“Suy nghĩ!”
Một trí giả vuốt chòm râu dài, nói.
“Lời vô căn cứ.”
Mỗi một bóng người nhảy ra đều có những đáp án không giống nhau, nhưng đều bị Huyễn Hải Thần Vương bác bỏ rồi đành u ám lui về phía sau.
Tự mình nói với mình, tự biên tự diễn. Như điên như loạn.
“Giấc mộng!”
Tiểu An bỗng cất tiếng.
Huyễn Hải Thần Vương hơi ngẩn người, cười nói:
“Có chút thú vị nhưng vẫn không đúng! Tuy người người đều nằm mơ nhưng thứ này lại yếu đuối tựa như bọt khí, hơn nữa cũng chỉ là làm đẹp hóa dục vọng mà thôi. Dục vọng phức tạp này chẳng đáng được nhắc đến so với đáp án chân chính duy nhất kia.”
Tiểu An không nói gì nữa.
“Là sợ hãi!”
Giọng nói Huyễn Hải Thần Vương run rẩy, hai tay giang ra ngửa mặt lên trời mà hét lên điên cuồng, sau đó lại ôm chặt hai vai quỳ rạp xuống đất, tất cả những bóng người xung quanh đều lộ ra vẻ sợ hãi rồi biến mất không còn tăm hơi.
“Sợ không chiếm được, sợ mất đi, sợ sống, sợ chết. Dũng cảm tiến lên vì sợ, do sự không tiến vào cũng vì sợ. La hét thất thanh vì sợ, im hơi lặng tiếng cũng vì sợ...Trong lòng mỗi một sinh linh đều có nỗi sợ hãi, đằng sau mỗi một hành động đều có nỗi sợ hãi, thất bại càng sợ, mà thành công thì lại có nỗi sợ khác! Sợ hãi sợ hãi sợ hãi!”
Giọng nói Huyễn Hải Thần Vương dần yếu ớt, toàn thân co quắp ngã trên mặt đất, nhỏ giọng khóc nức nở tựa như một hài tử bị dọa sợ:
“Thật là đáng sợ!”
“Thế thì thế nào?”
Tiểu An nói.
Huyễn Hải Thần Vương vùng dậy, dường như biểu hiện lúc nãy chỉ là một giấc mộng, ngón tay nàng chỉ lên hình chiếu cảnh trong mộng ở trên bầu trời:
“Đây không phải là ác mộng bình thường, mà là những mộng tưởng và dục vọng từ nơi sâu nhất trong thâm tâm hắn, cũng là nỗi sợ hãi sâu sắc nhất! Ha ha ha, ngươi thật sự cho rằng hắn có thể sống sót sao?”
Vẻ mặt Tiểu An lập tức thay đổi.
“Xem đi, cho dù là ngươi thì cũng có nỗi sợ. Ta hiểu rõ rồi, chẳng cần kéo ngươi vào mộng làm gì, ngược lại thứ kia lại quá hư ảo, chỉ cần để ngươi tỉnh táo nhìn chuyện ngươi sợ nhất xảy ra là được.”
Huyễn Hải Thần Vương hèn hạ xoa xoa tay, dùng giọng nói biến ảo chập chờn và giọng điệu quỷ bí mà nói.
“Hả? Đây là cái gì?”
Huyễn Hải Thần Vương hơi kinh hãi, ngắm nhìn lên không trung.
Lúc này, hình chiếu mộng cảnh hiện ra một cơn bão cát đột kích, tiếng rống của Thanh Ngưu trực tiếp truyền đến từ giấc mộng, vang vọng toàn bộ thế giới Huyễn Hải.
“Đây là mộng quỷ gì vậy? Lẽ nào hắn sợ con trâu này muốn chết!”
Huyễn Hải Thần Vương nghi hoặc không rõ, tất nhiên là nàng có khả năng tạo mộng, nhưng cũng không thể giải thích mỗi một chi tiết nhỏ nên nàng vội vã ra tay duy trì mộng cảnh, chẳng mấy chốc mà Thanh Ngưu đã biết mất trong bão cát, mà Lý Thanh Sơn tìm về lại trụ đá thì không còn thấy tung tích của Tiểu An nữa.
“Hả? Xem ra con trâu kia cũng không phải là nỗi sợ, mà là một loại dấu hiệu mãnh liệt, đối với hắn mà nói thì đó là một sự tồn tại kỳ tích không giống bình thường, vậy mà suýt chút nữa khiến giấc mộng nổ tung, chẳng qua loại ảo tưởng này không khỏi quá siêu hiện thực rồi!”
Huyễn Hải Thần Vương thở ra một hơi, cảm giác lời này được nói ra từ chính miệng mình lại có chút quái dị. Phải biết rằng, nàng đã từng thấy ảo cảnh giấc mơ kỳ quái nhất, dù cho là đô thị hiện tại xuất hiện trong ảo tưởng của Lý Thanh Sơn cũng chỉ khiến nàng hơi kinh ngạc mà thôi.
“Xem đi, phần chính của vở kịch đến rồi. Hiện tại hắn đã mất đi ngươi, chỉ có thể một mình cô độc tiến lên trong sa mạc, nỗi sợ sẽ càng ngày càng sâu sắc!”
Huyễn Hải Thần Vương ung dung nằm nghiêng xuống, vừa cắn hạt dưa vừa thưởng thức mộng cảnh, đột nhiên lại hỏi Tiểu An:
“Muốn ăn không?”
Tiểu An chẳng thèm để ý tới nàng, ngửa đầu nhìn chăm chú Lý Thanh Sơn một mình xuyên qua trận bão cát. Vẻ mờ mịt trên mặt hắn càng ngày càng trầm trọng, khiến nàng cảm thấy trái tim được ngưng tụ ra bằng pháp lực hơi đau nhói.
“Nỗi sợ của tiểu tử này thật là chẳng giống người thường, người bình thường đều sẽ nhìn thấy một vài thứ như quái vật đáng sợ, hay kẻ thù chết đi sống lại. Đáng nói tới chính là số lần ta ra trận cũng rất nhiều, chẳng qua không ngờ tầng dục vọng bên ngoài của tiểu tử này lại là đánh quái lên lầu, quả thực là một tên cuồng chiến đấu, nói cách khác thì hắn cũng không sợ chiến đấu cùng ta sao? Thực sự là gan lớn bằng trời. Chỉ là vẫn câu nói kia, nỗi sợ là cảm xúc nguyên thủy nhất, thâm thúy nhất trong lòng người. Không có ngoại lệ, vì thế nên cam chịu số phận đi! Hay là chúng ta đánh cược, cược xem hắn sẽ chết như thế nào!”
Huyễn Hải Thần Vương lại lấy ra một thùng bỏng, tựa như đang xem một bộ điện ảnh mới đầy hứng thú.
Tiểu An rút kiếm nói:
“Lập tức đánh thức hắn lại. Thả chúng ta rời khỏi đây, nếu không ta sẽ giết ngươi!”
“Giết ta?”
Huyễn Hải Thần Vương chỉ vào mũi của mình, gương mặt biến hóa thất thường bỗng ngưng đọng lại, là sự chồng chất của ngàn vạn khuôn mặt, hiện ra vẻ mặt khó mà tin được:
“Ngươi biết ta là ai không?”
“Ta là Thận! Vương! Huyễn! Hãi! Oa ha ha ha ha! Khụ khụ khụ khụ khụ!”
Giọng nói của Huyễn Hải Thần Vương làm hư không chấn động, thốt ra tràng cười điên cuồng rồi lại ho sặc sụa vì bị sặc bỏng.