“Đứa bé kia sao, đúng là cực kỳ kỳ lạ!”
Đại Dung Thụ Vương thở dài:
“Ngươi đến đây tìm ta không phải chỉ để nói những lời này thôi đúng không!”
“Ta có một vài vấn đề về mặt y đạo muốn hỏi ngài, việc này cũng có liên quan đến sự thành công hoặc thất bại của chiến dịch Hỏa Dung Sơn.”
Như Tâm lập tức trở nên kính cẩn.
“Nói ta nghe xem nào.”
Đại Dung Thụ Vương nghe xong vấn đề của Như Tâm lập tức im lặng một lúc lâu:
“Cá lớn nuốt cá bé, tuy rằng cá lớn nuốt cá bé chính là đạo lý tự nhiên, nhưng mà cách làm của ngươi cũng hơi quá ác liệt rồi.”
“Tiền bối khách khí quá, có nói là phát rồ, không còn chút lương tâm nào cũng không quá, nhưng mà không làm như thế thì không thể giải tỏa được cơn hận trong lòng ta!”
Mắt Như Tâm như hực lửa, lộ ra vẻ mặt kiên quyết.
---
Cát vàng mênh mông lan tràn vô biên vô hạn về phương xa, không hề có người sinh sống.
Một vùng phế tích đổ nát, chắc là cổ thành ngày xưa, những bức bích họa đồ đằng đã bị mài mòn hết, chỉ còn lại màu vàng đơn điệu minh chứng ngàn năm tang thương.
Vài cây Hồ Dương khô héo vặn vẹo phô bày thân thể khô vàng, cành khô chĩa lên bầu trời xanh lam đến trong suốt, tựa như một cánh tay nỗ lực vùng vẫy thoát khỏi biển cát, cuối cùng vẫn bị cát vàng vùi lấp.
Lý Thanh Sơn đứng trên đỉnh cồn cát, thu hết tất cả những cảnh này vào trong đáy mắt:
“Nơi này chính là Huyễn Hải!”
“Chắc chắn chỉ là ảo cảnh.”
Tiểu An nói.
Tiếng gió vù vù cuốn bay giọng nói của họ, trôi dạt về phương xa.
Lý Thanh Sơn ngồi xổm xuống, nắm một nắm cát vàng. Từng hạt cát tuôn xuống qua kẽ ngón tay, không có một hạt nào trông giả cả, thậm chí còn có một giọng nói từ tận đáy lòng hắn vang lên rằng tất cả những thứ này đều là thật.
Dưới sự chỉ dẫn của hải đồ Đại Dung Thụ Vương, họ không phí bao nhiêu thời gian thì đã tìm được Huyễn Hải trong truyền thuyết. Tuy sau khi được Tiểu An nhắc nhở thì hắn biết chắc chắn Huyễn Hải không đơn giản, thậm chí có thể ẩn chứa nguy hiểm lớn lao. Thế nhưng vì tin tưởng vào Đại Dung Thụ Vương và lời bói toán của Linh Quy rằng chuyến đi này sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, nên hắn vẫn chọn tiến vào Huyễn Hải.
“Không hổ danh là Huyễn Hải Thần Vương, ảo cảnh này không một sơ hở. Chỉ là, dù việc một vùng biển cát xuất hiện trên biển rất kỳ dị, nhưng cũng thật sự là không có tí óc tưởng tượng nào!”
Lý Thanh Sơn cười nói, lộ ra răng nanh trắng nõn.
“Nhưng nếu không phá ảo cảnh thì nên làm gì để tìm ra Huyễn Hải Thần Vương đây?”
Tiểu An nói.
“Xem ta đây.”
Lý Thanh Sơn ầm ĩ:
“Huyễn Hải Thần Vương, tại hạ Lý Thanh Sơn nhận được chỉ dẫn của Đại Dung Thụ Vương nên đặc biệt tới Huyễn Hải bái kiến, xin ngài hiện thân gặp mặt. Đây là bái thiếp!”
Âm thanh rung động như tiếng hổ gào truyền về phương xa, tạo nên từng đợt gợn sóng.
Nhưng lại không nghe thấy một ai đáp lại, chỉ có tiếng gió ngâm nga.
“Ồ!”
Lý Thanh Sơn không khỏi kinh ngạc, hắn vươn tay định lấy bái thiếp mà Đại Dung Thụ Vương viết giúp hắn ở trong nhẫn Tu Di ra, vậy mà vẫn không tìm được. Sao có thể như vậy được, nhẫn Tu Di tương đương với một vùng không gian độc lập, lẽ nào Huyễn Hải Thần Vương thật sự mạnh đến mức như vậy rồi.
“Thanh Sơn!”
Tiểu An kéo ống tay áo của Lý Thanh Sơn rồi chỉ về chân trời xa xôi, chỉ thấy một tòa kiến trúc cao ngất tận trời xuất hiện ở phần cuối của biển cát, hơi mờ mịt trong sóng nhiệt hỗn loạn.
“Đi thôi, chúng ta đi xem sao!”
Lý Thanh Sơn không nghĩ ra vì sao bái thiếp lại bị mất nên dứt khoát không nghĩ nhiều nữa. Nếu Huyễn Hải Thần Vương đã đáp lại thì gặp mặt nói chuyện tất sẽ rõ ràng hết.
Hắn cũng không thi triển cánh Phượng Hoàng mà sóng vai chạy như bay với Tiểu An. Họ bay rất thấp, sóng khí tạo ra một cái rãnh thật dài trên biển cát, hình thành nên từng đợt sóng cát, chúng lóe lên màu vàng tựa như ánh sáng dưới ánh mặt trời chiếu rọi, trông vô cùng tráng lệ.
Lý Thanh Sơn có ý nguyện vĩ đại là được du ngoạn khắp thiên sơn vạn thủy, thưởng thức hết mỹ cảnh thế gian. Tuy hắn biết rõ vùng biển cát này là ảo cảnh nhưng cũng đủ để cho hắn thưởng ngoạn một phen. Lại nhìn Tiểu An ở bên cạnh, da thịt như ngọc, đồ trắng như tuyết, tóc đen bồng bềnh trong gió, không khác nào một dải băng trắng đen rõ ràng thật dài, chỉ có đôi môi hơi mỉm cười xinh đẹp tựa như linh khí thiên địa, thậm chí là tinh linh do một loại ý niệm nào đó hội tụ lại.
Có lẽ do bị ảnh hưởng bởi ảo cảnh kỳ diệu này, mà Lý Thanh Sơn tựa như lần đầu nhìn thấy nàng vậy, lại tựa như đã quấn quýt cả ngàn năm, ánh mắt không khỏi tập trung vào đôi môi kia, bất chợt nhìn đến ngây dại, gần như muốn hôn lên trên rồi bỗng lắc lắc đầu, đánh bay ý nghĩ kỳ quái này ra khỏi đầu.
Tiểu An chỉ chuyên tâm nhìn hắn chăm chú, yên bình tựa như một tiếng than thở.
Lý Thanh Sơn bỗng nở nụ cười, chợt trở nên như một hài tử, bay khỏi Tiểu An rồi lượn vòng quanh bên trên biển cát, lại còn dùng sóng khí viết hai chữ “Tiểu An” thật to xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tiểu An cũng mỉm cười khẽ rồi phi thân viết xuống ba chữ “Lý Thanh Sơn”, nhưng vừa xinh đẹp lại còn vuông vắn.