Bởi vì phần lớn người có thể thoát khỏi nơi đây đều là phàm nhân, ngược lại những người tu hành mạnh hơn gấp trăm ngàn lần đều không có một ai may mắn thoát nạn, cho nên ý kiến chủ lưu trong giới tu hành của Nam Hải chính là:
“Huyễn Hải Thần Vương cố ý phun ra thận khí, dẫn dụ người tu hành vào trong ảo cảnh kỳ quái đó để cắn nuốt tinh huyết của bọn họ, luyện hóa hồn phách của họ dung nhập vào thận khí để tăng thêm uy lực cho ảo cảnh. Phàm nhân lại quá nhỏ yếu, không được để ý đến cho nên mới có cơ hội thoát thân.”
Cho nên Huyễn Hãi được coi là cấm địa đệ nhất của Nam Hải, còn nguy hiểm hơn cả Mặc Hải ở Thanh Châu. Lý Thanh Sơn lại hoàn toàn không biết gì về điều này, thật sự giống như đang nhắm mắt đi về phía vực sâu, Đại Dung Thụ Vương lại không cho phép bất cứ ai nhắc nhở hắn những chuyện này, cũng thật là rất kỳ lạ.
“Lần này lại dựa vào sức mạnh của đạo hữu nữa rồi.”
Lý Thanh Sơn vô cùng kính trọng nói, sau khi trải qua nhiều chuyện như thế, hắn đã vô cùng tin tưởng Đại Dung Thụ Vương.
“Chỉ là việc nhỏ thôi, không cần để ý. Ngươi có thể ép Vạn Độc Lão Tổ đến bước đường này cũng đã làm ta cảm thấy rất kinh ngạc rồi.”
“Vậy ta quay về động phủ tu dưỡng trước, chờ đến khi vết thương lành rồi lại đi đến Nam Hải, tìm Huyễn Hải Thần Vương.”
Lý Thanh Sơn đứng dậy chào tạm biệt.
Đại Dung Thụ Vương nói:
“Ngươi ở lại đây dưỡng thương đi, ta giúp ngươi một tay.”
“Vậy làm phiền đạo hữu, vừa lúc ngươi lại nói cho biết vị Thận đạo hữu kia là một yêu quái như thế nào, chờ ta gặp hắn rồi cũng tiện ứng xử.”
Lý Thanh Sơn vui vẻ đồng ý.
Trong nháy mắt lại một tháng trôi qua, dưới sự giúp đỡ của Đại Dung Thụ Vương, vết thương của Lý Thanh Sơn đã lành lại gần hết, mọi mệt mỏi đều biến mất. Cái này cũng nhờ vào tìm được thuốc giải độc, nếu không chỉ riêng việc thanh trừ độc tố cũng đã làm hắn tốn thời gian gấp mười lần rồi.
Đại Dung Thụ Vương giao một bức hải đồ bằng gỗ cho Lý Thanh Sơn, dùng rễ cây chỉ cho hắn nói:
“Dựa theo ta suy tính, hiện tại Huyễn Hải đang ở nơi này, ngươi nhanh chóng chạy đến, trên đường đi đừng chậm trễ, nếu không không biết nó lại trôi đến chỗ nào.”
Mấy ngày qua, Lý Thanh Sơn nói chuyện với Đại Dung Thụ Vương, cũng đã hiểu biết đại khái tính cách của Huyễn Hải Thần Vương, vô cùng tin tưởng vào việc này. Hắn lại cảm ơn Đại Dung Thụ Vương, sau đó cùng Tiểu An đi đến Nam Hải tìm Huyễn Hãi.
Đại Dung Thụ Vương nhìn Lý Thanh Sơn biến mất ở chân trời, dưới tàng cây vang đến giọng của Như Tâm:
“Không ngờ vị Huyễn Hải Thần Vương này nghe danh thì là một người cực kỳ hung ác, thật ra lại là một người rất hiền lành!”
