“Hẳn đây là thứ tên là Thận Lâu nhỉ!”
Họ chậm rãi đi dọc theo phố lớn, cũng chẳng bao lâu đã đến bên dưới lầu cao, trên cửa chính đỏ thắm có treo một tấm bảng hiệu cổ kính tao nhã, bên trên được viết hai chữ “Thận Lâu”.
“Ha ha, vẫn để ta đoán đúng!”
Lý Thanh Sơn cười nói.
Nhưng trong con ngươi Tiểu An lại lộ ra một tia sầu lo.
Lý Thanh Sơn đi lên phía trước, gõ cửa tùng tùng tùng ba lần rồi cất cao giọng nói ra mục đích đến của mình, còn lấy ra bái thiếp Đại Dung Thụ Vương viết cho hắn.
Bái thiếp bỗng hơi lay động rồi tuột tay mà ra, xoay chuyển rồi bay về phía bầu trời, tiến vào trong tầng mây mờ ảo.
Lý Thanh Sơn ngửa đầu nhìn, Thận Lâu dường như muốn ngả nghiêng đổ xuống, cũng chẳng bao lâu thì cửa lớn đỏ thắm ầm ầm mở ra, một giọng nói buông xuống từ trên tầng mây:
“Nếu là Đại Dung Thụ Vương giới thiệu thì mới tiến vào chứ!”
Giọng nói kia cực kỳ êm tai nhưng lại nằm ở ranh giới trung tính, khiến người ta không phân biệt được là nam hay nữ.
“Chẳng lẽ thật sự là nữ?”
Lý Thanh Sơn suy nghĩ, mặc dù muốn trực tiếp bay lên nhưng vẫn bước vào trong cánh cửa lớn đỏ thắm, sau đó cửa lớn đỏ thắm ầm ầm đóng lại.
Nhưng mà tầng thứ nhất của Thận Lâu lại không cổ kính như Lý Thanh Sơn tưởng tượng, mà tràn ngập, mà là một gian phòng kim loại tràn ngập sắc thái khoa học, gió tanh phả vào mặt, giữa phòng thình lình hiện ra một con quái vật to lớn sừng sững. Thân thể màu đen của con quái vật lóe lên tia sáng kim loại lộng lẫy, thân thể nghiêng về phía trước, hai chân đạp trên mặt đất, phía sau có một chiếc đuôi đầy gai. Nó phát ra tiếng rít gào đinh tai nhức óc, lộ ra tầng tầng lớp lớp răng nhọn rồi mãnh liệt nhào lên.
“Sao thứ đồ chơi này nhìn giống chu hậu dị hình vậy! Quả nhiên không hổ là ảo cảnh, lẽ nào muốn ta đánh từng tầng một?”
Lý Thanh Sơn vuốt cằm trầm ngâm, tùy tiện đấm ra một đấm, có vẻ như quái vật chu hậu dị hình bỗng nổ tung tan xương nát thịt, chất lỏng từ cơ thể nó rơi trên vách tường thì lập tức bốc lên một đống khói trắng, ăn mòn ra từng mảng hố sâu.
“Ta vẫn còn nhớ giả thiết sau nhiều năm như vậy thì máu sẽ có tính axit mạnh! Sau này rảnh rỗi thì thật sự có thể viết thêm một cuốn tiểu thuyết, nâng cao Đại Diễn Thần Phù.”
Lý Thanh Sơn nói đầy hứng thú.
Chợt một tiếng “răng rắc” vang trên đỉnh đầu, tiếng cửa máy kim loại mở ra.
“Quả nhiên cái này chơi như này!”
Lý Thanh Sơn dần tỉnh táo lại, các cảnh tượng trong ảo cảnh đều bắt nguồn từ suy nghĩ của hắn. Nếu như hắn không biết gì về truyền thuyết của Huyễn Hải, chỉ đơn thuần tin tưởng lời nói của Đại Dung Thụ Vương thì có thể chuyện sẽ thuận lợi. Chính vì hắn nảy sinh suy nghĩ chuyến đi này không đơn giản như vậy nên mới gặp trở ngại thế này.
