Có lẽ suy nghĩ tìm tòi tận mấy ngàn năm chỉ là hão huyền, nhưng cho dù không có được đáp án thì cũng vẫn buông bỏ vấn đề được.

Nàng bắt đầu độ kiếp, có thể phi thăng tới một thế giới khác, hoặc là hóa thành tro bụi trong lôi kiếp. Đây chính là khoảnh khắc ly biệt.

“Vậy cũng tốt! Ít nhất hãy nhớ kỹ tên của ta, tựa như nhớ kỹ Tiểu An và con trâu kia vậy. Tuy rằng ngươi nghĩ ta là người xa lạ nhưng ta đã coi ngươi là lão hữu.”

Huyễn Hải Thần Vương khẩn thiết thỉnh cầu, thân hình càng ngày càng hư ảo mờ mịt, tựa như hàng nghìn hàng vạn bọt khí ở phía sau nàng.

“Ta hiểu rồi.”

Trong lòng Lý Thanh Sơn hơi lay động, thật lòng gật đầu nói.

Huyễn Hải Thần Vương quăng trả Đại Diễn thần phù cho hắn:

“Thẩm Mộng Điệp.”

Trong nháy mắt khi nói ra ba chữ này thì cũng vỡ nát cùng bọt khí, mỗi một tiếng vỡ nát đều như lặp lại ba chữ này, ánh sâu vào trong lòng hắn.

Nàng mỉm cười khẽ rồi cũng vỡ nát như bọt khí, sau đó có một con hồ điệp bay ra từ muôn tía nghìn hồng mà Lý Thanh Sơn từng thấy trong hắc ám ở trong mộng. Nó vờn quanh một vòng bên cạnh Lý Thanh Sơn rồi bay về không trung.

Mà tất cả màu sắc của ngàn vạn bọt khí vỡ nát đều tụ lại trên thân hồ điệp, kéo ra một chiếc cầu vồng thật dài, phá nát chiếc bọt khí lớn nhất làm “Huyễn Hải” kia.

Ảo cảnh sụp đổ biến mất…

Ầm!

Ánh chớp rừng rực tràn ngập toàn bộ bầu trời, vẫn không thể nào che khuất cầu vồng tuyệt đẹp như cũ.

Lý Thanh Sơn và Tiểu An bay ra rất xa, chỉ thấy hồ điệp bay múa nhanh nhẹn trong lôi đình, mềm mại như mộng, trông thì cực kỳ yếu đuối nhưng mỗi một đạo lôi kiếp rơi trên thân nàng đều khuấy động ra màu sắc rực rỡ, khiến lôi kiếp cũng bị nhuộm thành cầu vồng.

Hồ điệp không ngừng bay lên bên trên, toàn bộ bầu trời đều bị nàng nhuộm thành màu sắc tựa như mộng ảo, dường như đang không ngừng dò hỏi ta là thật sao? Ta là thật sao?

Rất nhiều bóng dáng trong thiên hạ Cửu Châu đều dồn dập ngừng tay, ngóng nhìn về phía Nam Hải, biểu cảm có sự khác nhau, hâm mộ, suy ngẫm hoặc là kính sợ.

Đại Dung Thụ Vương suy tư:

“Vậy mà hắn lại phi thăng, cuối cùng cũng sáng tỏ ý nghĩ mê hoặc mà Tự tiểu tử để lại cho hắn? May là bọn Lý Thanh Sơn cũng không có gì đáng ngại, vốn tưởng rằng sẽ là phúc duyên của ta, không ngờ rằng lại tác thành cho hắn trước, hoặc là nói nàng?”

Bắc Việt Vương trầm ngâm:

“Huyễn Hải Thần Vương cũng là số một số hai trong bảy mươi hai đạo yêu vương ngày xưa, bị Hạ Hoàng đế trù tính vây ở Nam Hải mà chậm chạp không thể phi thăng. Hiện tại cuối cùng cũng độ kiếp, cũng không sản sinh ra ảnh hưởng gì đối với toàn cục.”

