Lý Thanh Sơn dặn dò một tiếng “cẩn thận” với Tiểu An rồi chạy về phía trung tâm cung điện.

Tiểu An nhìn bóng lưng hắn mà lông mày cau lại. Thận Lâu đã ở sâu trong mây mù, làm gì tính toán được độ cao, hơn nữa nơi này còn là ảo cảnh.

Chẳng mấy chốc Lý Thanh Sơn đã nhìn thấy một bóng người mặc y phục rực rỡ, người kia quay lưng về phía họ, tự rót tự uống.

“Xin hỏi đạo hữu là Huyễn Hải Thần Vương sao?”

Lý Thanh Sơn thi lễ một cái, thăm dò hỏi.

“Chính là ta, mời hai vị khách quý vào chỗ đi! Ta đã chờ rất lâu.”

Huyễn Hải Thần Vương vung tay áo rực rỡ lên, nói mà không quay đầu lại, dường như còn không có bất mãn gì với tiếng “đạo hữu” của Lý Thanh Sơn.

Lý Thanh Sơn hơi cẩn thận vòng qua bên cạnh Huyễn Hải Thần Vương, một khuôn mặt mỹ lệ tựa như ảo mộng chợt hiện ra trước mắt hắn, làm hắn nghĩ thầm:

“Quả nhiên là một nữ tử!”

Chẳng qua bởi vì đang ở trong ảo cảnh nên hắn cũng không dám tin chắc sự vật mình thấy là thật hay giả, thế là hắn ngồi xuống trước mặt Huyễn Hải Thần Vương. Tiểu An đứng bên cạnh hắn, đánh giá vị Huyễn Hải Thần Vương trong truyền thuyết này.

Không đợi Lý Thanh Sơn lên tiếng thì Huyễn Hải Thần Vương đã nói:

“Ngươi nói có việc cần ta giúp đỡ, thực sự là vì lão quái Vạn Độc?”

Ánh mắt nàng cứ vô tình hoặc cố ý liếc nhìn Tiểu An một cái.

“Không sai, chỉ đạo hữu mới làm được việc này.”

Lý Thanh Sơn chắp tay nói.

“Tốt!”

Huyễn Hải Thần Vương mỉm cười khẽ, đứng dậy đi tới trước mặt Lý Thanh Sơn rồi vươn tay bắt lấy đầu hắn.

Cặp lông mày rậm của Lý Thanh Sơn giương lên, toàn thân căng thẳng, tay nắm chặt nắm đấm tựa như một con mãnh hổ sẵn sàng tấn công.

Tiểu An bỗng ấn vai hắn xuống, Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc nhưng vì tín nhiệm nàng nên Linh Quy cũng không bày ra, chỉ ngồi bất động ở chỗ mình.

Tay của Huyễn Hải Thần Vương thăm dò vào cái trán của Lý Thanh Sơn một cách cực kỳ dịu dàng, như là thăm dò một vũng nước ao, tạo ra một vòng gợn sóng sặc sỡ, chợt nàng bắt được một nguyên anh xanh biếc tựa như phỉ thúy.

Bề ngoài nguyên anh giống như hài tử mới sinh, nó đang nhắm chặt hai mắt, rơi vào trạng thái ngủ say, không làm ra bất kỳ phản kháng gì.

Lý Thanh Sơn sờ cái trán không mất một cọng lông của mình mà không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, thủ đoạn này thực sự là không thể tưởng tượng nổi, ngay cả chuyện mà Đại Dung Thụ Vương cũng đều cảm thấy khó giải quyết nhất nhưng lại bị nàng giải quyết dễ như ăn cháo.

“Thuật nghiệp hữu chuyên công thôi.”

Huyễn Hải Thần Vương như đọc ra được suy nghĩ của Lý Thanh Sơn, mỉm cười chúm chím nói.

Nàng ngồi xuống lần nữa rồi bưng rượu lên kính về phía hắn ở cách xa.

