“Cái gì!”
Vạn Độc Lão Tổ sợ hãi, không có bao nhiêu người tu hành sẽ cố ý đi tu hành pháp môn dùng để chiến đấu trong thức hải, bình thường khi rơi vào hoàn cảnh này thì đôi bên chỉ so đấu xem thần hồn ai mạnh ai yếu, yêu ma thì lại càng miễn bàn. Lý Thanh Sơn triệu hồi ra Trấn Ma Tháp vô cùng mạnh mẽ đã đủ khiến cho Vạn Độc Lão Tổ cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, không ngờ hắn lại còn có chiêu khác mạnh hơn nữa.
“Hừ, muốn đấu với ta sao! Xem xem rốt cuộc ai mới là người đang dựa vào nơi hiểm yếu để chống chọi, không biết tự lượng sức!”
Lý Thanh Sơn cười đắc ý, hắn đã tu hành Thần Ma Cửu Biến, không có bất cứ sở đoản nào, từ trong ra ngoài đều không có sơ hở, cho dù là đánh nhau bằng pháp thuật, đánh cận chiến hay là chiến đấu bằng ý niệm thì hắn đều có chiêu để ứng đối cả.
Vạn Độc Lão Tổ phá vỡ Trấn Ma Tháp, trông thì có vẻ rất mạnh mẽ khí thế, thật ra đã tiêu hao đi không ít sức mạnh, Nguyên Anh đã không còn được trong suốt sáng rọi như lúc đầu, đã có hơi ám xuống. Tuy rằng hắn đã dùng hết toàn bộ sức mạnh để phản kháng, nhưng linh quy trấn hải cũng không phải chỉ mạnh hơn Trấn Ma Đồ Lục một chút xíu thôi đâu.
Linh quy lần lượt đè ép từng tấc từng tấc ánh sáng xanh, nhìn có vẻ rất thong thả, nhưng lại vô cùng chắc chắn, cứ đè mãi đến khi chạm đến đỉnh đầu của Nguyên Anh, thì ra ánh sáng xanh chiếu rọi vạn khoảnh hiện tại chỉ còn là hào quang kéo dài chừng ba tấc, nhưng mà chúng nó cũng đã cô đọng lại đến cực điểm, đôi bên bắt đầu rơi vào thế giằng co.
Nhưng Lý Thanh Sơn lại có Thủy Thần Ấn bổ sung, mà xung quanh Vạn Độc Lão Tổ lại không có bất cứ thứ gì giúp đỡ, không bao lâu sau, ba tấc hào quang kia chỉ còn lại hai tấc, thắng bại đã quá rõ ràng.
Nhưng mà đúng lúc này, Vạn Độc Lão Tổ lại gào rống nói:
“Dừng tay, nếu ngươi không dừng tay, ta sẽ lập tức tự bạo Nguyên Anh, chúng ta cùng nhau chết chùm!”
Ảo ảnh linh quy nổi lơ lửng trên đỉnh đầu của Vạn Độc Lão Tổ, không đè ép xuống nữa, nhưng vẫn cứ liên tục tỏa ra linh quang.
Lý Thanh Sơn cũng không cho rằng Vạn Độc Lão Tổ có được quyết tâm liều chết đánh cược một lần, quan trọng nhất chính là, linh quy trấn áp không phải có thể hoàn thành trong nháy mắt, cũng cho hắn có đủ thời gian để suy nghĩ.
Nếu Nguyên Anh nổ tung bên trong thức hải, kết cục chắc chắn sẽ là tan xương nát thịt, cho dù thân thể có mạnh mẽ đến cỡ nào, lực khôi phục lại kinh người như thế nào thì cũng khó mà thoát khỏi cái chết.
Lý Thanh Sơn không khỏi cảm thán, tên Vạn Độc Lão Tổ này đúng là khó chơi thật, bọn họ đã thừa dịp hắn chưa chuẩn bị đánh lén thành công, lại còn làm thích khách tu la Ân Tinh cầm chân hắn, đuổi giết suốt vạn dặm. Trong trận chiến này, Tiểu An gần như mất đi năng lực chiến đấu, Ân Tinh cũng bị thương nặng gần chết, vậy mà suýt chút nữa vẫn làm hắn chạy thoát, chính hắn khó khăn lắm mới đột phá ngay trong lúc chiến đấu, còn tưởng rằng cuối cùng cũng đã có thế giết chết hắn, nào ngờ vẫn rơi vào vào cục diện bế tắc.
“Ngươi mau thu con rùa này lại, nếu không lão phu sẽ kéo theo ngươi chết chung!”
Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ nắm chặt tay, lời nói tàn nhẫn kiên quyết.
Lý Thanh Sơn lại cũng thu linh quy về, ngược lại cười nói:
“Vạn Độc lão quái, ngươi vất vả tu hành ngàn năm, khó khăn lắm mới vượt qua được ba lần thiếp kiếp, cô đọng ra được Nguyên Anh, hở ra lại cứ đòi ôm ta chết cùng, ngươi định hù ai đấy?”
Hắn đương nhiên không dám ép Vạn Độc Lão Tổ đến đường cùng, nhưng nếu muốn dựa vào một câu “ôm nhau chết chùm” là muốn làm gì thì làm thì cũng đã quá xem thường lòng can đảm của Lý Thanh Sơn hắn rồi. Hắn tin chắc chỉ cần còn lại một chút hi vọng thì Vạn Độc Lão Tổ sẽ không lựa chọn hạ sách này.
Nếu như là người tu hành bình thường rơi vào hoàn cảnh này, tâm như tro tàn nói không chừng sẽ không màng tất cả liều mạng, mà đại tu sĩ của một phương tuy rằng cũng sẽ có vui buồn mừng giận như người thường, cũng sẽ bị cảm xúc ảnh hưởng, nhất tâm tính căn cơ nhất sẽ lại không dễ dàng bị mất đi.
“Haha, lão phu đã sống đủ rồi, ngươi lại đang tuổi trẻ. Tuổi trẻ lại có được thủ đoạn như thế, cho dù là các hoàng tử ở Long Châu cũng đều không thể so sánh được, một lão gia hỏa không có tiền đồ như ta có thể giết chết một tên thiên tài như ngươi thì cũng coi như không uổng phí cuộc đời này.”
Vạn Độc Lão Tổ đã bị dồn vào đường cùng, ngược lại khôi phục lại chút phong độ, từ từ nói.
“Đạo hữu quá khen, ta chỉ là một tiểu tử sinh sau đẻ muộn, có thể sánh ngang với lão tướng như ngài...”
Hai người nói tới nói lui, một người khen đối phương đạo hạnh sâu xa, tu hành không dễ, một người khen đối phương là kỳ tài có thiên phú cao, tương lai vô cùng sáng rọi. Nếu như để người ngoài nghe được, còn tưởng là đôi bên đang khen ngợi xem mắt lẫn nhau.
Lúc này, ai càng yêu mạng của mình hơn thì sẽ là người bị khống chế.
“Ta nghe nói Nguyên Anh vô cùng ảo diệu, chỉ cần tìm được một thân thể thích hợp thì ngoại trừ việc phải lãng phí một ít thời gian ra, đạo hạnh sẽ không bị tổn hại gì!”
Lý Thanh Sơn cho Vạn Độc Lão Tổ một hi vọng.