Đi cả một đêm tới trong thôn trấn, trời vừa sáng thì hắn đã đứng trước một hàng bán thịt. Chỉ thấy một chiếc đầu trâu to lớn được treo trên giá thịt, bên trên có một đoạn sừng, mắt trâu trợn tròn đã mất đi ánh sáng rực rỡ ngày thường, chỉ còn vẻ mờ mịt vẩn đục. Ruồi nhặng bay lượn quanh quẩn, như muốn tăng thêm vài lời chú giải tẻ nhạt cho cái chết của con súc vật bình thường này.

Nhưng rõ ràng hắn cảm thấy cặp mặt mờ mịt vẩn đục kia đang nhìn hắn chăm chú bằng ánh mắt ôn hòa quen thuộc kia. Bỗng hắn cảm thấy khuôn mặt ướt át, hóa ra trong lúc vô tình đã lệ rơi đầy mặt.

“Tiểu huynh đệ, ngươi muốn mua thịt gì, hôm qua vừa mới giết một con trâu lớn, còn giữ lại không ít thịt ngon đấy!”

Ông chủ hàng thịt kỳ quái hỏi.

Hắn vươn ngón tay chỉ về phía cái đầu trâu kia.

Chí chốc lát sau, ông chủ hàng thịt đã dùng ánh mắt kỳ dị nhìn bóng dáng hắn rời đi đón nắng sớm, ánh mặt trời mạ thêm một tầng ánh sáng cho bóng dáng cao lớn của hắn, phía sau lưng hắn còn vác một cái đầu trâu to lớn.

Đầu trâu rất nặng, tính cả cục đá trắng ở trong hầu bao nữa, chúng nặng trình trịch đề trên người hắn. Mà mộng cảnh kia tựa như không còn mờ ảo nữa, đã trở nên rõ ràng hơn!

Thời gian thấm thoát trôi qua, vật đổi sao dời.

Thiếu niên biến thành hán tử, hán tử biến thành lão nhân, đi khắp trăm núi ngàn sông, cảnh tượng trong mộng chưa từng xuất hiện nhưng hắn không chịu dừng bước lại, vẫn tìm rồi lại tìm!

Cuối cùng đến một ngày nào đó, hắn đi tới đỉnh núi rồi ngừng lại, thân hình từng cao lớn giờ đã lọm khọm, y phục càng lam lũ không thể tả, đầu bò trên lưng chỉ còn dư lại cái xương sọ, còn cục đá trắng thì bị xoa vuốt đến mức trơn bóng như xương, nhưng lại càng nặng trĩu hơn so với quá khứ.

Hắn quay đầu lại, nhìn con đường mình đi qua khi đến, từng có bao nhiêu cơ hội có thể dừng bước, hưởng thụ sự bình yên vui vẻ mà không phải uống cạn gió sương, không còn gì cả như này.

Hắn không khỏi nảy sinh một suy nghĩ, có lẽ hắn không nên đi, có lẽ hắn đã bị điên vào mấy chục năm trước rồi, thế là lại nhìn thấy Ngọa Ngưu thôn, nhìn thấy chính mình sắp già đi đã có con cháu lượn lờ quanh chân, an hưởng tuổi già.

Hối hận rồi sao?

Hắn dùng hai tay già nua gỡ xương đầu trâu đã ố vàng trên lưng xuống rồi từ từ mang lên mặt, sau đó dùng một bàn tay đỡ, một tay khác thì lấy cục đá trắng bị nhiệt độ cơ thể hắn sưởi ấm ra, nhìn chăm chú thật lâu rồi bỗng nở nụ cười, tiếng cười càng ngày càng vang, xen lẫn là tiếng ho khan kịch liệt, ho ra từng ngụm máu tươi, nhuộm đỏ cả râu mép trắng như tuyết.

Tiếng thình thịch vang lên, tiếng cười im bặt, hắn ngã ngửa ra, nhìn bầu trời mênh mông rồi nói một câu:

“Hối hận cái rắm!”

