“Có phải lễ vật này quá nặng hay không, nhưng ta tin ngươi tiếp nhận được.”
Huyễn Hải Thần Vương lại thở dài, lại không đành lòng nhìn hắn, sợ hắn bị lễ vật này đè nát.
Ta tin tưởng một người bị bệnh thần kinh, thật sự là một tên ngốc!
Lý Thanh Sơn ngửa đầu hít sâu một hơi, để mình không đến nỗi phát cáu, sau đó cúi đầu chắp tay nói:
“Ta xin nhận lấy lễ vật này, hiện tại chúng ta đi được chưa!”
Huyễn Hải Thần Vương bỗng ra tay, cắm vào buồng tim của Lý Thanh Sơn.
Có kinh nghiệm lần trước nên Lý Thanh Sơn cũng không né tránh, đầu ngón tay chạm vào ngực hắn, tạo nên một vòng gợn sóng màu sắc rực rỡ, sau đó duỗi tay vào lấy một vật ra,
Đương nhiên không phải là trái tim, mà là tấm Đại Diễn thần phù phủ đầy bụi đã lâu của Lý Thanh Sơn.
“Ngươi là đệ tử Tiểu Thuyết gia nhỉ!”
Huyễn Hải Thần Vương thưởng thức Đại Diễn thần phù năm màu lưu chuyển.
“Ngươi còn lời gì muốn nói? Ngươi muốn thứ đồ chơi này sao, ta cho ngươi được không! Van xin ngươi, mong ngươi thương sót, để cho bọn ta đi!”
Lý Thanh Sơn sắp không chịu người bị bệnh thần kinh này rồi.
“Tiểu Thuyết gia có thể biến giả thành thật, nếu như thế giới này là một cuốn tiểu thuyết thì chúng ta nên làm gì?”
Huyễn Hải Thần Vương nắm chặt Đại Diễn thần phù, giờ phút này, Đại Diễn thần phù nằm giữa ranh giới hư và thực lại sắc bén tựa như pha lê, đâm thủng da thịt của nàng khiến máu tươi chảy ròng ròng.
…
“Hả?”
Lý Thanh Sơn ngẩn ra, bỗng hiểu rõ ý trong câu nói “thế giới này là một giấc mộng” của nàng, lại không để ý được xem có đắc tội nàng hay không mà nói luôn:
“Ta thấy ngươi đúng là điên rồi!”
“Lúc ngươi ở trong mơ, có ai không coi ngươi là kẻ điên? Ngươi nói cho ta xem ngươi có điên không?”
Huyễn Hải Thần Vương nắm lấy vạt áo của Lý Thanh Sơn, gào thét dữ dằn. Đột nhiên nàng lại lộ ra vẻ sợ hãi, hoảng hốt nhìn xung quanh rồi giơ tay che miệng, nhỏ giọng nói với Lý Thanh Sơn:
“Ngươi nói xem, hiện tại có người đang nhìn chúng ta hay không? Nếu như biểu hiện của ta quá khác biệt thì có thể bị giết chết hay không?”
Lý Thanh Sơn nhìn hai bên theo bản năng, bỗng phản ứng lại rồi ra sức đẩy nàng ra:
“Ta DCM ngươi, tự ngươi phát điên thì thôi, đừng lây cho ta!”
“Ngươi nói xem, ta nên làm gì bây giờ!?”
Huyễn Hải Thần Vương rít gào ầm ĩ, nắm chặt Đại Diễn thần phù trong tay. chợt một tiếng răng rắc vang lên, từng vết nứt hiện ra rồi máu tươi trào ra ngấm vào trong đó.
“Ta không biết!”
Lý Thanh Sơn xông lên quát nàng.
“Nói một tiếng không biết là được sao? Thằng đần nhà ngươi!”
Giọng nói của Huyễn Hải Thần Vương càng vang dội.