Chủ nhân Kiếm các thở dài:

“Thiên kiếp lần thứ tư quả nhiên lợi hại, ở khoảng cách xa như vậy mà vẫn có thể khiến tâm thần ta nảy sinh sợ kinh sợ, không biết khi nào ta mới bước đến bước kia đây?”

Hồi lâu sau, khi một tiếng sấm rền cuối cùng đi xa, mặt trăng màu bạc lẳng lặng treo trên biển.

Trong lòng Lý Thanh Sơn vẫn lưu giữ bầu trời rực rỡ sắc màu kia, ngước nhìn thật lâu, không biết là cảm thán vì cái uy của trời đất này hay là vì nàng, có lẽ là vì cả hai.

“Nàng thành công rồi.”

Tiểu An bình tĩnh nói.

Lý Thanh Sơn đang định lên tiếng thì một giọng nói quen thuộc vang lên ở bên cạnh:

“Bay cao ghê!”

Hắn chợt quay đầu lại, chỉ thấy Huyễn Hải Thần Vương Thẩm Mộng Điệp đang giơ tay che nắng, ngóng nhìn về phía chân trời, dáng vẻ việc chẳng liên quan tới mình.

Tiểu An trước giờ vẫn luôn tỉnh bơ cũng ngẩn ra.

Lý Thanh Sơn ngẩng đầu nhìn trời rồi lại cúi đầu nhìn về phía nàng, kinh ngạc nói:

“Chẳng phải ngươi…”

“Thật sự ngu ngốc mà! Rõ ràng tên phi thăng là một con hồ điệp, ta được gọi là Huyễn Hải Thần Vương, lẽ nào ngươi cho rằng Thần và hồ điệp là cùng một loại sao?”

Vẻ mặt Thẩm Mộng Điệp kinh thường, nói.

“Sao ngươi không…”

“Chúng ta sống ở trong mộng, ai biết sau khi phi thăng là tình huống thế nào. Mặc dù nói có lục đạo luân hồi nhưng có lẽ chỉ là nói dối như cuội thì sao, ngộ nhỡ tên nằm mơ kia không mơ thấy thế giới bên ngoài Cửu Châu, mà là một vùng hư vô không mộng thì chẳng phải ta chết chắc rồi sao, sao có thể mạo hiểm như vậy chứ?!”

Thẩm Mộng Điệp giải thích với vẻ mặt thành thật, bỗng nhiên nhướng mày:

“Không, không thể nói như vậy, thật sự là quá bất kính!”

Nói rồi nàng quỳ lại về phía bầu trời, thì thầm cực kỳ thành kính:

“Mộng Cảnh Chi Chủ, ta là nô bộc trung thành của ngài, xin thứ cho ta vô lễ, tên rác rưởi ngu xuẩn nhà ngươi, có gan thì giết ta đi!”

Nói xong câu này thì nàng lại nhìn xung quanh một cách cực kỳ kính sợ, chỉ là gió biển êm ả, ánh trăng dịu dàng, cũng không có chuyện gì xảy ra.

Khóe miệng nàng hiện ra nụ cười đắc ý, nụ cười kia dần mở rộng rồi biến thành tràng cười lớn cuồng loạn. Sau đó nàng nhảy một cái, chạy trốn:

“Ha ha ha ha ha! Ta thông minh nhất ta mạnh nhất! Các ngươi đều là lũ ngốc!”

Cuối cùng Lý Thanh Sơn cũng khẳng định được một chuyện, nàng thật sự điên rồi!

Nhưng mà hắn không rõ người mình thấy bây giờ có phải chỉ là ảo ảnh mà nàng để lại hay không, hay là nói, hồ điệp bay đi kia chỉ là một giấc mộng của nàng.

Bất kể ra sao thì nàng thật sự đã vượt qua thiên kiếp thứ tư, hơn nữa không hề bị Huyễn Hải ràng buộc nữa, một “kẻ điên siêu cấp” như vậy, ngẫm lại cũng thấy đáng sợ.