Tiếng hô to trong miệng Lý Thanh Sơn bị gió cát thổi tan, trong lòng hắn hơi lay động, ngoái đầu nhìn lại thì đã bị bão cát cản trở tầm mắt, trụ đá và Tiểu An trong biển cát đều biến mất không thấy đâu. Hắn bỗng thấy hơi mất mát, nhưng không rảnh để suy nghĩ nhiều, chỉ dốc toàn lực đuổi theo về phía Thanh Ngưu.

Trời đất lu mờ, chỉ có bóng người kia là rõ ràng, dẫn dắt hắn đi vô định.

Nhưng bất kể Lý Thanh Sơn đuổi theo kiểu gì thì thân ảnh kia vẫn xa không thể với tới, trái lại còn dần dần xa hơn, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong bão cát, chỉ có một tiếng trâu rống truyền đến từ xa xa.

“Thật sự chỉ là ảo giác sao?”

Lý Thanh Sơn quỳ trên cát thở hổn hển, bỗng giang hai tay ra, gào thét về phía bầu trời bằng giọng to lớn nhất:

“Ta sẽ tới! Chín tầng trời, ta nhất định sẽ tới!”

Bão cát dần lắng xuống, Lý Thanh Sơn tìm lại trụ đá kia, nó gần như bị cồn cát nhấn chìm, chữ viết và hình vẽ đầy trên đó đều bị gió cát mài mòn.

Dưới cột đá lại rỗng tuếch!

“Nơi này...Dường như có cái gì đó…”

Vẻ mặt Lý Thanh Sơn đầy sự khó hiểu, vươn tay vuốt nhẹ lên trụ đá.

Trụ đá im ắng nát tan, hóa thành những hạt bụi còn nhỏ hơn cát vàng, tung bay theo gió như sương như khói.

Lý Thanh Sơn đứng sửng sốt trên cồn cát hồi lâu, phóng tầm mắt nhìn ra chỉ có biển cát liên miên, chỉ có hắn một thân một mình. Lý Thanh Sơn cảm thấy trái tim hơi đau nhói, viền mắt có chút ướt át, sau đó hắn dốc sức quơ quơ đầu, nhìn về phía Thận Lâu nơi chân trời.

Hắn vẫn còn nhớ:

“Ta cần đến nơi đó tìm Huyễn Hải Thần Vương!”

Hắn tiếp tục tiến lên với một loại cảm giác không nỡ không thể giải thích được, hắn luôn muốn quay đầu liếc mắt nhìn một cái nhưng hắn ghét nhất là quay đầu lại, thế nên chỉ đành cắn chặt răng nhanh chân tiến về phía trước. Chẳng mấy chốc, cồn cát đã bị quăng ở phía sau, không có gì khác biệt so với ngàn vạn cồn cát khác.

Gió thổi nhẹ nhàng, khuôn mặt Lý Thanh Sơn bình tĩnh, không ngừng tiến về phía Thận Lâu. Cảnh sắc trên đường dần trở nên đơn điệu, không gặp lại phế tích cổ thành, cũng không có Hồ Dương tang thương, chỉ có côn cát nối liền cồn cát, không khác nào từng đợt sóng trên biển cát.

Bão cát càng ngày càng mau, hắn chỉ đành từ bỏ phi hành, cất bước ở trên biển cát, đi không biết bao nhiêu ngày, hoặc cũng không biết bao nhiêu năm, mặt trời đều treo cao trên đỉnh đầu, bắn xuống tia sáng nóng rực, khiến hắn bắt đầu cảm thấy nôn nóng.

Dù cho có Đại Địa Thần Lực thì cảm giác mệt mỏi cũng dần kéo tới, trên người đã có thêm một lớp bụi nhưng hắn không thể dừng bước, vì Thận Lâu ở ngay đây, càng ngày càng gần.

Cuối cùng, sau khi một trận bão táp qua đi, Lý Thanh Sơn nhìn quanh khắp nơi, chỉ có biển cát vô biên vô tận, thế rồi hắn ngóng nhìn về phía chân trời.

“Nơi đó...Hẳn nên có cái gì?”

Hắn lạc đường rồi.

Lý Thanh Sơn suy tư một lát nhưng vẫn mù mờ không có kết quả, tại sao ta lại ở trung tâm của sa mạc này đây?

Trong lòng hơi lay động, hắn quan sát thức hải thần hồn bên trong thân thể, trong đó chẳng có gì cả, dường như thiếu đi thứ gì đó, chí khí vừa mới bùng lên lại buông lơi.

Nhưng mà hắn không thể dừng ở chỗ này, có một nỗi hoảng sợ không thể gọi tên tràn ngập khắp trong lòng, giục hắn mau chóng tiến lên. Thế là hắn tùy tiện chọn một hướng rồi lảo đảo bước đi.

Không có mục tiêu, không có đồng bạn, thậm chí ngay cả kẻ địch cũng không có, chỉ có từng trận bão cát nối tiếp nhau, một cảm giác trống rỗng không thể gọi tên lan tràn khắp nội tâm hắn, nó không ngừng bành trướng, cho đến khi bằng toàn bộ sa mạc, ngang ngửa với toàn bộ trời đất.

Mặt hắn bị mài giũa trở nên thô ráp và mê mang, chỉ biết tiến lên không ngừng, không dám dừng lại một bước, dường như chỉ cần dừng lại thì sẽ lập tức bị vùng sa mạc này nuốt chửng. Nhưng mà sự uể oải càng ngày càng khắc sâu, mặt đất không cung cấp sức chống đỡ vô cùng vô tận cho hắn nữa, trái lại rút đi từng chút khí lực và tinh hồn của hắn.

Sa mạc không còn vàng óng ánh, bầu trời không còn xanh thẳm, dường như lần lượt bị bão cát thổi mất màu sắc.

Cuối cùng sau một trận bão cát qua đi, mặt trời cũng biến mất, chỉ còn dư lại không trung màu trắng trống rỗng mênh mang và biển cát trắng xám kéo dài vô tận.

Từ đây bão cát lắng lại, tiếng gió thổi cũng mất tăm, giữa đất trời chỉ có hắn đang bôn ba gian nan, nghe tiếng thở dốc ồ ồ của chính mình, quật cường không chịu quay đầu lại, nên hắn cũng không thấy mỗi khi hắn bước một bước thì dấu chân cũng lập tức biến mất, dường như chưa từng tồn tại.

Thời gian trở nên mơ hồ, bỗng ý chí cuối cùng của hắn cũng ầm ầm đổ nát tựa như trụ đá kia.

Cuối cùng, hắn ngã trên sa mạc, có lẽ không thể gọi nơi này là sa mạc nữa, không có cồn cát bốn bề dậy sóng, chỉ có màu trắng xám bao la bát ngát.

Tròng mắt màu đen của hắn trở nên mờ nhạt không rõ tựa như thủy tinh mờ, nhìn về phía chân trời xa xôi mơ hồ, chỉ thấy cát trắng phun trào nhấn chìm hắn từng tấc một.