Mà ở bên trong đủ loại thiên cơ này, có một loại khó có thể quấy nhiễu nhất, đó chính là cảm ứng sinh tử của bản thân. Có câu nói “sinh tử đại sự”, một số người thường trải qua vô số chuyện nguy hiểm cũng đều có thể cảm nhận được, huống chi là một đại tu sĩ đã tu hành nghìn năm, biết tuân theo ý trời.
Thân thể của Vạn Độc Lão Tổ đã bị phá hủy, chỉ còn lại Nguyên Anh, cảm giác này lại sẽ càng thêm nhạy bén.
Nói cách khác, cho dù Lý Thanh Sơn có nghĩ ra bất cứ cách nào để dồn hắn vào chỗ chết thì hắn cũng đều có đủ thời gian để phản ứng tự bạo Nguyên Anh.
“Vậy chẳng phải không còn cách nào sao?”
Lý Thanh Sơn hơi nhíu mày, có chút bực bội, cố tình chiêu phượng hoàng niết bàn của hắn còn chưa chắc có thể thành công, chỉ cần sơ suất một chút sẽ cùng chết chung với hắn ta.
“Đương nhiên vẫn còn cách giải quyết....”
Đại Dung Thụ Vương muốn nói lại thôi.
“Mời đạo hữu nói rõ!”
Lý Thanh Sơn chắp tay nói.
“Ta có một lão hữu ở Nam Hải cực kỳ am hiểu tạo ra cảnh mê huyễn, có thể làm cho người ta điên đảo mê ly, làm giả hóa thật, nếu lão ta đồng ý ra tay thì ngươi có thể hóa giải kiếp nạn này một cách dễ dàng.”
Như Tâm đang tập trung tinh thần độc một quyển độc kinh, nghe được lời này kinh ngạc ngẩng đầu lên nói:
“Ngài đang nói đến Huyễn Hải Thần Vương sao?”
“Không sai, đúng là Huyễn Hải Thận Vương.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
“Huyễn Hải Thận Vương.”
Lý Thanh Sơn lẩm bẩm nói, hắn cũng từng nhìn thấy cái tên này trong sách, trong bảy mươi hai lộ yêu vương, lão ta chính là người thần bí nhất. Bởi vì lão ta vẫn luôn ở một nơi được gọi là “Huyễn Hải” ở Nam hải, hơn nữa còn chưa từng rời đi khu vực này, hình như cũng chưa từng làm chuyện gì ảnh hưởng đến Cửu Châu, chỉ có một vài thông tin ít ỏi về lão ta được ghi lại.
“Dựa vào năng lực của Huyễn Hải Thần Vương thì đúng là rất thích hợp. Chỉ cần dẫn dụ Vạn Độc lão quái vào trong ảo cảnh một chút thì sẽ có rất nhiều cách để đối phó với hắn. Nhưng mà lão ta sẽ đồng ý giúp ta sao? lão ta có đưa ra điều kiện gì không?”
Lý Thanh Sơn có chút nghi ngờ, tuy rằng trong bảy mươi hai lộ yêu vương sẽ có người mạnh kẻ yếu, nhưng chỉ cần chưa phi thăng hoặc chết đi thì ít nhiều gì cũng đã lắng động lại mấy ngàn năm, gần như đều đạt đến cấp bậc như Long Vương Mặc Hải, mười tên Vạn Độc lão quái cũng chưa chắc có thể đánh lại, đương nhiên mười tên Lý Thanh Sơn cũng chưa chắc sẽ đánh thắng, cũng không thể vì muốn giải quyết sói mà đi trêu chọc cọp, tự dồn bản thân vào đường cùng được.”
“Không cần bất cứ điều kiện gì cả, lão ta chắc chắn sẽ giúp ngươi. Ngươi đến Nam Hải tìm hắn đi!”
Đại Dung Thụ Vương khẳng định nói, không còn do dự như lúc nãy nữa.
“Thì ra đạo hữu lại tin tưởng vị Huyễn Hải Thần Vương này đến thế.”
Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc, hắn đã quen biết với Đại Dung Thụ Vương mấy năm nay, biết tên này từ trước đến nay đều không thích nói chuyện khẳng định, đều nói sự đời khó liệu thay đổi thất thường, cho dù với trí tuệ như lão thì cũng không thể nào tính ra được hết tất cả mọi chuyện, rất hiếm khi nói chuyện kiên quyết như thế này, không khỏi suy nghĩ lung tung:
“Hay là Huyễn Hải Thần Vương là một nữ yêu quái, hai người bọn họ có tình cảm gì với nhau sao? Hì hì, nếu tính ra thì Nam Hải và Vụ Châu chính là láng giềng gần, hai người bọn họ lại đều không rời khỏi địa bàn của mình, trông cũng giống như đang đứng yên nhìn về phía nhau nhỉ.”
“Ngươi đừng suy nghĩ lung tung! Ta rất hiểu tính cách của lão ta, chỉ cần ngươi tự xưng là thuộc hạ của ta, dựa vào tình cảm bao nhiêu năm nay, lão ta chắc chắn sẽ không khó xử ngươi.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
Như Tâm hơi nhíu đôi mày xinh đẹp của mình lại, liếc nhìn Lý Thanh Sơn, muốn nói cái gì đó, trong đầu lại vang lên giọng của Đại Dung Thụ Vương:
“Ta biết ngươi xuất thân từ Nam Hải, đừng có nhiều lời!”
“Thật là lạ, còn không cho ta nói, nhưng mà Đại Dung Thụ Vương cũng sẽ không hại hắn, ta cứ yên lặng hóng chuyện thôi.”
Như Tâm nghĩ, đúng lúc này, Tiểu An đã dời đôi mắt trong suốt sâu thẳm nhìn về phía nàng.
Như Tâm thì thầm:
“Không lẽ ngươi cũng bị Đại Dung Thụ Vương cảnh cáo sao?”
Tiểu An không nói gì dời mắt đi, coi như cam chịu, còn hơi trầm ngâm.
Tuy rằng trong quyển sách mà Lý Thanh Sơn đọc miêu tả rất ít về Huyễn Hải Thần Vương. Nhưng mà theo như lời Đại Dung Thụ Vương nói thì chuyến đi này chắc chắn sẽ không có nguy hiểm gì, chỉ là dựa theo những gì Tiểu An và Như Tâm biết thì mọi chuyện lại hoàn toàn ngược lại.
Truyền thuyết về Huyễn Hải chính là câu chuyện kinh dị mà Như Tâm đã được nghe từ nhỏ. Còn dựa theo những tư liệu mà Tiểu An từng đọc, đã có vô số người tu hành đã chết ở nơi đó.
Nó không giống như những nơi nguy hiểm nổi tiếng ở Nam Hải như Vô Tận Hải Câu hay Vĩnh Trú hải, vị trí của Huyễn Hải thậm chí còn không cố định, nó tùy ý trôi dạt trên Nam Hải, càng thêm biến ảo khó lường
Cho dù là người phàm hay người tu hành, nhân loại hay dị nhân, một khi xâm nhập vào bên trong thì rất khó tìm được đường quay về. Cũng từng có người sống sót may mắn chạy thoát, nhưng mỗi người lại có một miêu tả khác nhau về Huyễn Hải, có người nói đó là ma đảo quỷ quái đi đầy khắp nơi, có ngươi lại nói đó là bảo sơn vàng bạc trải đầy đất, những điều này lại càng tăng thêm vẻ thần bí của Huyễn Hải.