Đại Thánh Truyện(Dịch)

Chương 1628. Không Thể Chiến Thắng

“Tốt, vậy để chúng ta mỏi mắt mong chờ!”

Huyễn Hải Thần Vương không chịu thờ ơ như xem cuộc vui nữa, mà trực tiếp tập trung vào Lý Thanh Sơn trong giấc mộng, nhìn hắn hồn bay phách lạc mà trong lòng thổn thức không chịu nổi, còn loáng mang ôm áp vẻ mong đợi.

Trong hình chiếu mộng cảnh, Lý Thanh Sơn đào ra được một cục đá trắng ở hậu viện của bà đồng, ngơ ngác ngồi cả một đêm rồi đi ra khỏi phòng, tới bên cạnh giếng.

“Cuối cùng cũng muốn kết thúc rồi à?”

Huyễn Hải Thần Vương mượn đôi mắt của các thôn dân, nhìn Lý Thanh Sơn tinh thần sa sút bên cạnh giếng dưới ánh trăng mà không nhịn được thở dài một hơi.

Nếu là mộng cảnh bình thường thì tự sát đúng là một cách thoát thân, nhưng mà chết đi trong ác mộng thâm trầm nhất này thì chỉ có một con đường chết, ngay cả hồn phách cũng sẽ tan vỡ trầm luân, sau đó bị thần khí tiêu hoa. Truyền thuyết của giới tu hành đạo Nam Hải cũng không phải toàn là giả dối.

Nhưng mà Lý Thanh Sơn lại đứng dậy, đi về phía ngoài thôn.

Huyễn Hải Thần Vương sửng sốt, dường như tất cả thôn dân cũng bị sợ hãi. Lý đại ca và Lý đại tẩu muốn tiến lên ngăn cản nhưng bị Huyễn Hải Thần Vương cản lại, nàng không muốn bị chen ngang, muốn nhìn xem đến cùng nam nhân này muốn làm gì. Lại nói lúc nam nhân này quyết định muốn đi, há lại để một thôn phu thôn phụ ngăn cản được.

Khi Lý Thanh Sơn đứng trước hàng thịt trong trấn, ngây ngốc nhìn chiếc đầu trâu kia, Huyễn Hải Thần Vương cũng xuyên qua đôi mắt của ông chủ hàng thịt mà nhìn tình cảnh này:

“Vẫn không cam lòng, muốn xác nhận một chút sao? Đầu Thanh Ngưu này thật sự có ý nghĩa to lớn đối với hắn, quả thật không thể thiếu trụ cột tinh thần được. Nhưng hiện tại cũng có thể thấy rõ, “kỳ tích” không tồn tại, “mộng tưởng” cũng không tồn tại, lần này cũng nên tuyệt vọng rồi. Trở lại, về Ngọa Ngưu thôn của ngươi thôi!”

Nhưng mà Lý Thanh Sơn lại vác đầu trâu đi về phương xa.

Huyễn Hải Thần Vương nhìn cảnh hắn đi xa mà lộ ra vẻ mặt kỳ dị.

“Ngươi muốn thế nào nữa? Ngươi còn chưa rõ ư, tất cả mọi sự giãy dụa đều là phí công thôi!”

Thế là nàng đi theo hắn, nhìn hắn bồi hồi tìm kiếm “ảo tưởng” vốn không hề tồn tại trong mê cung không có lối ra này, lần lượt thất vọng rồi cũng không đến nỗi tuyệt vọng, lần lượt mê man rồi cũng không ngừng lại.

Thấm thoát mà nàng đã cùng hắn vượt qua mấy chục năm mơ mộng.

Cuối cùng, vào một ngày nào đó hắn đã dừng bước quay đầu nhìn lại, hắn cũng cảm nhận rõ ràng rằng bóng tối tử vong ập tới, sau khi suy tư phút chốc thì hắn cười to rồi thốt lên di ngôn cuối cùng:

“Hối hận cái rắm!”

