Hắn nhìn về vị trí như khắc vào trong hồn phách rồi liền lĩnh đào bới, cảm giác dòng máu toàn thân đều đang sôi trào, hai tay bới lên bùn đất ướt át, bị mảnh đá vụn đâm ngón tay bị thương mà cũng không hề hay biết. Tiếng thôn lên kinh ngạc của Lý đại ca và tiếng thăm hỏi của bà đồng như truyền đến từ nơi vô cùng xa xôi, giờ phút này, hắn cảm thấy mình đã tiếp cận rất gần với sự thật.

Trong giây lát, trước mắt hắn xuất hiện một vệt màu trắng, hắn mở to mắt nhìn, giọng nói cũng run rẩy:

“Tìm thấy rồi!”

Hình tròn màu trắng được chôn trong bùn đất màu đen, dường như là xương sọ của nhân loại nhưng mà lại nhỏ hơn xương sọ con người nhiều.

Hai tay hắn run rẩy chọc vào bùn đất rồi đào nó lên, thân hình hắn bỗng cứng đờ, máu sôi trào dường như bị đóng băng, bởi thứ kia chỉ là một tảng đá màu trắng mà thôi.

“Tiểu Nhị, ngươi làm sao vậy, đừng dọa ta mà!”

Vẻ mặt Lý đại ca như đưa đám nói, rồi lại lôi kéo tay của bà đồng:

“Hẳn là đệ đệ của ta bị trúng tà rồi, ngươi mau cứu hắn đi.”

“Nhị tiểu tử, trong vườn cải này của ta có cái gì không?”

Trước hết bà đồng ra hiệu cho Lý đại ca chớ hoảng sợ, sau đó vuốt đầu hắn, hiền lành hỏi, dù cực kỳ quen thuộc nhưng lại lộ ra vẻ xa lạ.

“Ta...Ta không biết…”

Hắn cầm chặt lấy tảng đá màu trắng, chán nản đứng dậy, thân hình còn hơi lay động, cảm giác mệt mỏi, đói bụng, đau khổ thoáng dâng lên như thủy triều. Nhưng đều thua kém cảm giác thất vọng ngày càng sâu nặng trong lòng, nhưng hắn không biết mình thất vọng về cái gì? Mười mấy năm qua, chẳng phải hắn vẫn như vậy được sao? Hắn đang chờ đón cái gì đây?

Hắn đi ra khỏi nhà bà đồng, dùng tay che khuất đôi mắt mà ánh mặt trời vẫn óng ánh giữa ngón tay. Mặt trời lên cao như thường lệ, tỏa ra ánh sáng ấm áp, sương mù bao phủ thôn trang nhỏ dần tản đi, khói bếp của từng ngôi nhà bay cao. Đây là một buổi sáng vô cùng bình thường đã lặp lại cả trăm cả ngàn lần trong cuộc đời hắn, mà từ nay về sau, ngày ngày đêm đêm cũng phải trôi qua như vậy. Nhưng hắn cảm thấy hoảng sợ tựa như cơn ác mộng.

Hồn bay phách lạc về đến tận nhà, hắn ngồi vào cạnh bàn, ăn sáng, ăn trưa rồi ăn tối, tay vẫn cầm tảng đá như xương sọ của hài tử từ đầu đến cuối. Mặt trời lặn xuống nhưng ngày mai lại lên.

Ngọa Ngưu thôn quá nhỏ, cuộc sống quá bình thản nên bất cứ chuyện gì đều truyền ra nhanh như gió, chẳng mấy chốc mà tất cả mọi người đều biết Lý Nhị Lang đã phát điên. Họ dồn dập tới thăm, nhìn mà đều thở dài không ngớt, nói hắn có tình cảm quá sâu với con trâu kia nên bỗng chốc không chịu nổi sự đả kích này, mới bộc phát bệnh thần kinh.

Trăng lên giữa bầu trời, cuối cùng hắn cũng đứng dậy khỏi cạnh bàn, đi ra cửa nhà, tới chỗ giếng cổ trong thôn rồi ngồi lên tảng đá phủ kín xanh rên ở bên cạnh, sau đó ngóng nhìn vào trong giếng.

Nước giếng lặng lẽ chiếu ra ánh trăng, chiếu ra khuôn mặt gầy gò đầy vẻ mê mang của một thiếu niên. Đến cùng ta đây là như thế nào? Bởi vì một giấc mơ sao? Nhưng mặc dù giấc mộng kia đã tan biến như khói nhưng vẫn không thể gạt bỏ cảm giác trong mộng được.

Là chí lớn kịch liệt, là dốc sức giãy dụa, là cười lớn là phóng đãng, là tình cảm là tử thù!

Vẻ mặt của hắn vặn cọ, bàn tay kín vết thương nắm chặt lấy cục đá trắng.

“Nhị Lang, ngươi đừng lộn xộn, có lời gì đều dễ nói, trâu chết không thể sống lại…”

Giọng nói của Lý đại ca đã run rẩy, chỉ lo hắn muốn nhảy xuống giếng nên khuyên cho qua.

“Tiểu tử hồ đồ, ngươi điên thật rồi! Cuộc đời còn chưa được bao lâu, cha mẹ ngươi mất sớm, ta tay phân tay nước tiểu mà nuôi nấng ngươi lớn như vậy, ngươi lại đối xử với ta thế sao!”

Lý đại tẩu rống to một tiếng, bắt đầu nức nở.

Tiếng chó sủa vang vọng khắp cả thôn, từng hộ thắp sáng đèn đuốc, các thôn dân cũng tỉnh giấc, chẳng mấy chốc mà đều đi đến bên cạnh giếng. Người lớn hài tử, nam nhân nữ nhân, mồm năm miệng mười khuyên hắn, khiến hắn bỗng chốc không nghĩ ra.

Ánh mắt hắn vượt qua đám người, lướt qua đồi Ngọa Ngưu, lướt qua thập vạn đại sơn liên miên. Bỗng hai chữ “Thanh Sơn” xuất hiện trong đầu hắn như linh quang lóe lên, chỉ thấy hắn cúi đầu lẩm bẩm:

“Thanh Sơn!”

“Đại ca, tiền bán trâu đâu?”

Qua một lúc rất lâu thì hắn bỗng giơ tay hỏi.

“Ngươi...ngươi chờ đã, để ta đi lấy!”

Lý đại ca lao ra khỏi đoàn người, chẳng mấy chốc đã lấy được hầu bao đựng tiền rồi giao cho hắn.

Hắn nhìn mấy thỏi bạc vụn ở bên trong lóe lên ánh bạc dưới ánh trăng rồi thả cục đá vào, sau đó chợt đứng dậy. Cả đám người yên tĩnh lại, từng đôi mắt cứ thế nhìn hắn.

Hắn nhìn bốn phía trái phải, chọn phương hướng rồi đi ra phía ngoài thôn.

Cả đám người bị vẻ mặt hắn đè ép nên không dám ngăn cản, còn tách ra hai bên, nhìn bóng người hắn biến mất dưới ánh trăng.

Lý đại ca và Lý đại tẩu muốn tiến lên ngăn cản nhưng chợt dừng bước, trên mặt xuất hiện vẻ kỳ lạ.

Vừa bắt đầu thì bước chân của hắn rất nặng nề, mờ mịt không biết mình muốn đi tới chỗ nào, Nhưng dần dần, bước chân của hắn càng ngày càng nhẹ và nhanh, nhờ vào ánh trăng sáng ngời mà nhanh chân tiến về phía trước dọc theo đường mòn sắp bị cỏ dại nhấn chìm.