưu ma. Thậm chí có đôi khi Lý Thanh Sơn cũng sẽ bỏ qua những trợ giúp mà thiên phú thần thông này mang đến cho hắn.