Một lời như chấn động thiên hạ, khiến Huyễn Hải Thần Vương cũng chấn động theo, tự lẩm bẩm:

“Vậy mà hắn lại chiến thắng được ác mộng này. Không, không tính là chiến thắng, cũng không tồn tại khả năng chiến thắng. Hắn chỉ luôn kiên trì không chịu thua, dù cho đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh. Ha ha, thật sự là cách ngốc nghếch cùng cực!”

Dường như thấy được một con Thanh Ngưu đỉnh thiên lập địa từ nơi sâu xa. Ngưu Ma Đại Lực hãm trong bùn đất, có lẽ sinh mệnh là một hồi kiên trì vô vị, nhưng mà bản thân sự kiên trì đã là thứ vô vị nhất!

Có lẽ thế giới này không có Ngưu ca, không có Tiểu An, không có chín tầng trời, nhưng dù quên mất đôi chút, mất đi các loại thần thông Thần Ma Cửu Biến thì vẫn có một loại tinh thần đã khắc sâu vào nơi còn sâu hơn nỗi sợ hãi ở trong lòng.

Có lẽ ngươi vĩnh viễn không thể chiến thắng nỗi sợ, nhưng điều này cũng không cản trở ngươi tiếp tục chiến đấu.

“Ò!”

Mộng cảnh theo đó mà tan vỡ, hồ điệp bay lượn trong bóng tối vô biên vô hạn, múa ra sắc thái sặc sỡ không thể hình dung nổi, tuôn xuống từng mảnh màu sắc cũng không thể hình dung được, nhuộm trên tấm màn sân khấu màu đen này.

Theo tiếng kêu gọi của Tiểu An, Lý Thanh Sơn cũng tỉnh lại từ giấc mộng nặng nề. Hắn từ từ mở hai mắt ra, nhìn khuôn mặt vui mừng của Tiểu An mà ký ức tuôn trào tựa như nắp cống được mở, các loại lời nói, âm thanh, hình ảnh dâng trào mà ra. Đầu đau muốn nứt, uể oải cùng cực, lại có một loại vui mừng không thể diễn tả bằng lời.

“Đặc sắc, thực sự là quá đặc sắc!”

Huyễn Hải Thần Vương ra sức vỗ tay, biểu đạt sự ca ngợi trong lòng không chút tiếc rẻ. Lý Thanh Sơn thức tỉnh nên dung nhan của nàng cũng hiện rõ lần nữa, dung nhan tuyệt đẹp tựa như ảo mộng.

“Huyễn Hải Thần Vương!”

Lý Thanh Sơn quát to một tiếng, chớp mắt một cái đã hiểu rõ, tất cả những ác mộng mà hắn trải qua đều bởi vì Huyễn Hải Thần Vương. Nàng cũng không ôn hòa thân thiết như Đại Dung Thụ Vương nói mà thưởng thức ác mộng của mình như một bộ điện ảnh, càng làm cho hắn vô cùng phẫn nộ!

“Ta biết ngươi rất tức giận nhưng cái này không thể trách ta nha! Tiểu An đạo hữu, tốt nhất ngươi nên giải thích đôi chút với hắn, để hắn khống chế địch ý của mình, đừng để ta không nhịn được mà ra tay.”

Huyễn Hải Thần Vương giang hai tay, vẻ mặt vô tội đến mức muốn ăn đòn.

“Thanh Sơn!”

Tiểu An ôm chặt Lý Thanh Sơn từ phía sau, miệng lẩm bẩm.

“Tiểu An?”

Lý Thanh Sơn hơi kinh ngạc, cảm nhận được tâm trạng phập phồng kịch liệt của nàng.

Giống như Huyễn Hải Thần Vương đã nói, tuy nàng vẫn tỉnh táo nhưng cũng chịu đựng nỗi sợ to lớn nhất và cũng là duy nhất, đó là mất đi hắn, nhìn hắn bôn ba trong ác mộng, cô độc chịu đựng tất cả nỗi sợ, bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ tử vong. Hiện tại cuối cùng cũng thấy hắn bình yên tỉnh lại, làm sao tâm trạng bình tĩnh được.