Cứ như vậy, “lời nói dối” của Đại Dung Thụ Vương đã được giải thích rõ ràng, ở trong thế giới Huyễn Hải này thì “lời nói dối” cũng có thể biến thành sự thật. Người may mắn sống sót rời khỏi Huyễn Hải cũng vì tin tưởng một lời nói dối nào đó nên mới thoát thân. Mà quan điểm của dòng chính nhất tu hành đạo ở Nam hải có lẽ lại là nhân tố trí mạng. Ngươi cho rằng Thần Vương Huyễn Hải dùng thần khí săn bắn thì nàng sẽ thực sự đi săn.
Đương nhiên, tất cả những thứ này đều chỉ là giả thiết, lại không phải soi gương, soi ra cái gì thì là cái đó. Dù sao Huyễn Hải vẫn là do Thần Vương Huyễn Hải điều khiển, nói không chừng nàng đúng là đang đi săn tu hành giả đấy! Nếu quan điểm này có thể được tu hành đạo ở Nam Hải thừa nhận trong suốt mấy ngàn năm qua thì không hẳn là không có lửa mà lại có khói.
Chẳng qua việc đã đến nước này thì chỉ đành đánh từng tầng tới mà thôi!
Lý Thanh Sơn không chỉ không sợ mà ngược lại còn rất tò mò, còn có quái vật như thế nào xuất hiện đây.
Lý Thanh Sơn tung người bay lên tầng thứ hai, Tiểu An vẫn đứng ở đó, trong đầu lóe lên linh quang:
“Nguy rồi!”
Nếu đúng như suy đoán thì nói không chừng Huyễn Hải này sẽ thật sự biến thành tuyệt cảnh trí mạng.
…
Tầng thứ hai...Tầng thứ năm...Tầng thứ mười…
Lý Thanh Sơn leo một đường, gặp phải các loại kẻ địch vô cùng kỳ quặc đều đến từ chính ảo tưởng của hắn, hơn nữa còn càng ngày càng mạnh. Sau khi đến tầng thứ mười ba thì cũng không thể dễ dàng chiến thắng, nhưng mà hắn không để ý chút nào, thi triển một loại sức mạnh thần thông to lớn, càng đánh càng hăng và thích thú.
Tiểu An ở bên cạnh đánh trận vì hắn, trong con ngươi lộ ra tia sầu lo sâu sắc:
“Chỉ mong...không phải như suy đoán.”
Tiếng nổ ầm vang lên, quái vật sắt thép bị nổ tung chia năm xẻ bảy, xong rồi hắn đi về phía cửa lớn mở sẵn của tầng trên.
“Ta, đây là tầng bao nhiêu.”
Lý Thanh Sơn thở hồng hộc, vết thương trên người từ từ khép lại, kẻ địch càng ngày càng mạnh nên hắn cũng bắt đầu cảm thấy khó khăn.
“Tầng thứ chín mươi chín, chỉ là tính độ cao thì tầng trên chính là tầng cao nhất.”
Tiểu An bình tĩnh nói.
“Thật sao? Ta vừa mới dấy lên tinh thần đó! Lẽ nào trò chơi này thực ra tên là nam nhân thì lên một trăm tầng sao? Chúng ta đi thôi!”
Lý Thanh Sơn nở nụ cười, tung người bay lên tầng thứ một trăm của Thận Lâu.
Bên trong cung điện tĩnh mịch có những tấm màn che thật dài nhiều màu sắc buông xuống, gió to từ bốn phương tám hướng tràn vào qua cửa lớn mở rộng. Những tấm màn che phất phới theo gió, đủ loại màu sắc đan xen vào nhau, chúng lướt nhẹ qua mặt Lý Thanh Sơn, rồi bỗng ngửi thấy một mùi thơm lạ lùng lúc có lúc không. Lư hương đang phun ra từng làn khói xanh lượn lờ, nhưng ngay cả gió mạnh cũng không thổi tan được và chúng lượn quanh bên trong cung điện tựa như sương mù.