“Trong lòng ta không có địch ý đối với ngươi.”

Tiểu An nói.

Huyễn Hải Thần Vương dùng tay đỡ má, vẻ mặt khổ não:

“Đây thật sự là một vấn đề! Nếu vậy thì cho ngươi chém một cái sảng khoái đi!”

Kiếm của Tiểu An lập tức chém xuống!

Song chưởng của Huyễn Hải Thần Vương hợp lại, kẹp lấy mũi kiếm:

“Thanh kiếm này của ngươi hơi cổ quái, cảm giác không thể bị ngươi chém trúng được.”

Ở thế giới Huyễn Hải, với sức mạnh của Huyễn Hải Thần Vương, cho dù Vạn Độc lão tổ ra tay toàn lực lúc toàn thịnh thì cũng đừng hòng tổn thương đến một sợi lông tơ của nàng, có thể thoát thân khỏi Huyễn Hải đã coi như là phúc lớn mạng lớn rồi.

Nhưng mà Thí Phật kiếm cũng không phải pháp bảo bình thường, ẩn chứa sức mạnh đặc biệt khiến Huyễn Hải Thần Vương cũng cảm nhận được từng tia nguy hiểm.

Tiểu An dùng sức rút Thí Phật kiếm nhưng không rút nổi, trong mắt bùng cháy Tam Muội Bạch Cốt Hỏa trắng xám, khô cốt niệm châu lướt xuống tay.

“Buông tha đi, nếu ngươi vượt qua thiên kiếp thứ ba thì ta cũng sẽ kiêng kỵ, nhưng hiện tại ngươi còn lâu mới là đối thủ của ta. Còn tiếp tục như vậy thì trái tim trống rỗng kia của ngươi cũng sẽ vì hắn mà sinh ra địch ý hoặc thậm chí là sát ý chân chính. Đến lúc đó ngươi cũng sẽ gặp nguy hiểm, mà ta không muốn giết ngươi.”

Huyễn Hải Thần Vương nghiêm nghị nói, vừa như cảnh cáo lại giống khuyên bảo, sắc thái trong hai mắt biến ảo, thể hiện ra khí thế yêu vương tuyệt thế, còn mạnh hơn so với Lý Thanh Sơn tưởng tượng.

Nhưng mà Tiểu An không để ý tới:

“Thả người!”

“Mau nhìn kìa, muốn chết à! Muốn chết à! Mau quay đầu lại đi, đừng bỏ qua phần đặc sắc nhất.”

Huyễn Hải Thần Vương chỉ vào hình chiếu mộng cảnh trên bầu trời, kêu lên tựa như động kinh.

Tiểu An chợt quay lại nhìn, chỉ thấy Lý Thanh Sơn đã ngã vào sa mạc màu trắng, dần bị cát trắng chôn vùi.

Cùng lúc đó, khí tức của hắn dần trở nên cực kỳ yếu ớt, chưa chịu bất kỳ vết thương gì nhưng gần như sắp chết.

Tiểu An lập tức lao tới, dốc sức lay hắn rồi kêu lên:

“Thanh Sơn! Mau tỉnh lại! Đây chỉ là mộng thôi!”

Hình chiếu mộng cảnh hoàn toàn trở lại một màu tối đen.

“Kết thúc rồi, mộng cảnh vô cùng tươi đẹp, làm người ta nhìn mà than thở, khiến người ta cảm thấy những kẻ mơ thấy quái vật hay kẻ thù trong ác mộng thực sự là kẻ mềm yếu hèn nhát. Đây mới coi như là ác mộng thực sự đáng xem, nhưng cũng chứng minh với chúng ta lần nữa rằng, dù người dũng cảm không biết sợ như này nhưng thực ra trong lòng cũng tiềm ẩn nỗi sợ, mà nỗi sợ sẽ giết chết con người!”

