Hoàng thiên tại thượng, hậu thổ tại hạ, chúa tể vạn vật. Hoàng thiên chí cao vô thượng, nhật nguyệt sáng tỏ, tinh hán xa xôi, giống như cha đẻ của chúng sinh, lôi đình hay mưa móc đều là quân ân; hậu thổ yên ổn ở dưới, bình nguyên rộng lớn, dãy núi liên miên, giống mẫu thân của chúng sinh, sinh sôi, che chở cho chúng sinh.

Chúng sinh kính sợ trời xanh, người tu hành cũng đang đau khổ truy tìm “thiên đạo”, nhưng có ai nhớ đến đất đai dưới chân, có ai gọi cái gì là “địa đạo”

Cho nên Lý Thanh Sơn mở rộng hai tay:

“Ta chính là con của đại địa.”

Vạn Độc Giáo ở gần ngay trước mắt, chỉ cần thêm vài giây nữa thôi là Vạn Độc Lão Tổ đã có thể chạy đến, mà hắn đã kéo ra khoảng cách cực xa với Lý Thanh Sơn, cho dù có dùng chiêu số gì thì cũng vô dụng, cuối cùng thì hắn cũng có thể bình yên nghỉ ngơi dưỡng thương lại suy nghĩ cách báo thù, hắn nghĩ có thể lợi dụng thân phận Bắc Nguyệt này, nói không chừng còn có thể không đánh mà thắng, có thể làm cho Lý Thanh Sơn thân bại danh liệt, tan xương nát thịt.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, cơ thể đột nhiên khựng lại, nhưng hắn trải nghiệm cảm giác phập phồng này vài lần, đã chuẩn bị sẵn sàng, sẽ không còn bị ảnh hưởng một cách dễ dàng như thế, nhưng mà lần này hắn lại phát hiện, cổ sức mạnh vô hình này không có làm hắn rơi xuống đất nữa, mà lại kéo hắn ngược ra phía sau.

Lý Thanh Sơn lại một lần nữa thi triển đại địa trọng lực, dựa vào đại địa thần lực để thay đổi hướng của trọng lực, kéo Vạn Độc Lão Tổ về phía này. Hắn vẫn không hề nhúc nhích, sát khí trên người cũng nhạt đi rất nhiều, thay vào đó đã được thay thế bằng một khí tức thâm trầm rộng lớn, phóng xuất ra ngưu ma đại lực!

Sức mạnh này không thể thấy không thể sờ vào, lại không có cách nào ngăn cản chặt đứt, nắm chặt lấy Vạn Độc Lão Tổ, hắn hoảng sợ phát hiện, tốc độ bay của hắn không chỉ càng ngày càng chậm, cuối cùng còn không thể không dừng lại, sau đó dần dần bay đến gần Lý Thanh Sơn.

Vạn Độc Lão Tổ hoảng sợ thay đổi sắc mặt, phát ra tiếng gầm gừ khàn giọng, liều mạng đấu tranh với sức mạnh này. Nếu như ở thời kỳ hắn còn toàn thịnh, có lẽ còn có thể chống cự một chút, nhưng mà hiện tại hắn đang bị thương nặng, để kéo dãn khoảng cách với Lý Thanh Sơn, hắn còn không tiếc làm thương càng thêm thương, đã là nỏ mạnh hết đà.

Tuy rằng Lý Thanh Sơn cũng bị thương khá nặng, nhưng thần thông đại địa thần lực này cho dù hắn đang ở trạng thái này – có đang bị thương sắp chết cũng không sao cả - đều có thể phát huy ra toàn lực.

Mà dùng đại địa làm căn cơ để đi đấu sức với người khác, cho dù là đấu sức ở bất cứ hình thức nào thì hắn cũng dám tự tự bản thân sẽ không thua.

Vạn Độc Lão Tổ trơ mắt nhìn Vạn Độc Giáo cách hắn càng lúc càng xa, bản thân càng lúc càng gần Lý Thanh Sơn, cuối cùng cũng hoảng loạn:

“Lý Thanh Sơn, ngươi thật sự muốn không chết ngừng với ta sao, ta là thượng khanh của Bắc Việt Vương phủ, ngươi giết ta, Bắc Việt Vương sẽ không bỏ qua ngươi.”

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn kiên nghị không nói một lời, lộ ra vẻ kiên quyết không đạt được mục đích nhất định sẽ không bỏ qua, cho dù Vạn Độc Lão Tổ có uy hiếp, đe dọa, dụ dỗ hay xin thả đều không hề dao động – hôm nay ta nhất định phải giết được ngươi!

Mười dặm, năm dặm, một dặm...

Trăm trượng, mười trượng, một trượng...

“Chết!”

Lý Thanh Sơn rống to sảng khoái, đấm mạnh vào cái bản mặt già của Vạn Độc Lão Tổ.

Vạn Độc Lão Tổ đã cạn kiệt sức lực không thể trốn tránh được, ở trong mắt người ngoài, hắn giống như đang chủ động đưa mặt hứng nắm đấm vậy, hắn vặn vẹo gương mặt, lún xuống, nổ tung!

Chấn động chi lực lan tràn ra khắp cơ thể của Vạn Độc Lão Tổ, vết rách dày đặc giống như mạng nhện, yên lặng không tiếng độc sụp đổ.

Đột nhiên, một vệt sáng xanh bay thẳng đến giữa mày của Lý Thanh Sơn, tốc độ này còn nhanh hơn lúc Vạn Độc Lão Tổ toàn thịnh gấp mấy lần, hơn nữa hiện tại nó còn đang bị trọng lực của đại địa lôi kéo, tốc độ lại càng nhanh đến cực điểm, đến cả Lý Thanh Sơn cũng chưa kịp có phản ứng gì, chỉ mới thấy có thứ gì đó thoáng qua, ánh sáng xanh kia lớn chừng nắm tay của trẻ con, có màu xanh biếc trong suốt, có chút giống với Vạn Độc Lão Tổ, gương mặt tràn ngập vẻ oán độc.

Nguyên Anh xuất khiếu!

Sau khi con người vượt qua lần thiên kiếp thứ ba rồi sẽ biến Kim Đan thành Nguyên Anh, ngưng tụ hồn phách ở bên trong tu vi của cơ thể, cho dù thân thể bị hủy thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến tính mạng, chỉ cần lại tìm kiếm một thân thể khác là có thể đoạt xá trùng sinh.

Những người vượt qua ba lần thiên kiếp rất khó giết, yêu vương thì là vì thân thể vô cùng mạnh mẽ, sức sống rất kinh người. Mà tu sĩ nhân loại lại là dựa vào ảo diệu của Nguyên Anh này, nếu nó đã muốn bỏ chạy thì rất khó có thể đuổi kịp, thậm chí ở thời khắc nào đó còn có thể đảo ngược sinh tử.

Trong thời khắc quan trọng này, Vạn Độc Lão Tổ cũng quay lại đánh ra một đòn!

Đây cũng là lần đầu tiên Lý Thanh Sơn nhìn thấy Nguyên Anh, miễn bàn đến việc bây giờ hắn chưa hề có chuẩn bị, cho dù hắn có chuẩn bị thì cũng không phản ứng kịp, giữa mày lóe lên chút ánh sáng xanh, Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ đã biến mất tăm.