“Đa tạ đạo hữu.”

Trong lòng Lý Thanh Sơn mừng rỡ, cũng bưng rượu lên, đang định uống một hơi cạn sạch.

“Thanh Sơn.”

Nhưng Tiểu An lại đè vai hắn lần nữa, vừa nãy là không cho hắn ra tay, hiện tại là không cho hắn uống rượu.

Lý Thanh Sơn kinh ngạc nhìn về phía Tiểu An, còn Tiểu An thì thi lễ một cái với Huyễn Hải Thần Vương:

“Đa tạ các hạ chiêu đãi, chúng ta còn có chuyện quan trọng nên xin cáo lui trước.”

“Rượu, lúc nào cũng muốn uống sao?”

Huyễn Hải Thần Vương thưởng thức nguyên anh của lão tổ Vạn Độc, nụ cười biến ảo chập chờn.

“Ha ha, tương lai còn có cơ hội, chẳng qua chúng ta thực sự có việc gấp, đa tạ đạo hữu, chúng ta đi trước…”

Lý Thanh Sơn cũng cảm thấy không đúng, khi đứng dậy thì Linh Quy lại truyền đến cảnh báo mãnh liệt đúng vào lúc này. Nhưng chẳng kịp chờ hắn làm ra bất kỳ phản ứng nào thì đã cảm thấy đầu váng mắt hoa, bỗng hắn trông thấy lư hương ở bốn phía:

“Bên trong khói có độc!”

Thế nhưng không đúng, cho dù kịch độc của lão tổ Vạn Độc cũng không giết được hắn, huống hồ gì là một ít khói mê.

Thân hình hắn lảo đảo lắc lư rồi lại ngồi xuống, ngã sấp lên bàn tiệc, ngủ say như chết.

“Chẳng qua không uống cũng không sao.”

Huyễn Hải Thần Vương từ từ thưởng thức rượu, dung nhan bỗng trở nên mờ ảo như là cách một lớp thủy tinh mờ thật dày, ngay cả giọng nói cũng trở nên mờ ảo, không phân biệt rõ được nam nữ già trẻ.

Chỉ có đôi mắt vẫn rõ ràng, sắc thái rực rỡ trong đó nhộn nhạo cả lên, nhìn chăm chú Tiểu An tựa như một ống kính vạn hoa.

“Ngươi muốn làm gì thế?”

Tiểu An cầm kiếm đứng trước mặt Lý Thanh Sơn, không bị ảnh hưởng chút nào bởi khói mê.

“Quả nhiên ngươi quái lạ! Ha ha, ta muốn làm gì ư, ngươi không đoán ra sao? Nơi hung hiểm như Huyễn Hải đâu cho phép người tới lui tự do, ngay cả hắn cũng không tin chuyện sẽ đơn giản như vậy, lúc nào cũng đề phòng nên dĩ nhiên không thể thật sự đơn giản như vậy. Nghe nói ta chế tạo ảo cảnh này để săn tu hành giả cơ đấy!”

Huyễn Hải Thần Vương liếm môi một cái.

“Bởi vì hắn nảy sinh ra suy nghĩ như vậy sao?”

Cuối cùng chuyện Tiểu An lo lắng nhất cũng xảy ra.

Sở dĩ chuyện nguyên anh của lão tổ Vạn Độc được giải quyết đơn giản như vậy là vì Đại Dung Thụ Vương truyền bá suốt một tháng, để cho Lý Thanh Sơn tin rằng Huyễn Hải Thần Vương sẽ giúp đỡ hắn.

Nhưng mà khi biết được bộ mặt thật của Huyễn Hải, còn có việc bói toán không rõ kết quả lại khiến hắn ngầm đề phòng, tiềm ẩn địch ý, sau khi chiến đấu gần trăm tầng lâu thì địch ý này càng sinh sôi theo.