Huyễn Hải Thần Vương đứng dậy, giới thiệu với người xem không hề tồn tại, đầu tiên là ca ngợi, sau đó lại thở dài, cuối cùng thì đáp lại bằng mỉm cười.

Nhưng mà lúc này hình chiếu mộng cảnh lại sáng lên lần thứ hai, Huyễn Hải Thần Vương bỗng nhìn lại:

“Ồ, sao vẫn chưa xong! Lẽ nào, lẽ nào mới vừa nãy vẫn chưa phải nỗi sợ nhất của hắn?”

Đợi đến khi Lý Thanh Sơn tỉnh giấc trong chuồng trâu thì Huyễn Hải Thần Vương chỉ biết trợn mắt ngoác miệng, há miệng không chút hình tượng, hạt dưa trong tay cũng rơi xuống:

“Cái này là…

“Thanh Sơn.”

Tiểu An chỉ thấy lông mày của Lý Thanh Sơn đang ngủ mơ nhăn lại một đống, dường như rơi vào trong nỗi đau khổ khôn nguôi.

Huyễn Hải Thần Vương lại ngồi xuống, không còn là dáng vẻ hờ hững nữa mà là ngồi nghiêm chỉnh, ngửa mặt nhìn hình chiếu mộng cảnh trên không trung. Lý Thanh Sơn ở trong mơ bôn ba một hồi, cảnh tượng trong mộng vẫn luôn là thôn trang nhỏ bình thường, nhưng mà hắn lại lộ ra vẻ hoảng sợ như gặp ác mộng.

Nàng hỏi Tiểu An:

“Đây là nơi nào?”

“Ngọa Ngưu thôn, nơi hắn được sinh ra.”

Tiểu An liếc mắt nhìn Huyễn Hải Thần Vương một cái.

“Nói cách khác, đây là hai mươi năm trước...Quả nhiên như ta suy đoán...Hóa ra đây chính là nỗi sợ lớn nhất của hắn, hóa ra đây chính là nỗi sợ lớn nhất của hắn...Không phải đau đớn và tử vong, không phải là quên hết mọi thứ rồi cô độc mà chết, mà là sợ...Đây thậm chí chỉ là một giấc mộng!”

Giọng nói của Huyễn Hải Thần Vương run nhè nhẹ.

Tiểu An nhận thấy sự khác thường của nàng, đăm chiêu nói:

“Nếu ngươi nói trong lòng tất cả sinh linh đều có nỗi sợ, vậy thì cũng thế, nỗi sợ to lớn nhất sâu sắc nhất của ngươi là cái gì, Huyễn Hải Thần Vương?”

Huyễn Hải Thần Vương thở dài một tiếng, cũng không trả lời trực tiếp:

“Giờ phút này ta thật sự muốn cứu hắn tỉnh lại, nhưng mà điều này đi ngược với nguyên tắc tồn tại của ta, vì thế hắn chết chắc rồi.”

Trong mấy ngàn năm qua, có lẽ những tu hành giả đi nhầm vào Huyễn Hải rồi chìm vào trong ác mộng không kịp đối mặt với nỗi sợ to lớn nhất của mình thì đã bị quái vật trong ác mộng giết chết rồi.

Nhưng mà hắn vẫn chống đỡ được đến hiện tại nhờ vào dũng khí siêu phàm không sợ chết, tiến vào ác mộng cấp độ sâu hơn, nhưng mà cũng không thể không đối mặt với nỗi sợ to lớn nhất của bản thân, đây là một nút thắt không thể giải quyết.

Không một ai chiến thắng được nỗi sợ lớn nhất của bản thân, không một ai! Đạo cao một thước ma cao một trượng, dũng khí càng lớn thì sợ hãi càng sâu. Cảm xúc nguyên thủy nhất, sâu sắc nhất, vĩnh cửu nhất, mạnh mẽ nhất này vốn là nền tảng của ý chí.

“Ta không tin.”

Tiểu An quật cường nói.