“Ha ha, vậy thì miễn, chẳng qua ta hi vọng ngươi biết rằng ta cũng có nỗi sợ giống như ngươi nên mới bị vây trong Huyết Hải này lâu tới mấy ngàn năm.”
Huyễn Hải Thần Vương duỗi hai tay ra, như muốn vẽ ra độ dài tương đương với mấy ngàn năm.
“Không phải ngươi dùng thần khí sáng tạo ra nơi này sao?”
Lý Thanh Sơn kinh ngạc nói.
“Chẳng lẽ vết chai không phải do chính mình tạo ra.”
Huyễn Hải Thần Vương mỉm cười khẽ, lại mắng:
“Đều do tên khốn kiếp kia, chẳng qua ta chỉ cười một tiếng với hắn, vậy mà hắn lại ám ta…”
Càng mắng càng tức giận, càng mắng càng cảm thấy chưa hết giận. Bỗng nhiên nảy một cái, trên tay nàng chợt có thêm một nam nhân mặc long bào. Nàng nhanh tay nhanh mắt đánh hai bạt tai thật mạnh:
“Làm Hoàng đế rất đáng gờm sao? Hả? Làm Hoàng đế rất đáng gờm sao? Hả?”
Lý Thanh Sơn và Tiểu An nhìn nhau, truyền âm:
“Hẳn là đầu Huyễn Hải Thần Vương này có vấn đề?”
Không có thứ gì kinh khủng hơn một nữ nhân bị bệnh thần kinh lại cường đại, ai cũng không đoán được nàng sẽ làm gì tiếp theo.
Một lát sau, Huyễn Hải Thần Vương lại ném nam nhân kia đi, nằm vật xuống mặt đất rồi thở ra một hơi:
“Quên đi, đến cùng vẫn là vấn đề của ta.”
Mắt thấy Huyễn Hải Thần Vương đã bình tĩnh lại, bỗng nàng lại phát điên, còn nắm tóc mình mà lăn lộn khắp mặt đất:
“Tạo sao lại vậy chứ! Tạo sao lại vậy chứ! Tạo sao lại vậy chứ!”
Bốn phương tám hướng vặn vẹo ra tầng tầng ảo ảnh, loáng thoáng là ngàn vạn khuôn mặt đau khổ đang kêu rên rỉ, trong đó ẩn chứa sức mạnh tan vỡ khủng bố, làm cho người ta sợ hãi.
“Cái kia...Huyễn Hải Thần Vương...Đại nhân...Chúng ta muốn trở về…”
Lý Thanh Sơn lùi về sau một bước, hoàn toàn không còn phát cáu với Huyễn Hải Thần Vương nữa, tức giận với một người bị bệnh thần kinh chẳng đáng chút nào, hơn nữa xem ra người bị bệnh thần kinh này còn hơi đáng sợ, vẫn nên duy trì chút khoảng cách mới tốt.
“Không được!”
Huyễn Hải Thần Vương bỗng nhiên quay đầu lại, ngàn vạn khuôn mặt cùng gào thét.
Uy thế khổng lồ không có gì sánh kịp khiến Lý Thanh Sơn như nhìn thấy Long Vương Mặc Hải, rồi hắn hỏi ngược lại:
“Ngươi còn muốn thế nào?”
Huyễn Hải Thần Vương mỉm cười khẽ, bầu trời lại khôi phục màu xanh thẳm, ánh mặt trời sáng sủa xán lạn, vẫn đẹp tựa như ảo mộng:
“Để khen thưởng cho một phen biểu hiện đặc sặc kia thì ta quyết định tặng cho ngươi một lễ vật.”
“Ồ...Tuy không muốn lắm nhưng cũng được thôi!”
Lý Thanh Sơn thừa nhận mình vẫn hơi hiếu kỳ.
