Lúc này, trên mặt biển ở phương xa bỗng hiện ra một tầng sương mù, nếu bình thường thì có lẽ Lý Thanh Sơn sẽ không để ý. Nhưng khi hắn tập trung nhìn sang thì phát hiện sương mù biến ảo tựa như có sinh mệnh, loáng thoáng hiện ra cảnh tượng kỳ quái lạ lùng.
Đó chính là vị trí của Huyễn Hải mà bản đồ biển biểu thị.
“Xem ra vị Huyễn Hải Thần Vương này cũng không đặc biệt cố ý bố trí cạm bẫy để lôi kéo người ta mắc câu, bằng không thì đã có thể khiến người ta không có cách nào phát hiện ra mới đúng.”
Lý Thanh Sơn suy nghĩ.
Tiểu An nhìn Lý Thanh Sơn, chờ hắn đưa ra quyết định.
“Ta đã nói Huyễn Hải Thần Vương không đơn giản như vậy, nhưng ngươi cũng đừng lo lắng quá mức. Thụ Vương đạo hữu không để ngươi nói với ta những...cái này thì tất nhiên là có lý lẽ của hắn. Đương nhiên là không phải vì mưu hại ta, bằng không cần gì phiền phức như vậy, có lẽ trong đó có nguyên do gì đấy.”
Lý Thanh Sơn trầm ngâm nói.
“Xin lỗi.”
Tiểu An cúi đầu nói, với sự thông minh trí tuệ của nàng thì sao lại không hiểu đạo lý này, nếu suy đoán theo lẽ thường thì làm theo dặn dò của Đại Dung Thụ Vương mới là có lợi nhất, nhưng mà nàng không thể lừa gạt hắn nên chỉ đành xin lỗi.
“Chuyện duy nhất ngươi làm sai chính là không nên nói hai chữ này!”
Lý Thanh Sơn cúi đầu, vẻ mặt thành thật nói.
Khuôn mặt Tiểu An đầy vẻ vô tội, đặc biệt khiến người ta thương yêu.
“Hiện tại biết sai rồi chứ!”
Lý Thanh Sơn cười nói.
“Ừm.”
Tiểu An mỉm cười gật đầu.
“Sau này không được tái phạm, đợi ta dùng Linh Quy bốc một quẻ đã.”
Hiện tại, bất kể làm chuyện gì thì Lý Thanh Sơn đều quen với việc dùng Linh Quy bói cát hung. Sau khi đã bói một lần mà tương lai dường như bị bao phủ trong sương mù, không thể nào cho ra kết quả chính xác được. Hiển nhiên là do Huyễn Hải ảnh hưởng, nhưng cũng may chưa hiện ra điềm báo tử vong.
Với sự thần dị của Linh Quy, bất kể Huyễn Hải thần bí như thế nào đi nữa, nếu như là cạm bẫy tử vong trí mạng thì không thể không hề có chút cảnh báo nào, vì thế nên hắn mới yên tâm lớn mật chạy tới đây.
Song khi hắn bói lần nữa thì kết quả lại khiến hắn hơi sững sờ, tuy tương lai vẫn mờ ảo không rõ nhưng cũng hiện rõ một sự nguy hiểm, thậm chí loáng thoáng lộ ra sát cơ.
Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy buồn bực:
“Chẳng qua là biết nhiều hơn một số chuyện mà mệnh số hiện ra đã nảy sinh biến hóa như vậy. Bình thường mà nói, không phải biết càng nhiều thì càng tránh được nguy hiểm sao? Nếu như bị lời nói lừa dối thì cũng có thể hiểu. Nhưng hiển nhiên một loạt truyền thuyết tư liệu liên quan đến Huyễn Hải càng gần sát với thực tế hơn so với cảnh tượng tốt đẹp mà Đại Dung Thụ Vương miêu tả lúc trước!”
“Thế nào?”
Tiểu An vội vàng hỏi.
“Không có gì thay đổi.”
Lý Thanh Sơn nở nụ cười.
“Đừng gạt ta, ta cũng đâu có lừa ngươi.”
Tiểu An méo miệng nói.
“Được rồi, dường như trở nên nguy hiểm hơn rất nhiều!”
Lý Thanh Sơn nói.
“Hầy, quả nhiên.”
Tiểu An không khỏi thở dài, điều này chứng minh nàng thực sự sai rồi.
“So với sự hạnh phúc vô tri thì ta thà nhận lấy nguy hiểm biết rõ. Nếu như ngươi cũng gạt ta thì ta còn cảm thấy khó chịu hơn cả chết!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười nhìn con ngươi của Tiểu An, nói cực kỳ nghiêm túc.
Đây chính là lý do vì sao Tiểu An mãi do dự, cuối cùng vẫn làm ra lựa chọn mà mình biết rõ là sai lầm, sự tín nhiệm lẫn nhau còn quan trọng hơn cả tính mạng.
“Vẫn muốn đi sao?!”
“Đương nhiên rồi, ta có bao giờ sợ nguy hiểm chứ, ngược lại không chắc chắn phải chết, chẳng phải cũng từng trải qua cục diện cửu tử nhất sinh rồi sao, vả lại vẫn là Vạn Độc lão quái càng phiền phức hơn một chút.”
Lý Thanh Sơn cười nói rồi tung người bay về phía phần cuối của mặt biển, cùng đi vào trong Huyễn Hải với Tiểu An.
Trong phút chốc, cảnh tượng bốn phía thay đổi rõ rệt, từng tòa nhà cao tầng rẽ đất mà lên, các kiến trúc xi măng cốt thép rõ ràng là đô thị hiện đại ở trong ký ức của Lý Thanh Sơn rồi. Dưới bầu trời mờ mịt, họ đứng ở chính giữa ngã tư đường, đèn tín hiệu phức tạp không ngừng lấp lóe, dòng người và dòng xe cộ lui tới qua lại.
“Chẳng trách mỗi người đều nhìn thấy cảnh tượng không giống nhau ở trong Huyễn Hải, hóa ra ảo cảnh này có thể chiếu ra thế giới nội tâm.”
Lý Thanh Sơn thở dài nói.
“Đây chính là nơi ngươi từng sinh sống sao?”
Tiểu An nói với vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên, nàng thấy được tòa thành thị xa lạ này tự có một bộ quy tắc vận hành.
Chỉ hai người biết chuyện Lý Thanh Sơn mang theo “trí tuệ bẩm sinh”, một là Ngưu Ca và một người nữa chính là Tiểu An, ngày xưa lúc cóp tiểu thuyết thì hắn từng đề cập với nàng. Đương nhiên, ở thế giới Cửu Châu thần kỳ này thì cũng không thể coi là bí mật lớn chấn động trời đất gì cả.
“Sao vậy, có phải rất tệ không?”
Lý Thanh Sơn cười nói.
“Có hơi, nhưng ngươi từng muốn trở về chứ!”
“Chắc chắn là từng muốn rồi, nhưng ngay cả Ngọa Ngưu thôn mà ta còn quyết định không trở lại thì nói gì đến nơi này. Đi thôi, có lẽ mục đích của chúng ta là chỗ đó!”
Lý Thanh Sơn chỉ tay về phía xa xa, một tòa lầu tháp dựng đứng ở nơi đó hoàn toàn không hợp với đô thị hiện đại, nó cao vút trong mây như hạc đứng trong bầy gà.