Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1613. Hơi Nhiều Nợ Phong Lưu

Lý Thanh Sơn duỗi tay lại thi triển ra chiêu thủy hoa kính nguyệt, lấy hai chiếc nhẫn tu di về, nhưng mà muốn mở nó ra thì vẫn còn phải tốn một chút công sức, cuối cùng vẫn phải nhờ Đại Dung Thụ Vương giúp đỡ mới có thể mở được cái nhẫn rách này ra.

Chiến đấu kịch liệt một trận, tinh khí thần của Lý Thanh Sơn đều cực kỳ mệt mỏi, lại còn phải phân tâm áp chế Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ, thông qua chuyện nhỏ này, càng thêm cảm nhận được để Vạn Độc Lão Tổ ở lại bên trong thức hải sẽ khó chịu đến mức nào.

Trong lúc bình thường còn đỡ, nếu gặp được lúc phải chiến đấu kịch liệt, để lão tiểu tử này ở bên trong thức hải quấy rối, ít nhất sẽ liên lụy làm hắn giảm đi năm phần thực lực, nếu như không cẩn thận làm cho hắn bắt được sơ hở, thậm chí còn có nguy hiểm bị lật ngược tình thế. Tu hành lại càng không cần phải nghĩ, cái tên này chính là “tâm ma” rõ rành rành.

“Chẳng trách lão tiểu tử này có thể bình tĩnh tiếp tục kéo dài thời gian, sự tồn tại của hắn đã chặt đứt tương lai của ta.”

Trong nhẫn tu di của Vạn Độc Lão Tổ có rất nhiều chai lọ vại bình, nếu kêu Lý Thanh Sơn tìm thuốc giải thì hắn thật sự không biết phải bắt đầu từ chỗ nào, may mà Đại Dung Thụ Vương có kiến thức uyên bác, lão tìm ra một cái bình lưu ly, điều khiển một cái rễ hút ra một ít nước thuốc phun lên người Ân Tinh, độc tố lập tức bị pha loãng đi rất nhiều.

Lý Thanh Sơn và Tiểu An cũng dựa theo cách mà Đại Dung Thụ Vương chỉ dạy, mỗi người đều dùng thuốc giải, hoàn toàn tiêu trừ độc tố.

Đại Dung Thụ Vương lại rải một ít nước cây, vết thương trên người Ân Tinh nhanh chóng khép lại, không bao lâu sau đã từ từ tỉnh lại, đôi mắt bị độc mù cũng sáng ngời trở lại, lẩm bẩm nói:

“Ta còn sống à, đây không phải là tu la đạo!”

Nàng còn tưởng rằng nàng sẽ trùng sinh lại ở trong tu la đạo, trải qua trận chiến này, lại một lần nữa chứng minh trêu chọc một người cao hơn ngươi một đại cảnh giới là một chuyện nguy hiểm đến mức nào!

“Ta còn chưa cho phép ngươi chết đi đâu!”

Lý Thanh Sơn cười ha ha nói.

Đại Dung Thụ Vương nói:

“May mà có a tu la, cuối cùng mới không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mà thực lực cũng khó tránh khỏi bị thụt lùi, cần phải chuẩn bị tâm lý một chút.”

Ân Tinh hơi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, dù sao không phải ở trong tu la đạo, cho dù có bị thương thì cũng có thể từ từ khôi phục lại.

“Lần này ngươi đã lập công lớn, vương sẽ thưởng lớn cho ngươi, sẵn lòng lấy thân báo đáp, ý của ngươi như thế nào?”

Lý Thanh Sơn cười vỗ vai Ân Tinh.

Một cơn gió lạnh mang theo hơi ẩm thổi vào trong hốc cây, Dạ Lưu Tô vén rèm tiến vào, nhìn chằm chằm Lý Thanh Sơn mím môi. Như Tâm chỉ cười mà không nói gì. Mặt Tiểu An lạnh tanh, vô sắc vô tướng.

“Khụ khụ, ta chỉ nói đùa, làm không khí sinh động một chút mà thôi, vẻ mặt các ngươi như thế này là sao, không có chút tế bào hài hước nào cả!”

Da mặt Lý Thanh Sơn cực dày mà vẫn cảm thấy có chút ngại ngùng, đương nhiên, chỉ có một chút xíu, hắn chính là vì sự nghiệp to lớn vĩ đại mới không tiếc dùng sắc tướng để quyến rũ thuộc hạ.

Ân Tinh bật cười thành tiếng, vị vương này có nhiều nợ phong lưu thật đó, đột nhiên lại nghiêm mặt lại nói:

“Tư thế chiến đấu oai hùng của ngô vương làm thiếp thân vô cùng hâm mộ, nhưng mà phần thưởng này quá nặng, thiếp thân liễu yếu đào tơ, phúc phận nông cạn, thật sự có chút không nhận nổi, vẫn là đổi phần khen thưởng khác thì hơn!”

Lý Thanh Sơn vờ như không nghe được tiếng cười nhạo của Như Tâm, ôn tồn dặn dò nói:

“Ngươi quay về tu la tràng nghỉ ngơi trước đi, ta sẽ nghĩ cách khôi phục thực lực cho ngươi.”

Đưa Ân Tinh vào tu la tràng, lại giao nhẫn tu di của Vạn Độc Lão Tổ cho Như Tâm:

“Xem xem có thứ gì ngươi cần không?”

Như Tâm cũng không khách sáo, cẩn thận kiểm tra, Vạn Độc Lão Tổ cất giữ rất nhiều thứ trong nhẫn tu di, có đủ công pháp tài nguyên của toàn bộ Vạn Độc Giáo, có trợ giúp rất lớn cho kế hoạch của nàng.

Lý Thanh Sơn lại ngồi xuống thương lượng với Đại Dung Thụ Vương xem phải làm như thế nào mới có thể tiêu diệt Nguyên Anh của Vạn Độc Lão Tổ, nói chuyện một lúc lâu xong, mới biết được chuyện này phiền phức đến mức nào.

Chỉ cần người tu hành vượt qua ba lần thiên kiếp, cho dù không tu thuật bói toán thì cũng có được một chút dự cảm về thiên cơ trong cõi u minh. Càng miễn bàn đến việc các đại tu sĩ bình thường đều sẽ tìm đủ mọi cách để đền bù về mặt này, cho dù không có thể bày mưu nghĩ kế thần cơ diệu toán, nhưng ít nhất cũng sẽ không bị người ta tính kế gài bẫy được, dù gì cũng có đủ tinh lực và khả năng, Vạn Độc Lão Tổ cũng là như thế.

Tuy rằng có thể tìm đủ mọi cách để quấy nhiễu thậm chí áp chế loại dự cảm này – lần này Vạn Độc Lão Tổ thua trận một cách đầy uất ức như thế phần lớn đều là vì Tiểu An và Lý Thanh Sơn đều có thủ đoạn để nhiễu loạn thiên cơ, nếu không thì làm sao Tiểu An có thể đánh lén thành công được, cho dù thực lực nàng lại mạnh hơn nữa thì cũng sẽ bị Vạn Độc Lão Tổ đánh cho tơi bời, thậm chí còn có thể nguy hiểm đến tính mạng.