Một vệt ánh sáng xanh lục được ném về phía Lý Thanh Sơn, đó chính là nguyên anh ngủ say không tỉnh của Vạn Độc lão tổ. Lý Thanh Sơn cẩn thận đón lấy, chỉ nghe Huyễn Hải Thần Vương nói:
“Ta đã áp chế hoàn toàn ý chí của hắn, ngươi mang hắn đi luyện khí thì hắn cũng sẽ không phản kháng!”
Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, bỗng nhiên sinh ra một suy nghĩ lớn mật, nếu như dùng thần thông thứ ba “Vẽ đường cho hươu chạy” của Hổ Ma để đối phó với nguyên anh của Vạn Độc lão tổ thì không biết có thể khiến hắn hóa thành trành quỷ không.
Lúc trước hắn chẳng dám có suy nghĩ như này, vì ý chí của một đại tu sĩ của mạnh mẽ, làm không cẩn thận còn có thể bị phản phệ, hiện tại lại có cơ hội trời cho.
Trước đây hắn cũng chuyển hóa một đám yêu soái thành trành quỷ nhưng thực lực của mấy hồn phách mất thân thể và yêu đan này quá yếu, chẳng có mấy tác dụng thực sự, sau đó hắn chẳng muốn nhọc lòng nữa nên đã giao tất cả cho Tiểu An luyện hóa.
Nhưng mà nguyên anh lại khác, vì được ngưng tụ từ tu vi của đại tu sĩ,cho dù thân thể bị hủy thì cũng không ảnh hưởng quá lớn đến thực lực của nó. Nếu có thể chuyển hóa thành trành quỷ thì tương đương với có một nô bộc cấp bậc đại tu sĩ, hơn nữa còn là nô bộc không thể phản bội trung thành tuyệt đối, hiệu quả hơn Huyết Thệ thư gì đó nhiều.
“Vậy thì cảm tạ lễ vật của đạo hữu, chúng ta chuẩn bị cáo từ đây.”
Ngược lại lời này của Lý Thanh Sơn cũng có chút thật lòng thật dạ, tuy rằng chuyến này trải qua nguy hiểm chưa từng có nhưng đạt được những lợi ích thế này thì cũng coi như đáng giá.
“Đứng lại cho ta! Ai nói đây là lễ vật của ta! Ngươi có đầu óc hay không hả! Rõ ràng cái này là chính ngươi đưa tới, lẽ nào ta lại hẹp hòi vậy sao, lại dùng nó làm lễ vật cho ngươi? Có phải ngươi xem thường ta hay không? Lý Thanh Sơn!”
Huyễn Hải Thần Vương tóm lấy vai Lý Thanh Sơn, hét lên với khí thế hùng hổ.
“Ngài ngài, ta sai rồi còn không được sao!”
Lý Thanh Sơn lau nước bọt trên mặt, lần đầu tiên hắn không dám động lòng tí nào với mỹ nhân tuyệt sắc. Tuy rằng bị khiển một trận chẳng hiểu ra sao nhưng trong lòng vẫn loáng thoáng chờ mong. Đường đường là Huyễn Hải Thần Vương mà lại nghiêm túc như thế, đến cùng là lễ vật gì? Pháp bảo? Quá tầm thường, luôn cảm giác cần phải quý giá hơn một chút.
Huyễn Hải Thần Vương bỗng nhón chân lên, ôm lấy cổ Lý Thanh Sơn rồi nói bên tai hắn:
“Thế giới này là một giấc mộng!”
Thân thể mềm mại và mùi hương nồng nàn tràn đầy cõi lòng, mùi thơm như xạ hương lại như mộc lan. Trong phút chốc, Lý Thanh Sơn phải thừa nhận rằng mình vẫn hơi động lòng, nhưng hắn còn chưa kịp lĩnh hội thì Huyễn Hải Thần Vương đã rời khỏi, nhìn thẳng vào hắn như đang hỏi:
“Thế nào?”
“Hả?”
Lý Thanh Sơn hơi sửng sốt, chỉ vào tai mình, không thể tin mà nói:
“Lễ vật của ngươi, chính là câu nói vừa nãy?”