Nếu đặt ở thế giới hiện thực thì loại suy nghĩ âm thầm này không đáng kể chút nào, cho dù huynh đệ cha mẹ, bằng hữu phu thê thì cũng thường nảy sinh địch ý, chỉ cần không bộc phát thì không sao. Nhưng nơi này là ảo cảnh chiếu rọi lòng người, mà Huyễn Hải Thần Vương này lại cường đại quái dị thái quá.
“Ngươi chưa từng nghe tới câu nói ảo tưởng sinh ra từ trong lòng à.”
Huyễn Hải Thần Vương cười nói.
“Hắn vẫn chưa coi ngươi là kẻ địch.”
Tiểu An không dám nói ra suy đoán của bản thân với Lý Thanh Sơn chính là vì sợ hắn sẽ sản sinh địch ý càng mãnh liệt hơn, thế thì chuyến đi này sẽ càng nguy hiểm hơn.
“Đương nhiên, nếu không hắn đã chết rồi.”
Huyễn Hải Thần Vương từ tốn nói.
Những tu hành giả chôn thây ở Huyễn Hải chính là vì tin vào quan điểm của dòng chính mà coi Huyễn Hải Thần Vương là kẻ địch, sau đó chiến đấu với yêu vương thiên kiếp thứ ba đỉnh phong, tất nhiên có thể tưởng tượng được kết quả ra sao rồi.
“Ngươi muốn thế nào?”
Tiểu An biết đánh cũng vô dụng nên trực tiếp cất kiếm đi, để Lý Thanh Sơn nằm thẳng xuống và gối đầu lên chân nàng.
“Mời hắn ngủ một lát, làm một giấc mộng “đẹp”. Nếu sau đó hắn chưa tỉnh lại thì ngươi chớ có trách ta, vì đây chính là mộng của hắn.”
---
Thần Vương Huyễn Hải dùng đầu ngón tay chọc chọc nguyên anh của Vạn Độc lão tổ, điều này làm cho kẻ địch cực kỳ vướng tay vướng chân trong cảm nhận của Lý Thanh Sơn đang ngủ say yếu ớt như một hài tử thực thụ.
Ở thế giới Huyễn Hải thì Thận Vương là tuyệt đối, rượu độc cũng được, khói mê cũng được, chỉ là trung gian mà thôi, thứ tạo nên tác dụng chân chính vẫn là sức mạnh không thể tưởng tượng được của Huyễn Hải Thần Vương. Bất kể Lý Thanh Sơn cảnh giác mạnh hơn đi nữa, chỉ cần nàng nháy mắt một cái là có thể kéo hắn vào mộng rồi.
“Ta tình nguyện vì hắn trải qua giấc mộng này.”
Tiểu An ôm đầu Lý Thanh Sơn, nói với Huyễn Hải Thần Vương.
“Coi như các ngươi có thân thiết thế nào đi nữa, nhưng có một số việc cũng không thể làm thay được. Ta vốn cũng muốn cho ngươi tiến vào mộng, đáng tiếc trong lòng ngươi rỗng tuếch, không chiếu ra được cái gì, chớ nói chi là ác mộng.”
“Ác mộng!”
Tiểu An nói.
“Ai u, hình như lộ hết mất rồi.”
Huyễn Hải Thần Vương le lưỡi, che miệng cười khẽ tựa như hài tử đùa dai thành công, hình tượng hoa mỹ cao quý và khí chất thong dong lúc nãy bỗng nhiên sụp đổ. Nhưng mà khuôn mặt nàng vẫn là một đống mờ ảo như cũ, tựa như không ngừng biến ảo giữa các khuôn mặt.
Lúc này Tiểu An đã hiểu ra, xét từ một mức độ nào đó mà nói thì hình tượng này hay thậm chí cả cách nói chuyện làm việc của nàng đều đến từ chính suy nghĩ của Lý Thanh Sơn, mãi đến hiện tại khi Lý Thanh Sơn ngủ rồi thì mới dần dần lộ ra bộ mặt thật.