Tử vong tràn tới, chìm vào trong bóng tối vô biên. Đột nhiên, một con hồ điệp rực rỡ khó tả bay lượn trong bóng tối vô biên vô hạn rồi tuôn ra từng mảng màu sắc khó tả, nhuộm khắp màn sân khấu màu đen này.

“Thanh Sơn, Thanh Sơn!”

Một giọng nói cực kỳ quen thuộc kêu to, tràn ngập lo lắng, còn có cả tiếng vỗ tay nhẹ nhàng.

Lý Thanh Sơn chậm rãi mở hai mắt ra, tỉnh lại khỏi giấc mộng, lập tức nhìn thấy một khuôn mặt kỳ ảo tuyệt đẹp:

“Nơi này là nơi nào, ta là ai?”

Sau đó hắn lập tức nghĩ ra, ta là Lý Thanh Sơn, mà nơi này là...Thận Lâu!

Các ký ức dồn dập ập tới, con ngươi Lý Thanh Sơn co rút lại, vẻ mê mang trên mặt biến thành nổi giận rồi trở mình mà lên. Tay phải hắn nắm chặt thành nắm đấm rồi chống lên mặt đất, tay trái hóa thành vuốt, hướng về nữ tử mặc y phục rực rỡ đẹp tựa ảo mộng ngồi ở ghế đối diện kia.

Các loại thần thông đều đã sẵn sàng.

“Đặc sắc, thực sự là quá đặc sắc!”

Nhưng mà dường như nữ tử kia còn chưa phát hiện ra, vẫn đang vỗ tay, không hề che giấu sự khen ngợi trong lòng chút nào.

“Huyễn Hải Thần Vương!”

Lý Thanh Sơn nghiến răng nghiến lợi nói:

“Vô liêm sỉ, đặc sắc CMN ngươi! Đến đây đi, quyết một trận sống mái!”

Tâm tư hắn không khỏi trở lại cực kỳ lâu trước đây…

“Quả nhiên Nam Hải rất đồ sộ!”

Lúc chạng vạng, Lý Thanh Sơn và Tiểu An từ Dã Nhân sơn chạy tới bến Nam Hải, vừa hay nơi này là một bán đảo nhô ra từ đất liền, gió to thổi tới phía sau, phóng tầm mắt nhìn chỉ thấy biển rộng vô tận, sóng lớn vô biên.

Ánh chiều tà buông xuống phía tây, nhuộm đỏ vạn dặm mây xanh. Ánh sáng màu vỏ quýt từ phần cuối của mặt biển trực tiếp dập dờn đến trước mặt theo sóng biển, cảnh sắc vô cùng tráng lệ.

Tiểu An hơi nhíu mày đăm chiêu, không còn yên tĩnh như bình thường nữa.

“Sao vậy? Nghĩ gì thế?”

Lý Thanh Sơn lập tức chú ý đến, thế là sờ đầu nàng rồi cười hỏi.

“Không có gì.”

Tiểu An nhẹ nhàng lắc đầu.

“Sao nào, còn có chuyện không thể nói với ta sao. Quả nhiên là lớn rồi! Đi thôi, Huyễn Hải không còn xa.”

Lý Thanh Sơn nghe theo lời dặn của Đại Dung Thụ Vương nên không dám dừng lại quá lâu, lấy bản đồ biển ra nhìn, xác định phương hướng rồi tiếp tục gấp rút lên đường.

“Thanh Sơn! E rằng Huyễn Hải Thần Vương không đơn giản như Đại Dung Thụ Vương nói thế đâu.”

Tiểu An bỗng lên tiếng.

“Thật sao? Vừa đi vừa nói!”

Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc.

Dọc theo đường đi, Tiểu An cho Lý Thanh Sơn biết toàn bộ các loại truyền thuyết liên quan tới Huyễn Hải, thậm chí còn có cái nhìn của dòng chính nhất tu hành đạo ở Nam Hải.