Dưới bầu trời đen kịt, núi non liên miên tựa như con thú khổng lồ nằm bò, lẳng lặng chờ đợi sáng sớm tinh mơ.
Bên dưới một ngọn núi nhỏ tựa như con trâu nằm bò có một thôn xóm nho nhỏ tọa lạc.
“Tiểu nhị, mau đứng lên!”
Một giọng nói phá vỡ sự im ắng nơi đây, chỉ thấy một nông phụ trung niên khom lưng bên trên thùng nước hét lớn.
Trên đống cỏ khô trong chuồng trâu, một thiếu niên với thân hình gầy gò bỗng chốc giật mình tỉnh giấc, mờ mịt nghĩ:
“Ta là ai!”
Nhìn quanh chuồng trâu bẩn thỉu, cảm nhận được sự ngứa ngáy do bị muỗi đốt, mặc dù hơi không thoải mái nhưng quen thuộc thân thiết đến vậy. Hắn dần dần tỉnh táo lại khỏi giấc mộng, nhưng giấc mộng này quá chân thực, đến nỗi khiến hắn có loại cảm giác không chân thực, dường như tất cả trước mắt mới là giả.
Nhưng khi nhớ lại mộng cảnh kia thì lại như có một trận sương mù nhanh chóng lan tràn, chỉ loáng thoáng nhớ đó là một cơn ác mộng vô cùng khủng bố, gần như khiến hắn sợ hãi, cảm giác không thể nào tỉnh lại, nên hắn cũng từ bỏ việc nhớ lại.
“Còn có thể ở đâu? Đương nhiên là ở nhà ta! Tiểu nhị à, sau này trời lạnh thì không được ngủ ở chuồng trâu, đừng để cảm lạnh, cơm xong rồi, mau đi ăn đi!”
Nông phụ trung niên nở nụ cười, giọng nói thô to nhưng lộ ra vẻ quan tâm nồng đậm, khiến cho thiếu niên cảm thấy ấm áp.
Đúng rồi, ta tên là Lý Nhị, nơi này là Ngọa Ngưu thôn, cha mẹ đều là nông hộ trong Ngọa Ngưu thôn. Chỉ là họ đều qua đời lúc hắn còn nhỏ, nhờ có huynh tẩu chăm sóc hắn trưởng thành, tựa như cha như mẹ.
Hắn đứng dậy, thân hình chờ cao hơn Lý đại tẩu một đoạn. Chỉ nghe Lý đại tẩu than thở:
“Hầy, những ngày tháng này trôi qua thật nhanh, chớp mắt một cái đã cao như đại ca ngươi rồi, chừng hai năm nữa là ngươi có thể cưới vợ sinh con. Hiện tại phải chuẩn bị thôi, chờ ca ngươi bán trâu trở về thì dỡ bỏ chuồng trâu này đi, xây cho ngươi một căn phòng mới, không thể sánh với người khác nhưng cũng không thể kém người khác quá được. Chỉ bằng nhân tài Tiểu Nhị ngươi, ngoài Lưu quản sự và tiểu tử nhà Lý thôn trưởng thì ta cũng chẳng phục ai trong thôn này. Hầy da, nước sôi rồi, ngươi đừng lo lắng, mau rửa mặt rồi nhanh lên ăn cơm!”
Lý đại tẩu cằn nhằn liên miên một trận rồi vội vã đi phòng bếp.
Hắn chỉ nghe được một câu:
“Chờ ca ngươi bán trâu trở về!”
Đúng, việc này đã được trù tính tốt từ lâu, vì đã quá già không đẻ được nữa nên lão Thanh Ngưu lớn lên cùng hắn kia sẽ bị kéo đến trong trấn bán cho đồ tể (1) để đổi lấy tiền xây nhà cho hắn. Lúc đó trong lòng hắn rất không muốn nhưng lại không thể làm gì, nông hộ khác nuôi trâu cũng đều làm như vậy.
Nhưng mà nhớ lại đôi mắt ướt át kia của Thanh Ngưu, trong lòng hắn lại chấn động, lẩm bẩm:
“Không đúng, không đúng, này không đúng!”
Hắn chạy ra khỏi chuồng trâu, bỏ lại tiếng hò hét của Lý đại tẩu ở phía sau, chạy như điên dọc con đường tới thôn trấn.
Ánh rạng đông phả vào mặt, mang theo hơi thở khoan khoái nhẹ nhàng của cỏ cây, gần như muốn nhấn chìm con đường núi nhỏ này. Hắn chạy như bay, kéo theo vô số giọt sương óng ánh, nhưng dù sao cũng chưa ăn cơm, cộng thêm cơn ác mộng vừa rồi dường như tiêu hao quá nhiều thể lực của hắn nên chẳng mấy chốc hắn đã cảm thấy mệt mỏi, nhưng mà có một cảm giác kích động không thể nói nên lời giục hắn:
“Đi mau, đi mau, tìm trâu trở về!”
Sau khi vòng qua chỗ ngoặt thì một bóng người quen thuộc hiện ra trước mắt hắn, đó là khuôn mặt của một nông phu trung niên giản dị.
Hắn nhanh chóng dừng bước, bắt lấy vai của nông phu trung niên kia rồi hỏi:
“Đại ca, trâu đâu?”
“Tiểu Nhị, ngươi tới đón ta à, trâu bán xong rồi. Nhìn này, tiền ở đây, tròn mười một lượng bạc, đủ cho ngươi xây nhà cưới vợ rồi.”
Lý đại ca vỗ vỗ hầu bao trên vai, trên mặt là nụ cười thật thà.
“Không thể bán trâu, không thể bán, ta không cần xây nhà cưới vợ!”
Mặt hắn tràn đầy vẻ lo lắng, nói năng lộn xộn.
“Ta biết ngươi yêu mến lão trâu kia, ca cũng giống như vậy. Chỉ là cái này cũng là mệnh của nó, ta cũng không thể chôn nó ở trong đất được!”
Ánh mắt Lý đại ca toát lên vẻ buồn bã, vỗ vai hắn và nói.
“Trâu đâu!”
Trong lòng hắn sốt sắng, gầm lên một tiếng.
“Giết rồi, ngươi tới thì cũng chậm, ta đi về nhà thôi!”
Lý đại ca nói.
“Giết? Giết! Giết…”
Đầu óc của hắn vang ầm một tiếng, tựa như có thứ gì đó bị phá nát. Hắn bị Lý đại ca kéo về phía nhà, vô tri vô giác trở lại Ngọa Ngưu thôn, các thôn dân cần cù đều đã thức dậy, họ dồn dập chào hỏi hai người, mỗi một khuôn mặt đều vô cùng quen thuộc, mà Lý đại ca cũng cười đáp lời.
Khi đi ngang qua một căn nhà gạch ngói màu xanh, chỉ thấy trong cửa là một màu đen ngòm, trên thần đài cúng một vị tượng thần, đối diện là một lão thái bà mặc y phục tươi đẹp đang cúi chào với tượng thần. Người này là bà đồng trong thôn, tát cả hôn tang gả cưới, tang lễ tế tự đều cần đến nàng, không những vậy mà nàng còn biết bói toán đuổi quỷ, vô cùng linh nghiệm, rất có uy vọng trong tám thôn mười dặm. Nàng nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, lộ ra nụ cười hiền lành.
Giọng nói trong lòng hắn lại vang lên, hắn bỗng giãy dụa khỏi Lý đại ca rồi vọt vào trong nhà bà đồng, sau đó vòng qua thần đài đi tới sau nhà, nơi này là một vườn rau cải xanh tươi.