Lý Thanh Sơn không phục, lại viết ba chữ “chín tầng trời”, cuối cùng cũng coi như vuông vắn hơn rất nhiều. Hắn không khỏi bắt đầu cười ha hả, nụ cười sang sảng làm chấn động cả cồn cát bên dưới, khiến nó tuôn xuống một mảnh màu vàng óng ánh.

Tiểu An cũng nở nụ cười, tiếng cười kỳ ảo như mộng tựa chuông bạc.

Họ tiếp tục tiến lên, bão cát ở phía sau dần vùi lấp chữ viết của họ, không còn bất kỳ dấu vết nào.

Họ bay nhảy chơi đùa cả chặng đường, nhưng mà “Thận Lâu” - cái tên mà Lý Thanh Sơn đặt cho tòa tháp cao kia - ở phương xa còn xa xôi hơn so với tưởng tượng, họ bay hơn nửa ngày mới thấy nó to lên một chút.

Lý Thanh Sơn cũng trở nên nghiêm túc, ánh mắt nhìn chăm chú về phía Thận Lâu ở nơi chân trời, phạm vi của Huyễn Hải tuyệt đối không thể to lớn như thế, xem ra giống như Tiểu An từng nói, chuyến đi này không đơn giản như vậy, hi vọng chỉ là thử thách mà thôi!

Tiểu An vẫn ung dung thản nhiên như cũ, nhìn bóng lưng của hắn bằng ánh mắt như kiểu than thở.

Sau đó họ tăng nhanh tốc độ, bay thẳng tắp về phía Thận Lâu. Đột nhiên trái tim của Lý Thanh Sơn nảy lên một cái, chợt thấy một đường màu vàng dựng lên ở phía chân trời, che cả Thận Lâu cao ngất tận trời ở phía sau, đường vàng cũng dần dần to lớn lên.

“Là bão cát!”

Nếu chỉ là bão cát thiên thiên thì tất nhiên Lý Thanh Sơn không để trong mắt, nhưng mà đây là ảo cảnh của Huyễn Hải Thần Vương, nên chắc chắn trận bão cát này không đơn giản như vậy.

Bão cát không chỉ che trời rợp đất mà còn lan tràn vô biên.

“Chúng ta đi xuống tránh trước, không tin nó có thể thổi bay chúng ta được!”

Lý Thanh Sơn nói một câu rồi dẫn theo Tiểu An xuống mặt đất, dưới một cột đá sắp bị cát vàng nhấn chìm. Nơi này cũng là một vùng đổ nát, nhưng chỉ có mỗi trụ đá to lớn này có thể nổi trên biển cát mà thôi, bên trên nó được khắc một ít chữ viết đọc không hiểu và hoa văn lờ mờ không rõ, nhưng hắn đều cảm thấy loáng thoáng quen thuộc.

Lý Thanh Sơn nhìn kỹ thì không khỏi dở khóc dở cười, chữ viết chính là tiếng Anh mà hắn được học kiếp trước, còn hoa văn là hình học của toán học. Chỉ là bên thế giới này không có những thứ này, lẽ nào ảo cảnh này có thể chiếu ra suy nghĩ trong lòng.

Lý Thanh Sơn không kịp ngẫm nghĩ nữa, tiếng rít từ xa đến gần càng ngày càng vang, tựa như có một chiếc miệng rộng tận trời thổi vù vù, chớp mắt một cái mà cuồng cát đã nuốt chửng họ, trời đất tối tăm.

Lý Thanh Sơn nhận ra lựa chọn trốn ở sau trụ đá là chính xác, bão cát mãnh liệt khiến hắn cũng cảm thấy tâm thần chập chờn, ôm Tiểu An vào trong ngực theo bản năng, phóng tầm mắt nhìn ra nhưng cũng chẳng thấy được khung cảnh trong vòng mười trượng.

Trong lòng cảm khái với loại uy lực này mà hắn còn dừng ở trên không thì chắc chắn sẽ bị thôi bay rồi. Trụ đá được chạm khắc thì lại như một trụ cột vững vàng, mặc cho bão cát tập kích.

“Không biết lúc nào sẽ qua nhỉ?”

Lý Thanh Sơn nói với Tiểu An mềm mại như một đám lông hồng ở trong lòng, rồi ôm nàng càng chặt hơn.

Sau đó Tiểu An nói gì đó nhưng giọng nói lại bị tiếng gió thổi nuốt hết.

“Ngươi nói cái gì?”

Lý Thanh Sơn truyền âm nói, Tiểu An vẫn chưa trả lời thì hắn chợt nghe thấy một tiếng ngưu rống xuyên qua bão cát cực kỳ rõ ràng, âm thanh kia quen thuộc thân thiết như vậy, quả thực như vang lên ở trong lòng.

Lý Thanh Sơn đứng dậy tập trung nhìn, chỉ thấy bóng dáng một con trâu già được phác họa trong bão cát đen tối và nó đang quay đầu nhìn về phía hắn.

Lý Thanh Sơn mở to hai mắt, rõ ràng nhìn thấy trên đầu con trâu có một đoạn sừng, tuy rằng không thấy rõ cụ thể nhưng hắn cũng vững tin đó là màu xanh. Trong lòng hắn không khỏi chấn động, đây là bí mật lớn nhất ẩn giấu trong lòng hắn, thậm chí còn lớn hơn việc xuyên không sống lại.

Chuyển thế sống lại, trí nhớ kiếp trước không tính là gì trong thế giới Cửu Châu này, thế nhưng sự tồn tại của Thanh Ngưu lại vượt xa thế giới này, là sự tồn tại trên chín tầng trời, cao hơn lục đạo luân hồi.

Tiểu An ở bên cạnh tựa như không thấy gì cả, chỉ lẳng lặng tựa vào trong lồng ngực hắn.

Đây cũng là ảo giác mà Huyễn Hải Thần Vương chế tạo sao? Nhưng cũng không khỏi quá chân thực rồi!

Thanh Ngưu thông thường lộ ra khí tức không thể diễn tả bằng lời, bão cát đầy trời thậm chí là toàn bộ ảo cảnh Huyễn Hải cũng vì đó mà vặn vẹo, dường như sắp không chống đỡ nổi.

“Chờ ta!”

Lý Thanh Sơn dặn dò một câu rồi cất bước chạy về phía Thanh Ngưu, dù cho là ảo giác thì hắn cũng đi nhìn rõ ràng, nhìn rõ vị đại ca đã cho hắn tất cả những thứ này nhưng xa cách đã lâu!

Tiểu An vươn tay nắm lấy vạt áo hắn nhưng lại bất lực nhìn nó tuột khỏi tay, chỉ biết nhìn bóng người hắn biến mất trong bão cát.

Bão cát còn to lớn hơn dự đoán của Lý Thanh Sơn, mặc dù với sức mạnh và tu vi đó của hắn mà vẫn hơi khó bước đi liên tục ở trong đó, sức mạnh khổng lồ đè ở trên người khiến hắn chỉ có thể cong người xuống, chạy một bước sâu một bước nông về phía Thanh Ngưu.

Thanh Ngưu vẫy vẫy đuôi, dùng tư thái thong dong trước sau như một của hắn mà quay đầu bước về nơi sâu trong bão cát.