“Ngu xuẩn cũng được, thông minh cũng được, ta tuân theo sự chỉ dẫn từ đáy lòng. Nếu như cuối cùng cũng sẽ thức tỉnh khỏi giấc mộng này thì ta cần gì phải lo lắng. Nếu như đây là một giấc mộng không thể tỉnh lại thì lại càng không cần lo lắng.”
Lý Thanh Sơn tự nhận mình không phải người thông minh tuyệt đỉnh gì, vì thế vấn đề gì mà không nghĩ ra thì dứt khoát không nghĩ nữa.
“Thì ra là như vậy...Quả nhiên ngu xuẩn dễ sống hơn!”
Huyễn Hải Thần Vương sửng sốt một lúc, thở dài cười khổ.
“Ngươi mà nói nữa thì cẩn thận ta đánh ngươi đó!”
Lý Thanh Sơn nổi giận.
“Ngươi đâu có đánh lại ta!”
Huyễn Hải Thần Vương xem thường nói.
“Được rồi, lời muốn nói đều nói xong rồi, chúng ta đi được chưa!”
Lý Thanh Sơn không thể làm gì.
“Nghĩ mấy ngàn năm mà vẫn không nghĩ ra…”
Huyễn Hải Thần Vương ngây ngốc ngửa mặt nhìn lên bầu trời, nhắm lại mắt lại vì thổn thức không chịu nổi, hồi lâu sau mới mở ra rồi lên tiếng:
“Quên đi!”
Toàn thân nàng như trút được gánh nặng.
Trong phút chốc, thế giới bắt đầu lung lay.
Lý Thanh Sơn phóng tầm mắt nhìn ra thì thấy khói mù bao phủ trên bầu trời thành thị tản đi, lầu cao bên dưới sụp đổ, đám người phát ra tiếng thét hoảng sợ chói tai, va chạm loạn xạ như là còn ruồi không đầu, tựa như cảnh tượng tai họa trong phim.
Một tòa lầu cao một trăm tầng chọc trời nghiêng ngả đổ xuống, rất nhiều người nhìn bóng tối phủ xuống mà quên mất phải chạy trốn.
Nhưng mà trong nháy mắt khi cao ốc đổ xuống lại yên lặng bắn tung tóe thành vô số bọt khí to to nhỏ nhỏ với màu sắc sặc sỡ.
Bất kể là xi măng cốt thép hay cây cối và con người đều hóa thành bọt khí bay lượn, trong nháy mắt, thành thị hoàn toàn biến mất, chỉ còn dư lại Thận Lâu cao cao trơ trọi đứng lặng lẽ.
Bốn phương tám hướng đều có bọt khí trôi nổi tràn ngập toàn bộ thế giới, bay đến chỗ cao thì dồn dập vỡ nát.
Ảo cảnh đang tan vỡ.
Bầu trời xanh lam cũng vặn vẹo, dập dờn đủ sắc màu, Lý Thanh Sơn chợt hiểu ra, bọn họ đang ở trong một cái bong bóng lớn, mà ở bên ngoài bong bóng lại truyền đến tiếng sấm sét từ xa xa.
Lý Thanh Sơn lộ ra vẻ kinh ngạc, quay sang nhìn Tiểu An:
“Chẳng lẽ đây là…”
“Một câu hỏi cuối cùng, Lý Thanh Sơn.”
Thân hình Huyễn Hải Thần Vương dần trở nên hư ảo, hỏi:
“Hiện tại, ngươi nói cho ta biết ta là thật sao?”
“Không biết.”
Lý Thanh Sơn thản nhiên nói, hắn thật sự không hiểu rõ Huyễn Hải Thần Vương lắm. Tiếng sấm sét bên tai càng ngày càng gần, càng ngày càng vang, ẩn chứa khí thế khủng bố nghiền ép tất cả, hủy diệt mọi thứ. Đây thật sự là thiên kiếp thứ tư không thể nghi ngờ!