Cơ thể Lý Thanh Sơn cứng đờ, giữ nguyên tư thế quơ nắm đấm, thậm chí vẻ sung sướng trên mặt cũng chưa thu lại hoàn toàn.
“Lý Thanh Sơn à Lý Thanh Sơn, nếu như ta không còn cách nào để đánh trả nữa thì không phải nên lập tức tự bạo Nguyên Anh ôm ngươi chết chùm sao, ta vốn không định dùng chiêu này, là do ngươi ép người quá đáng, hiện tại ta phải cho ngươi biết rõ giữa ta và ngươi chênh lệch lớn đến mức nào!”
Thức hải của Lý Thanh Sơn bị ánh sáng xanh chiếu rọi, Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ giống như quân lâm thiên hạ rơi xuống, có chút sung sướng vì đã có thể xoay chuyển tình thế, cũng tràn ngập oán giận và không cam lòng.
Tuy rằng cơ thể bị phá hủy thì còn có thể đoạt xá trùng sinh, nhưng cũng phải trả cái giá cực lớn, cho nên nếu không phải đến mức cực kỳ bất đắc dĩ thì sẽ không có đại tu sĩ nào lựa chọn con đường này. Vạn Độc Lão Tổ cũng đã bị ép đến bước đường cùng, chỉ có thể liều chết đánh cược một lần.
Hắn tự tin có thể khống chế được thế cục, cho dù Lý Thanh Sơn có bao nhiêu thần thông diệu pháp thì cũng khó có thể thi triển ra ở bên trong thức hải, cho dù cơ thể hắn có khỏe mạnh đến mức nào thì thần hồn nhỏ bé của hắn ta vẫn thua xa Nguyên Anh của hắn.
Tuy rằng nơi đây là sân nhà của Lý Thanh Sơn, nhưng trong trận quyết đấu ở thức hải này, hắn rõ ràng đang chiếm giữ được ưu thế tuyệt đối, chuyện hắn cần phải làm chính là nghiền nát toàn bộ ý niệm của Lý Thanh Sơn, sau đó hoàn toàn chiếm cứ thân thể này.
“Tuy rằng mình đã ngưng luyện Nguyên Anh, nhưng vẫn luôn dừng lại ở sơ kỳ, mãi vẫn không có cách nào đột phá, tương lai cũng không có hi vọng sẽ đột phá lần thiên kiếp thứ tư, phá không phi thăng. Thân thể này vô cùng mạnh mẽ có thể sánh ngang với yêu vương, nhất định sẽ làm cho thực lực của mình tăng lên rất nhiều, cho dù có xung đột không thích hợp thì cũng không coi như quá thiệt thời, Lý Thanh Sơn à Lý Thanh Sơn, ngươi vất vả như thế này, đến cuối cùng lại là may áo cưới cho lão phu!”
Nhưng mà trước đó, hắn muốn nghe được tiếng Lý Thanh Sơn đau khổ xin tha, hưởng thụ cảm giác sung sướng khi báo được thù.
“Nếu ngươi cầu xin ta, nghe theo lệnh của ta, lão phu có thể suy xét tha cho ngươi một con đường sống.”
Vạn Độc Lão Tổ phát ra ý niệm, ánh sáng xanh bắn ra từ trên Nguyên Anh lại càng thêm chói mắt, dần dần nhuộm đẫm thức hãi của Lý Thanh Sơn giống như độc tố.
“Trấn ma!”
Lý Thanh Sơn thầm quát khẽ, nổ vang bên trong thức hải như tiếng sấm.
Trấn Ma Đồ Lục chủ yếu tập trung ở chỗ trấn áp ma tính của bản thân, sau đó mới là trấn áp ma đạo ở thế giới bên ngoài. Mà trong thời khắc này, trong ngoài hợp nhất. Không bàn đến ma tính của Lý Thanh Sơn mạnh như thế nào, Vạn Độc Lão Tổ cũng là người đứng đầu trong ma đạo.
Trấn Ma Tháp đột ngột xuất hiện ở trong thức hải, lớn như núi cao, bay thẳng đến Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ, đè mạnh xuống.
Ầm ầm, ánh sáng xanh biến mất, Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ bị trấn áp bên trong, từng sợi trấn ma tỏa thô to đan xen ngang dọc, khóa chặt lấy Trấn Ma Tháp.
“Nếu ngươi cầu xin ta, nói không chừng ta cũng sẽ tha cho ngươi một con đường sống!”
Giọng nói của Lý Thanh Sơn vang vọng khắp thức hải, hắn cũng không ngờ Trấn Ma Đồ Lục lại có tác dụng mạnh đến thể, đúng là không hổ danh là tuyệt học của Thiên Long Thiền Viện mà.
“Chút tài mọn!”
Vạn Độc Lão Tổ đứng bên trong Trấn Ma Tháp hét to, chỉ một thoáng, Trấn Ma Tháp đen nhánh đã bị nhuộm thành màu xanh, loáng thoáng lộ ra chút ánh sáng xanh.
“Không xong!”
Lý Thanh Sơn ngẫm đến từng bức tượng trấn ma, toàn lực vận chuyển Trấn Ma Đồ Lục, lấy ra toàn bộ ma lực còn sót lại trong ma tâm đè lên trên Trấn Ma Tháp, chống cự lại với Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ.
Nhưng mà Trấn Ma Tháp lại rung lắc kịch liệt, ánh sáng xanh càng ngày càng sáng, Lý Thanh Sơn phát hiện hắn đã quá xem thường sức mạnh của Nguyên Anh, chỉ có thể trơ mắt nhìn từng sợi trấn ma tỏa đứt đoạn, ầm ầm, Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ phá tháp bay ra ngoài, tỏa ra ánh sáng vạn trượng.
Thức hải sôi trào dữ dội, giống như có một mặt trời màu xanh lục dần dần dâng lên từ trên mặt biển.
Răng rắc, trên ma tâm xuất hiện một vết nứt rất nhỏ, trở nên tối tăm không còn ánh sáng. Lý Thanh Sơn biết rõ trong khoảng thời gian ngắn đừng nói là triệu hồi ra Trấn Ma Tháp, cho dù là Trấn Ma Đồ Lục cũng không thể sử dụng được.
“Hừ, chỉ biết dựa vào nơi hiểm yếu chống cự, lại không biết tự lượng sức mình, ta xem xem ngươi còn có thủ đoạn gì!”
Vạn Độc Lão Tổ nói, có cảm giác như đã nắm chắc được mọi thứ trong tay, chuẩn bị tra tấn thần hồn của Lý Thanh Sơn, phát tiết hết toàn bộ oán khí vì bị đuổi giết đánh lén ra ngoài.
Còn chưa dứt lời, Lý Thanh Sơn đã bình tĩnh nói:
“Linh quy trấn hải!”
Linh quy xuất hiện, từ trên trời giáng xuống.
So với Trấn Ma Tháp, linh quy không có bao nhiêu uy thế, chẳng những nhỏ hơn Trấn Ma Tháp rất nhiều, mà tốc độ rơi xuống cũng rất chậm, nó tỏa ra linh quang nhàn nhạt, từ trên trời rơi xuống, mang đến cảm giác không nhanh không chậm.
Nhưng mà những nơi bị linh quang chiếu rọi đến, thức hải đang sôi trào lập tức bình tĩnh trở lại, ánh sáng xanh kia giống như cũng bị đọng lại, mất đi uy thế vốn có của nó.