Dường như không một ai thấy được bộ mặt thật này, bởi vì giữa người với người qua lại đều khó tránh khỏi bao hàm chút ấn tượng đầu tiên và chút tưởng tượng hư ảo. Bản thân sự tồn tại của Huyễn Hải Thần Vương sẽ bị bóp méo ảnh hưởng, giống như mỗi người đều nhìn thấy một Huyết Hải khác nhau, Huyễn Hải Thần Vương cũng là ngàn người ngàn mặt.
Chỉ có Tiểu An tu Chu Nhan Bạch Cốt Đạo, vô sắc vô ngã, vô pháp vô tướng nên hình tượng của Huyễn Hải Thần Vương không thể được ấn tượng và tưởng tượng chống đỡ, cuối cùng hiện ra “bộ mặt thật” không có khuôn mặt cố định này.
Trong lòng các nàng cùng than thở:
“Đúng là sự tồn tại kỳ lạ.”
“Được rồi. Mộng cũng đã thành. chúng ta cùng xem đi, dùng để nhắm rượu!”
Huyễn Hải Thần Vương mỉm cười, ngón tay chỉ về phía đầu của Lý Thanh Sơn ở xa xa.
Đầu Lý Thanh Sơn tỏa ra hào quang, trên nóc nhà bỗng hóa thành chất khí trong suốt không màu, hiện ra muôn màu muôn vẻ dưới sự chiếu rọi của hào quang rồi dần dần ngưng tụ thành hình ảnh, lơ lửng trên trời.
Cát vàng vô biên vô hạn lan tràn, Hồ Dương, cổ thành, tường đổ, vách tàn...tất cả tạo thành cảnh tượng hoang vu. Lý Thanh Sơn đứng trên cồn cát, nói:
“Nơi này chính là Huyết Hải!”
Mà “Tiểu An” ở bên cạnh thì lại đáp:
“Hẳn chỉ là ảo cảnh!”
“Hình như ác mộng này rất đặc biệt!”
Huyễn Hải Thần Vương nhìn cảnh này mà hứng thú dào dạt.
“Đây là?”
Tiểu An ngửa đầu nhìn, có vẻ cơn ác mộng này cũng không nguy hiểm lắm.
Huyễn Hải Thần Vương hỏi ngược lại:
“Ngươi biết cảm xúc mạnh nhất, kéo dài nhất, sâu sắc nhất, nguyên thủy nhất trong lòng người là gì không?”
“Tình yêu!”
Tất nhiên đây không phải câu trả lời của Tiểu An, mà là của một thiếu nữ nhảy ra từ cơ thể của Huyễn Hải Thần Vương, thiếu nữ dùng hai tay nâng niu trái tim, vẻ mặt ngóng trông.
“Hừng hực nhưng khó mà lâu dài.”
Huyễn Hải Thần Vương đong đưa đầu, khuôn mặt thiếu nữ lập tức tái nhợt.
“Tình bạn!”
Lại có một nam tử phóng khoáng râu ria xồm xàm nhảy ra khỏi cơ thể Huyễn Hải Thần Vương.
“Đầu bạc hiểu nhau còn giấu kiếm*!”
Huyễn Hải Thần Vương xua tay xem thường, nam tử im lặng không nói gì nữa.
*Bạn bè chơi với nhau đến già vẫn còn phải giấu kiếm đề phòng.
“Tình thân!”
Lại có một bà lão có mái tóc trắng xóa và gương mặt hiền lành nói.
“Mẹ hiền dễ gặp còn con thảo thì khó tìm.”
Huyễn Hải Thần Vương thở dài, còn bà lão thì yên lặng rơi lệ.
“Thù hận?”
Một thanh niên với khuôn mặt vặn vẹo u ám nói.
“Một thứ hư vô.”