“Ai mà biết chứ?”
Trong giọng nói của Đại Dung Thụ Vương cũng tràn đầy cảm thán.
“Ai biết! Không phải lão ta là lão hữu của ngài sao?”
Như Tâm khó hiểu hỏi.
“Là lão bạn già kỳ lạ nhất của ta, hơn nữa tuy là lão hữu nhưng cũng không coi như là có quen biết.”
Đại Dung Thụ Vương mỉm cười nói.
“Tuy là lão hữu rồi lại không quen biết, đúng là kỳ lạ thật.”
Như Tâm thầm nghĩ.
“Kỳ lạ nhất chính là lão ta còn chưa vượt qua lần thiên kiếp thứ tư, ta còn tưởng rằng lão ta đã phi thăng từ ba nghìn năm trước rồi đấy chứ. Ta và lão ta không chỉ không thân, thậm chí còn không biết tên đó là đực hay là cái, bởi vì chưa từng có ai từng gặp qua chân thân của lão ta, có đôi lúc lão ta rất thân thiện, có lúc lại tràn đầy địch ý, đến cả Tứ tiểu tử tuần du bên bờ Nam Hải cũng từng bị lão ta trêu chọc.”
Đại Dung Thụ Vương thản nhiên hồi tưởng lại chuyện của mấy ngàn năm trước.
“Tứ tiểu tử?”
Như Tâm hơi ngẩn ra một lúc mới bừng tỉnh hiểu được Tứ tiểu tử kia là ai, Thánh tổ hoàng đế bình định Cửu Châu, tuần du thiên hạ, từng đi đến Vụ Châu bái phỏng Đại Dung Thụ Vương, lại đi xuống phía nam đến bờ Nam Hải, các vị hoàng đế đời sau đều không bao giờ làm lại việc này.
Như Tâm đã rời khỏi Nam Hải từ khi còn nhỏ, cho nên cũng không biết được quá rõ về Huyễn Hải Thần Vương, hiện tại nghe được những lời này không kìm được thở hắt ra:
“Nói cách khác, vị Huyễn Hải Thần Vương đại nhân này chưa chắc sẽ nể mặt ai, cũng đã mạnh đến mức không cần phải để ý đến thái độ của bất cứ người nào.”
“Có thể nói là như thế.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
Như Tâm cười nói:
“Lần này Lý tiểu tử gặp nạn rồi.”
“Vì sao ngươi không hỏi ta lý do tại sao ta không cho ngươi nhắc nhở hắn?”
Đại Dung Thụ Vương nói.
“Ngài tự có lý riêng của ngài! Hơn nữa cần gì đến lượt ta nhắc nhở, mặt ngoài nhìn thì tiểu tử kia rất lỗ mãng, thật ra lại rất tỉ mỉ, không có bao nhiêu người có thể làm hắn tin tưởng, người đường đường là Đại Dung Thụ Vương, muốn xử lý một người ở Vụ Châu thì còn cần gì phải dụ hắn đi ra đến Nam Hải chứ, đây không phải là điều hiển nhiên nói?”
Như Tâm nói.
“Chẳng trách hắn lại tin tưởng ngươi đến thế.”
Đại Dung Thụ Vương nói.
“Ta chỉ là trùng hợp hiểu biết được một số cảm xúc không thể diễn tả thành lời mà thôi, nhưng mà chỉ sợ không phải tất cả mọi người đều cảm thấy đương nhiên giống như ta...”
Như Tâm nhìn về phía đường chân trời ở nơi tra, trong mắt lộ ra chút lo lắng:
“Tiểu An, người mà hắn tin tưởng nhất chưa chắc đã muốn phụ lòng tin của hắn. Mà chuyện quan trọng nhất là nàng chỉ tin tưởng một mình hắn, ngoài ra cho dù là Đại Dung Thụ Vương hay là chính nàng, dù cho có đáng tin như thế nào thì ở trong mắt nàng cũng đều giống như nhau.”