Chỉ chốc lát sau, Tiểu An đã giải thích ngọn nguồn với Lý Thanh Sơn, Lý Thanh Sơn không khỏi cảm thấy không thể tưởng tượng nổi. Dưới cái nhìn của hắn, mỗi một vị yêu vương đều là một cá thể mạnh mẽ độc lập, đều có tính cách rõ ràng và chủ kiến của mình. Hoàn toàn dựa vào suy nghĩ của đối phương mà thể hiện ra thái độ và dáng vẻ tựa như Huyễn Hải Thần Vương thì không khỏi quá kỳ quái.
Hắn không khỏi nhớ lại khuôn mặt lần trước của Huyễn Hải Thần Vương, đến cùng nàng là sự tồn tại thế nào? Suy đoán khốn khổ vì tình lúc ban đầu thật sự là trò cười mà, thế thì vì sao cả đời nàng chỉ quanh quẩn trên Nam Hải?
“Đều do ta…”
Tiểu An đang muốn xin lỗi thì Lý Thanh Sơn ngắt lời:
“Cái gì?”
“Không có gì.”
Tiểu An cúi đầu.
“Này còn tạm được, tuy cảm giác đã qua rất nhiều năm nhưng đừng tưởng rằng ta không nhớ rõ!”
Lý Thanh Sơn mỉm cười khẽ, chẳng qua điều này cũng giải thích vì sao Đại Dung Thụ Vương không nói chân tướng cho hắn biết, một khi biết Huyễn Hải Thần Vương là “quái vật” như thế thì không thể không nảy sinh sự đề phòng, cho nên rất khó thuận lợi giải quyết nguyên anh của Vạn Độc lão tổ.
Nhưng đến cùng vẫn sinh ra rất nhiều trắc trở, hơn nữa đến hiện tại còn chưa xong. Bởi vì địch ý của hắn sâu sắc đến mức người mù cũng cảm nhận được, chớ nói chi là Huyễn Hải Thần Vương hiểu rõ lòng người. Không biết sẽ còn nảy sinh ra biến hóa như thế nào, nhưng mà xưa nay hắn chưa bao giờ sợ khiêu chiến.
Thế rồi Lý Thanh Sơn nói với Huyễn Hải Thần Vương:
“Nếu thế thì tất cả những thứ này đều là ta tự chuốc lấy, hoàn toàn không trách ngươi được!”
“Hi, bản thân xấu xí cũng không thể trách tấm gương được!”
Huyễn Hải Thần Vương cười tươi như hoa.
“Việc cũng đã đến nước này, có thể thả chúng ta rời đi được không?”
Lý Thanh Sơn ổn định tâm trạng, khống chế chiến ý.
“Không được!”
Huyễn Hải Thần Vương quả quyết nói.
“Là sao?”
Lý Thanh Sơn híp mắt, xem ra lần này không thể trôi qua dễ dàng rồi. Nhưng mà phải làm thế nào mới chiến thắng Huyễn Hải Thần Vương này được đây?
“Yên chí yên chí, ta không định bắt nạt ngươi nữa đâu.”
Huyễn Hải Thần Vương cười lúc lắc.
“Bắt nạt?”
Lý Thanh Sơn cau mày, rõ ràng là bị ép vào đường cùng, chịu đựng tai ương xưa nay chưa từng gặp. Thế nhưng chỉ là bắt nạt sao? Thật sự khiến người ta cực kỳ không vui.
“Nói là bắt nạt nhưng đối với ngươi lại là rất có lợi, tuy ngươi có một loại khí phách dũng mãnh tiến về phía trước nhưng chung quy tuổi còn quá trẻ, thiếu sự rèn luyện tâm tính, tốc độ tu hành sẽ càng ngày càng chậm, rất dễ dàng rơi vào trong bình cảnh. Mộng cảnh này để ngươi đối diện trực tiếp với nỗi sợ trong lòng, xem như bù đắp thiếu sót cho ngươi. Cái này hiếm có hơn bất kỳ linh đan diệu dược gì. Tuy rằng hơi nguy hiểm nhưng xét về kết quả thì ngươi nên cảm ơn ta mới đúng.”
Huyễn Hải Thần Vương nghiêng đầu, đôi mắt rực rỡ mỉm cười ngóng nhìn hai mắt Lý Thanh Sơn.
“Chuyện này thực sự rất khó làm người ta cảm động. Có lẽ ta nên cảm ơn mười tám đời tổ tông của ngươi.”
Lý Thanh Sơn quan sát bên trong thân thể mình, tuy rằng tâm thần cực kỳ uể oải nhưng cũng thư thái trước nay chưa từng có, tựa như một thanh kiếm rỉ được mài giũa một lần, lộ ra hết toàn bộ sự sắc bén. Trong lòng không thừa nhận cũng không được, lợi ích mà mộng cảnh này mang đến cho hắn thực sự là một lời khó nói hết.
Đầu tiên là hắn có cảm ngộ sâu hơn với Ngưu Ma Biến.
Tuy hắn đã mạnh mẽ đẩy Ngưu Ma Biến lên tầng thứ năm nhưng lại như hài tử chơi đại đao, vẫn không thể thi triển như thường, chỉ có thể vận dụng lực phá hoại mạnh mẽ đơn thuần, khi chiến một trận với Vạn Độc lão tổ thì mới lĩnh ngộ được cách vận dụng lực hút đại địa. Hiện tại dựa vào tinh khí thần mới tinh này, chỉ cần trải qua một phen lắng đọng là có thể phát huy ra sức mạnh to lớn còn mạnh hơn cả Ngưu Ma tầng thứ năm.
Không thể không cảm thán, hóa ra Ngưu Ma tầng thứ năm có thể mạnh đến mức thế này, e rằng đến khi ta đột phá thiên kiếp thứ ba thì mới phát huy được toàn lực, đến lúc đó yêu vương thiên cũng có ai đọ sức được với ta.
Một lợi ích khác đó là Linh Quy càng ngày càng thấu triệt thông suốt, tựa như bụi bặm lướt qua gương sáng, cảm ứng đối với biến hóa từ nơi sâu xa của thiên cơ mệnh số càng ngày càng nhạy bén. Mà việc vận dụng thần thông cũng có tác dụng thần kỳ tinh vi hơn.
Cảnh báo điềm xấu đã biến mất rồi, hình như trong vùng Huyễn Hải này không còn nguy hiểm gì nữa, nhưng Lý Thanh Sơn vẫn không dám khinh thường như cũ, vì Huyễn Hải Thần Vương này thật sự khó suy đoán theo lẽ thường được.
“Điều này không vi phạm nguyên tắc tồn tại của ngươi sao?”
Tiểu An hỏi.
“Đừng thấy ta như vậy chứ ta cũng có chủ kiến của mình, chỉ là không dùng quá thường xuyên thôi.”
Huyễn Hải Thần Vương duỗi người, ngước nhìn không trung rồi nói:
“Mặc dù đối với ngươi ta vẫn là một người xa lạ, nhưng ở trong giấc mộng thì ta đã quen biết ngươi rất nhiều năm, Lý Thanh Sơn!”
“Như vậy, ta nên gọi ngươi một tiếng bạn già nhỉ?”
Lý Thanh Sơn giễu cợt, bị người ta thưởng thức sự chật vật trong ác mộng, hắn không thể nào cảm thấy vinh hạnh vì đó được.