“Haizz, lão phu lật thuyền trong mương rơi vào tình cảnh tuyệt vọng này, làm gì còn dám nghĩ đến chuyện tương lại, không cần thiết phải đi suy nghĩ gì nữa!”
Vạn Độc Lão Tổ than thở, Nguyên Anh đột nhiên rung động, một luồng sức mạnh khủng bố như muốn làm tất cả mọi thứ tan biến dần dần muốn thả ra ngoài.
“Ngươi muốn cái gì?”
Lý Thanh Sơn bình tỉnh hỏi, đi vào bên trong trận gió gào thét giữa bầu trời, vỗ đôi cánh phong thần, bay về phía Dã Nhân Sơn, lại ném hai chiếc nhẫn tu di vào bên trong kính hoa thủy nguyệt, truyền tống đến chỗ phân thân đang ở trong Vân Mộng Đại Trạch.
Hai chiếc nhẫn đó là hai chiếc nhẫn tu di của hắn và Vạn Độc Lão Tổ, vừa chuẩn bị cho tình xấu nhất, vừa động não nghĩ cách ứng phó.
Nếu không thì để yêu đan bay đi, chạy đến khoảng cách đủ xa, như vậy cho dù Vạn Độc Lão Tổ có tự bạo Nguyên Anh thì cũng có thể giữ được một đạo linh quang bất diệt, niết bàn trùng sinh, đây cũng coi như là át chủ bài cuối cùng của hắn.
Nhưng mà một khi yêu đan rời xa, sức mạnh của hắn sẽ yếu đi rất nhiều, sẽ không thể trấn áp được Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ, ngược lại có thể để hắn ta bắt được cơ hội chạy thoát, cho nên nhất định phải mượn dùng kính hoa thủy nguyệt truyền tống yêu đan cho phân thân ngay trong giây phút Vạn Độc Lão Tổ tự bạo mới được.
Thời cơ này rất khó nắm bắt, nếu chuyển đi quá sớm, Vạn Độc Lão Tổ sẽ dừng tự bạo lại ngay, nếu chuyển chậm, yêu đan sẽ bị cuốn vào bên trong vụ nổ, không còn cơ hội niết bàn nữa.
Cho dù có thể dựa vào năng lực tính toán của linh quy bói toán để bắt lấy thời cơ thì muốn niết bàn trùng sinh lần nữa cũng cần rất nhiều năm mới khôi phục, trong lúc trở thành trứng phượng hoàng thì thậm chí còn không thể nào giữ được ý thức của cơ thể, có thể nói đây là phương pháp tồi tệ nhất.
Nhưng mà cách có tệ đến mức nào thì vẫn là một cách, dù sao cũng tốt hơn là không có cách nào, Lý Thanh Sơn ổn định tinh thần, cùng lắm thì ông đây lại liều mạng niết bàn lần nữa, ai sợ ai chứ!
“Đưa ta về Vạn Độc Giáo, kể từ đây chúng ta nước sông không phạm nước giếng.”
Vạn Độc Lão Tổ đưa điều kiện.
“Hừ, ngươi mơ đẹp thật đó, nếu như ta dám đến Vạn Độc Giáo, chỉ e là ngươi vừa mới xuất hiện sẽ lập tức thôi động pháp trận vây giết ta ngay!”
Lý Thanh Sơn vừa kéo dài thời gian vừa gia tốc chạy đi như bay, chỉ cần quay về Dã Nhân Sơn là có thể nhờ cái đầu thông minh của Tiểu An nghĩ cách, càng miễn bàn đến nơi đó còn có một Đại Dung Thụ Vương có trí tuệ như biển sâu.
“Lão phu cũng không làm ngươi khó xử, không cần đến Vạn Độc Giáo, chỉ cần đến bên cạnh Vạn Độc Giáo, ngươi thu con rùa này lại, làm ta cảm nhận được thế giới bên ngoài, ta sẽ lập tức đi ra ngoài ngay.”
Vạn Độc Lão Tổ nói.
Lý Thanh Sơn im lặng lại, mãi đến khi Vạn Độc Lão Tổ giục mới nói:
“Nếu ngươi đã biết được thân phận của ta, sau khi quay về nhất định sẽ nói cho khắp nơi, Long Vương Mặc Hải đuổi giết đến cửa thì ta cũng không có cách nào đối phó được.”
Trong lòng Vạn Độc Lão Tổ đang có ý định như thế, đang định ra vẻ không biết chuyện giữa Long Vương Mặc Hải và Bắc Nguyệt, hiện tại lại bị hắn nói thẳng ra như thế, cũng không còn cách nào, chỉ có thể hỏi ngược lại:
“Ngươi muốn thế nào? Không lẽ thật sự muốn để lão phu đồng sinh cộng tử với ngươi sao?”
Trong lúc nói chuyện lại bắt đầu bày ra vẻ chuẩn bị tự bạo Nguyên Anh.
“Nếu ngươi muốn cái gì là được cái đó thì ngươi cứ thích làm gì thì làm đi, lúc trước đến cả Long Vương Mặc Hải còn không giết được ta, ngươi cũng như thế thôi!”
Lý Thanh Sơn lạnh nhạt nói.
“Được được được lắm, vậy lão phu cũng muốn thử xem, ta có thể kéo ngươi đi chôn cùng được hay không!”
Vạn Độc Lão Tổ nói, dường như toàn bộ oán hận chồng chất đều bộc phát ra, có chút điên cuồng.
Khu vực trung tâm của Nguyên Anh, ánh sáng xanh càng lúc càng sáng...
Thần kinh Lý Thanh Sơn căng thẳng, lập tức dừng lại không chạy như bay nữa, trước mặt có một mảnh huyền giáp linh quy bay ra, sáng trong như gương, thứ nó chiếu ra chính là tình hình bên trong Vân Mộng Trạch cách xa mười vạn dặm, hắn cần phải phun yêu đan ra, rơi vào trong mặt kính này.
Nhưng mà một lúc sau, thấy Lý Thanh Sơn hoàn toàn không thèm trả lời, Nguyên Anh đang đứng ở ranh giới bùng nổ lại bình ổn trở lại, Vạn Độc Lão Tổ hung dữ nói:
“Tiểu tử, coi như ngươi giỏi! Ngươi cứ để ta ở lại trong thức hải của ngươi mãi đi, ta cũng muốn xem xem ngươi sẽ tu hành bằng cách nào!”
Người càng già lại càng sợ chết, không có được sự can đảm của tuổi trẻ, hắn trải qua vô vàn đắng cay đau khổ mới tu hành đến nông nỗi này, nếu không đến mức bất đắc dĩ thì hắn nói thế nào cũng không muốn lựa chọn con đường ôm nhau chết chùm này.
Hơn nữa chuyện Lý Thanh Sơn có thể chạy trốn khỏi tay Long Vương Mặc Hải cũng làm cho hắn có chút kiêng dè, đừng có để cho hắn liều cái mạng già, hắn ta lại nghỉ ngơi mười năm tám năm là có thể tiếp tục tung tăng nhảy nhót, như vậy thì hắn lỗ to rồi, tiểu tử này còn giấu quá nhiều hậu chiêu.