Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1612. Độc Tố Khủng Bố

“Nhưng mà nếu như hắn muốn đàm phán với ta thì vẫn còn sợ ta sẽ tự bạo Nguyên Anh, xem ra cho dù hắn có thể chạy trốn thì một là không quá chắc chắn có thể chạy được, còn không thì dù chạy được cũng phải trả cái giá cực lớn, hoặc cũng có thể là cả hai nguyên nhân đều có. Hừ, ta cũng không tin ngươi có thể nhốt ta ở bên trong thức hải cả đời, cứ xem xem ai kiên trì hơn ai!”

“Ngài vẫn cứ bình tĩnh một chút, để đôi ta đều suy nghĩ ra một biện pháp đẹp cả đôi đàng đi thôi!”

Lý Thanh Sơn không kìm được bật cười ha hả, trong lòng lại thầm vuốt mồ hôi lạnh, bởi vì mãi đến khi Nguyên Anh sắp nổ mạnh, hắn vẫn không thể nắm bắt chính xác được cơ hội kia, chỉ có thể đánh cược một lần thôi.

Thậm chí có khả năng cơ hội kia không hề tồn tại.

“Độc của tên Vạn Độc Lão Tổ kia đúng là mạnh thật, Thụ Vương tiền bối có cách nào hay không?”

Như Tâm ôm cánh tay hỏi, gác ngón tay lên cằm.

Nơi đây là một hốc cây dưới gốc đại dung thụ, được tạo thành từ một đống rễ cây cực lớn đan chéo vào nhau, không gian vô cùng rộng rãi, tràn đầy mùi thơm của nhựa cây.

Ân Tinh đang nằm trên một cái đài do mấy sợi rễ kết thành, thân hình đã bị độc tố ăn mòn đến mức chỉ còn lại chút hình người, nhịp thở cực kỳ mỏng manh, trên người nhỏ xuống nước độc màu xanh vàng, nó vừa rơi xuống mặt đất đã bốc lên một luồng khói trắng.

Nàng là a tu la, tuy rằng thân thể, sức sống đều hơn xa những người tu hành bình thường, thậm chí là yêu soái, nhưng dù sao nàng cũng không có tu hành các công pháp nghịch thiên như Thần Ma Cửu Biến hay Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, cho nên vẫn không thể chịu nổi độc của Vạn Độc Lão Tổ.

“Ta cũng chỉ có thể giữ lại sinh cơ của nàng, nhưng độc tố vẫn cứ ăn sâu bén rễ, cắn nuốt sinh cơ của nàng rồi lan rộng ra ngoài. Không bột đố gột nên hồ, bí thuật độc môn của Vạn Độc Giáo cần phải có vật giải độc tương ứng, chỉ phải xem xem hắn có thể mang nhẫn tu di của Vạn Độc Lão Tổ về đây hay không thôi.”

Giọng của Đại Dung Thụ Vương vang vọng trong hốc cây, một cái rễ cây màu xanh biếc rơi xuống, rót nước cây vào trong máu của Ân Tinh.

“Cái tên này rất keo kiệt, cho dù bị người ta trừng mắt thì cũng phải trừng lại, Vạn Độc Lão Tổ đắc tội hắn, sẽ không có kết cục tốt gì đâu!”

Như Tâm hơi mỉm cười.

...

Lý Thanh Sơn vừa nói nhảm với Vạn Độc Lão Tổ, vừa bay qua vạn dặm biển rừng. Lúc trước hắn vô cùng căng thẳng sốt ruột, hiện tại lại có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, nhưng mà Vạn Độc Lão Tổ lại khó chịu muốn chết, không phát tiết sẽ không dễ chịu được.

Chờ đến khi trời sập tối, Dã Nhân Sơn mới xuất hiện trong tầm nhìn.

Cái lỗ bị nổ tung trên tầng mây đã biến mất, bầu trời đang mưa lất phất.

Tiểu An đứng ở đỉnh tòa tháp cao ở chủ phong, tóc đen như sương mù dường như muốn hòa vào bên trong đêm mưa, nhìn thấy bóng dáng của Lý Thanh Sơn, khóe môi nàng mới cong lên nở nụ cười, bay lên đón.

Lý Thanh Sơn nói cho Tiểu An nghe đầu đuôi mọi chuyện, trong khoảng thời gian ngắn Tiểu An cũng không nghĩ ra được cách gì hay nói:

“Hay là nhờ Đại Dung Thụ Vương nghĩ cách đi!”

“Ân Tinh thế nào rồi?”

Lý Thanh Sơn vừa xuyên qua làn sương mù vừa hỏi.

“Như Tâm đã khống chế được thương thế, đang nghĩ cách giải độc.”

Tiểu An nói.

“Như Tâm? Suýt chút nữa ta đã quên nàng, nàng còn là đệ tử của y gia mà, đi, chúng ta đi xem thử!”

Lý Thanh Sơn vẫn khá thân thiện với những người làm việc và giúp đỡ hắn.

Đi xuyên qua đại trận Bát phương vụ hải, mưa bụi tràn ngập trong sơn cốc, đại thụ che trời bị nước mưa xối, màu sắc có vẻ cực kỳ nặng nề, đến cả dãy núi đều nhuộm thành màu đen đậm. Nhìn đến khung cảnh quen thuộc này, Lý Thanh Sơn cũng không khỏi thả lỏng lại, lộ ra nụ cười thoải mái, tuy rằng vẫn còn chưa giải trừ được mối họa lớn, nhưng cuối cùng thì hắn vẫn chiến thắng trận chiến này!

Lỗ tai khẽ động, giống như nghe được gì đó.

“Còn cách xa mười dặm mà đã nghe được tiếng ngươi nói xấu ta rồi!”

Lý Thanh Sơn nhấc lên rèm che làm từ dây leo, trừng mắt nhìn nói.

“Ta đã nói mà!”

Như Tâm nhún vai nói.

“Sao rồi?”

Đại Dung Thụ Vương hỏi, sự sống chết của một đại tu sĩ có quan hệ rất lớn, nếu Vạn Độc Lão Tổ chết đi, lão chắc chắn sẽ cảm nhận được. Nếu như không cảm ứng được, vậy có nghĩa Vạn Độc Lão Tổ đã chạy thoát, chuyện này cũng hợp lý, dù sao thì đại tu sĩ vượt qua ba lần thiên kiếp cũng không dễ giết đến thế.

Nhưng mà như vậy thì phải suy xét nhiều việc, nếu Vạn Độc Lão Tổ trốn trở về Vạn Độc Giáo, như vậy thân phận thứ hai của Lý Thanh Sơn chắc chắn sẽ được công bố ra khắp thiên hạ. Phản ứng của Ưng Lang Vệ và Thiên Long Thiền Viện còn là chuyện nhỏ, Long Vương Mặc Hải sẽ đuổi giết đến cùng trời cuối đất mới là chuyện phiền phức. Đại Dung Thụ Vương phải suy xét xem phải đứng giữa khuyên giải như thế nào.

“Giải quyết rồi.”

Lý Thanh Sơn thong dong nói.

“Giải quyết!”

Trong giọng nói của Đại Dung Thụ Vương cũng lộ ra chút kinh ngạc.

“Nhưng mà vẫn còn có chút phiền phức, Nguyên Anh của lão tiểu tử kia chui vào trong thức hải của ta không chịu ra ngoài, tạm thời còn đang bị ta trấn áp, còn phải hỏi thăm ngài cách giải quyết, bây giờ giải độc cho Ân Tinh trước đã!”